Lilith vô cùng khéo hiểu lòng người giải thích cho cha mình.
Ma Vương liền trầm mặc trong nháy mắt, động tác cởi áo cũng ngừng lại.
Thân thể Tiêu Phàm cũng vì thế mà trở nên cứng ngắc, khuôn mặt gần như sắp khóc đến nơi.
"Cha, cái tên tà ác này tối qua còn đè con xuống, sờ ngực của Arnold, còn nói muốn cưới Arnold đấy!"
Lúc này Arnold lại trở nên cực kì đoàn kết, dưới dự dẫn đầu của Lilith, bổ thêm một đao cho Tiêu Phàm.
Nhìn khuôn mặt của Ma Vương càng ngày càng âm trầm, càng ngày càng đen, đôi con ngươi càng lóe lên sự khát máu, Tiêu Phàm thầm nghĩ trong lòng, xong rồi! Mình bị hai cái con người này hại chết rồi! Tên Ma Vương không biết gì cả này sẽ bị tức giận làm lú lẫn mà làm thịt mình mất!
"Ma Vương đại nhân, ngài nghe ta giải thích, chuyện không phải như ngài nghĩ đâu..."
"Ngươi bắt nạt con gái ta, còn cần giải thích cái gì nữa?"
Ma Vương tức giận, ma lực vô cùng kinh khủng bắt đầu phun từ thân thể ông ấy ra ngoài, khiến cho Tiêu Phàm trước người khẩn trương không thôi.
Làm sao bây giờ?
Đúng rồi! Ở đây cũng không phải chỉ có mình mình, đám người Mary cũng là đồng bọn của mình cơ mà!
Tiêu Phàm đưa ánh mắt cầu cứu về phía đám người Mary, đáng tiếc sau lời nói vừa rồi của Arnold, bọn họ đã hoàn toàn làm phản.
Đáng ghét, thời điểm then chốt, quả nhiên bọn họ không đáng tin cậy, khốn cảnh lần này phải dựa vào chính bản thân mình ngăn cản mới được!
Tiêu Phàm phất tay về phía hư không, muốn gọi Huyết Kiếm ra để phòng vệ, nhưng hắn lại phát hiện thân thể mình đang bị giam cầm!
Lòng Tiêu Phàm quýnh lên, muốn dùng "Kim Tàm Thoát Xác" lại kinh hãi phát hiện: "Kim Tàm Thoát Xác" cũng không dùng được!
Hắc khí âm trầm lan tràn, ma lực ngưng tụ lại bao trùm toàn bộ không gian!
Lực lượng của Ma Vương lại khinh khủng đến mức này!
Trước lực lượng kinh khủng này, tất cả kỹ pháp đều bị vô hiệu hóa!
Xong đời rồi! Chết oan chết uổng không kịp thanh minh, ta không cam lòng mà!
Nội tâm Tiêu Phàm gào thét, bởi vì cổ họng hắn đã bị ma lực kinh khủng chặn lại, khó mà nói thành lời.
Nhưng lúc Tiêu Phàm đang vô cùng tuyệt vọng, áp lực trên người hắn bỗng nhiên buông lỏng, cả người hắn rơi xuống đất.
" Ha ha ha ha, Lilith, con thấy không? Cậu nhóc này thật thú vị, ta chỉ xuất ra ma lực của mình liền dọa cậu ta thành cái dạng này, chơi vui thật đấy!"
Tiêu Phàm ngẩng đầu, nhìn Ma Vương đang cười to không thôi, dáng vẻ vô cùng chất phác.
"Ai ya, không xong rồi, cười chết ta, anh bạn nhỏ, để ta ăn bữa sáng rồi tắm rửa, thay quần áo xong lại ra trò chuyện cùng với cậu..."
Nói xong, Ma Vương liền bước đi không thèm quay đầu lại, để lại Tiêu Phàm ngồi tại chỗ ngây ra như phỗng.
"Đừng để ý, cha tôi là thế, rất cởi mở với người khác..."
