"Cậu có muốn ta nói cho cậu biết một chút về tương lai của cậu không?"
"Không muốn!"
Tiêu Phàm trả lời rất quả quyết, bởi vì hắn chưa từng tin tưởng những thứ hoang đường này.
"Ô! Sao cậu lại không muốn! Cậu không muốn thì ta còn khoe khoang được thế nào nữa?"
"Được thôi, ngài nói đi..."
Tiêu Phàm coi như bó tay rồi, đối mặt với NPC của trận doanh Ác Ma, Tiêu Phàm thấy tốt nhất là mình cứ thuận theo họ.
"Tương lại cậu có thể trở thành vua của hậu cung, bị phụ nữ làm cho đau đầu!"
"Ờ,
"Tôi biết rồi..."
"Sao cậu có thể bình tĩnh như vậy, cậu không có cảm tưởng gì sao? Là vua của hậu cung đấy! Tên đàn ông nào mà chẳng ao ước được làm vua của hậu cung!"
"Cảm tưởng? Ừ, vua hậu cung là một chuyện rất phiền phức, không những phải đối phó với rất nhiều phụ nữ, hơn nữa còn bị mang tiếng là "ngựa giống". Ở trong mắt người khác, phụ nữ luôn nhào về phía tôi, nhưng bọn họ lại không hiểu việc xử lý chuyện tình cảm rắc rối đối với tôi mà nói thật sự rất khó khăn. Dù sao thì vẫn là một chuyện tương đối xui xẻo..."
Tiêu Phàm khó khăn nói, bởi hắn vỗn dĩ không tin, hắn cảm thấy điều Ma Vương tiên đoán thật sự hoang đường. Nếu như hắn thật sự là vua hậu cung, vậy thì tại sao hai mươi năm nay hắn vẫn là xử nam?
"Ha ha ha, cậu quả thực rất thú vị! Nói đến hậu cung làm ta nhớ đến một chuyện rất thú vị..."
"Đêm qua ta ra khỏi bảo để quan sát các ngôi sao, vốn nên trở về sớm hơn, tuy nhiên trên đường đi qua Hắc Tĩnh Lĩnh, nghe thấy có tiếng người kêu, lại có cả tiếng vượn hú cái gì mà người ta còn muốn. Do tò mò nên tôi liền qua đó nhìn xem, đằng nào thì tôi cũng đang đi dạo, qua đó xem một chút cũng chẳng sao. Cậu đoán xem ta thấy được cái gì, ha ha ha..."
Tiêu Phàm biết Ma Vương đang kể chuyện cười, nhưng hắn nghe chẳng hiểu gì cả. Bởi vì Ma Vương nói được một nửa rồi cười không ngừng, cười mệt đến nỗi ngã xuống, cuối cùng mới hỏi Tiêu Phàm một câu có buồn cười hay không.
Tiêu Phàm không thể hiểu nổi cái trò đùa toàn tiếng cười này, nhưng đối phương lại là Ma Vương cao quý, Tiêu Phàm chỉ có thể giả bộ buồn cười.
Ma Vương hài lòng, bắt đầu nói đến chuyện chính.
"Trong Chúng thần di tích chi chiến, cậu đã làm rất tốt! Cảm ơn cậu đã chiến thắng, khiến cho trận doanh Ác Ma của chúng ta được hưởng mưa vào lúc trời hạn. Trận mưa này mưa suốt một tháng, khiến cho thực lực nội bộ của trận doanh Ác Ma tăng lên rất nhiều."
Tiêu Phàm biết Ma Vương đang nói đến điều gì, chính là ban thưởng buff, tăng thuộc tính và kinh nghiệm cho người thắng. Nhưng hắn không biết vì sao Ma Vương lại nhắc đến điều này.
"Nhưng đêm qua ta xem khí tượng, dự đoán được sắp có chuyện lớn xảy ra, ảnh hưởng đến trận doanh Ác Ma, vì thế ta hy vọng cậu có thể kéo dài thời gian."
"Kéo dài? Vì sao không phải là ngăn cản?"
Tiêu Phàm không rõ Ma Vương đang nói đến chuyện gì, nhưng bình thường dưới loại tình huống như vậy, không phải sẽ đi ngăn cản chuyện xảy ra hay sao?
"Bởi vì sức một người không thể ngăn cản được chiều hướng phát triển..."
"Nói cách khác chuyện này chắc chắn sẽ xả ra?"
"Đúng vậy."
"Đó rốt cục là chuyện gì?"
"Cậu đã nghe ta nói về thế giới song song rồi đúng chứ?"
"Mỗi một thế giới đều có một thế giới song song cùng tồn tại, một thế giới tương tự nhưng không giống nhau?"
"Không sai, đây chính là điều ta muốn nói đến. Vậy cậu có tin nó tồn tại không?"
"Lời này có ngài... có ý gì?"
"Ta muốn nói cho cậu biết, thế giới song song có tồn tại..."
Nếu như nhắc đến thế giới song song trong đời thực thì Tiêu Phàm sẽ cảm thấy vô cùng hoang đường, nhưng trong Tân Sinh thì lại khác...
Đối với một server trong Tân Sinh, có một loại có thể được gọi là thế giới song song, đó chính là những server khác!
Nghĩ vậy, tim Tiêu Phàm không khỏi đập mạnh, các server trên thế giới sắp liên thông với nhau rồi sao?
Khi game online 3D được đưa vào hoạt động, Tiêu Phàm từng đọc qua ở trên mạng.
Sau khi chính thức hoạt động, đầu tiên sẽ là các server trận doanh địa vực liên thông. Sau khi trận doanh địa vực liên thông hoàn tất, tiếp đó sẽ đến thời kì server toàn cầu liên thông. Mà sai khi server toàn cầu liên thông ổn định sẽ đến thời kỳ mà Tiêu Phàm mong đợi nhất trong Tân Sinh, thời đại thương nghiệp.
Vì thế nghe Ma Vương đề cập đến thế giới song song, Tiêu Phàm thực sự rất kích động, bởi vì tiến độ phát triển của trò chơi đã tăng lên rất nhanh.
Mặc dù mấy ngày nay, Tiêu Phàm âm thầm đem chiến lợi phẩm đi đấu giá, hợp tác cùng tên nhà giàu Long Ngạo Thiên giúp hắn kiếm được không ít. Tuy nhiên cảm thấy thời đạii thương nghiệp sắp đến trong game 3D online này vẫn khiến Tiêu Phàm cảm thấy vô cùng hưng phấn.
"Sao vậy? Cậu rất chờ đợi thế giới song song à?"
Vẻ mặt của Tiêu Phàm khiến Ma Vương hiểu lầm ý của hắn.
Hơi điều chỉnh lại tâm tình, Tiêu Phàm bình tĩnh đáp: " Thế giới song song thần kỳ như vậy, nếu như nó thật sự tồn tại, tôi cũng rất mong chờ nó."