Lilith giải thích với Tiêu Phàm một tiếng, uống xong một cốc sữa bò, thỏa mãn thở ra một hơi, dường như đã ăn no."
Cởi mở?
Như vậy gọi là cởi mở?
Chủ nhân của trân doanh Ác Ma quả nhiên cũng bị bệnh tâm thần!
Mặc kệ thế nào, Tiêu Phàm vẫn đứng dậy, ăn hết bữa sáng còn thừa trong mâm của mình, đè ép một chút sợ hãi vẫn còn tồn tại trong lòng.
Nhưng trong lúc dùng bữa, Tiêu Phàm vẫn phải chịu đủ ánh mắt khinh thường từ ba người Mary, điều này khiến hắn càng thêm đè nén.
Tuy nhiên sau đó, nhiệm vụ "Bái Kiến Tinh Không Bảo Chủ" hoàn tất, kinh nghiệm tăng tương đối nhiều, còn khiến cho Tiêu Phàm thăng lên một cấp, điều này khiến hắn cảm thấy vô cùng ngạc nhiên.
Bởi vì nhiệm vụ lần này có Lilith chỉ dẫn, độ khó cũng không tính là quá cao, điểm kinh nghiệm nhiều như vậy chắc chắn không hề bình thường.
Nhưng cứ thắc mắc hoài cũng vô dụng, thăng cấp luôn luôn tốt.
Sau bữa ăn, Lilith dẫn mấy cô gái đi dạo trong Tinh Không Bảo, mà Ma Vương lại tiếp đãi một mình Tiêu Phàm trong phòng khách của Tinh Không Bảo.
Nhìn thấy Ma Vương lần nữa, Tiêu Phàm cảm thấy bất ngờ, bởi vì sau khi cởi bỏ bộ quần áo "hàng mã" kia ra, Ma Vương là một mỹ nam với má tóc dài màu bạc.
Nếu không phải trên mặt Ma Vương lúc nào cũng có nụ cười kỳ quái khiến cho Tiêu Phàm cảm thấy chán ghét kia, dựa vào khí chất của Ma Vương bây giờ, Tiêu Phàm khó có thể nhận ra được.
Mặc dù đã tiếp nhận được sự thực là cái tên tiểu bạch kiểm trước mắt này là Ma Vương, nội tâm Tiêu Phàm vẫn muốn hét lên một tiếng: "Ông chú, chú là ai?"
Đương nhiên, trước mặt Ma Vương, Tiêu Phàm không dám làm càn như thế, vì vậy hắn cật lực kìm hãm nắm đấm của mình, chỉ sợ mình nhất thời xúc động, không kìm chế được mà đấm một phát vào khuôn mặt đang tươi cười một cách đáng ghét kia...
Cái vị vô cùng đáng ghét trước mắt Tiêu Phàm này chính là Ma Vương.
Ma Vương tồn tại thì mới có Lilith và Arnold, cũng bởi vì có sự tồn tại của Ma Vương, mới có cái nơi kỳ quái như trận doanh Ác Ma.
Tuy nhiên, điều quan trọng hơn là, Tiêu Phàm cảm thấy Ma Vương gọi hắn đến đây là muốn chơi hắn một cú. Bây giờ, Tiêu Phàm đã hiểu được đại khái cách hành động của NPC trong trận doanh Ác Ma.
Ma Vương không hề biết Tiêu Phàm đang lấy tiêu chuẩn độc ác nhất để đo lường nhân cách của ông, vẫn mỉm cười với Tiêu Phàm như cũ, nhưng lời nói lại không hề nhã nhặn như vậy: "Cậu muốn bắt Lilith làm nộ lệ tình dục?"
Tiêu Phàm luống cuống, nghĩ thầm tên Ma Vương này không định tính sổ với mình lúc này đấy chứ. Phản ứng lúc trước của Ma Vương khiến hắn cứ tưởng Ma Vương định mặc kệ chuyện này rồi cơ!
Sớm biết như vậy hắn đã chạy thẳng một mạch ra ngoài Tinh Không Bảo rồi!
"Là Lilith bịa đặt! Tôi chưa từng làm vậy! Thậm chí tôi còn chưa bao giờ nghĩ như thế!"
Tiêu Phàm bối rối giải thích, hắn cũng không muốn chết trong oan uổng.
"Ta biết, Lilith là con gái ta, sao ta lại không hiểu rõ nó chứ, con bé từ nhỏ đã như vậy rồi."
"Vậy sao ngài còn?"
"Ta chỉ muốn đùa cậu chơi thôi, ha ha."
Lúc này, Tiêu Phàm rốt cục cũng hiểu rõ tính cách đùa ác của Lilith là do đâu.
"Ngài đã biết đó là do Lilith bịa đặt, tại sao còn ban lệnh truy nã?"
"Bởi vì ta biết tại sao con bé làm vậy, con bé muốn làm gì đó kích thích một chút, thân là một người cha, ta cũng nên khiến con bé thỏa mãn."
Vì để thỏa mãn cô ta mà phát lệnh truy nã với hắn, đây là cái Logic quái quỷ gì thế!
"Về phần Arnold nói cậu đè ép, sờ soạng con bé, cầu hôn con bé, hẳn cũng là Arnold tự mình bịa đặt nhỉ. Aizz, Arnold còn nhỏ, chuyện gì cũng không hiểu, thích làm loạn lung tung, còn làm càn cái gì mà Light Alchemist..."
Ma Vương thở dài, tim Tiêu Phàm lại đập loạn không thôi. Mặc dù sờ tới sờ lui Arnold cũng chẳng có cảm giác gì, nhưng những chuyện đó, hắn thật sự đã làm. May thay Ma Vương có trí tưởng tượng phong phú, có thể tự mình hình dung ra kịch bản, tự hài hòa bớt các tình tiết nghiêm trọng.
"Lại nói hình như cậu thừa kế di sản của Hiriston đúng không? Mặc dù cái tên kia được xưng là anh hùng của trận doanh Ác Ma, nhưng Ma Vương ta mạnh hơn so với lão, cậu cảm thấy đúng không?"
Tiêu Phàm nhìn sắc mặt tự sướng của Ma Vương, trong lòng biết được suy nghĩ của ông, không khỏi coi thường. Nhưng ngoài miệng hắn vẫn nịnh nọt: "Tất nhiên là Ma Vương đại nhân mạnh mẽ..."
"A, cậu cũng cảm thấy thế à? Thật tốt, cơ mà tên đó vẫn khỏe chứ?"
Nhớ đến linh hồn của Hiriston bám vào thanh kiếm Frostmourne, vẻ mặt Tiêu Phàm trở nên ảm đạm: "Trong Chúng thần di tích chi chiến, ông ấy đã ra đi mãi mãi..."
Nét mặt tươi cười của Ma Vương nhạt đi, trầm mặc một hồi, thấp giọng nói: "Là như vậy à, như vậy cũng tốt, như vậy cũng tốt..."
Bầu không khí trở nên có chút trầm lắng, đúng lúc Ma Vương chuyển chủ đề, ánh mắt nhìn về phía cửa sổ có chút thâm thúy: "Cậu có biết tại sao nơi này gọi là Tinh Không Bảo không?"
"Xin lắng tai nghe..."
"Bởi vì gần Tinh Không Bảo, người ta luốn thấy được một mảnh trời đầy sao. Mà ta thân là Ma Vương, biết cách quan sát các hiện tượng thiên văn, hiểu rõ biến chuyển của vạn vật, thông hiểu số mệnh con người..."
Ma Vương cười với Tiêu Phàm, nụ cười cao thâm khó dò.
Lúc này Tiêu Phàm lại nhớ tới một người, chính là lão khất cái đã thừa cơ trở thành sư phụ của hắn, cái lão lúc nào cũng thích ba hoa là mình biết xem bói.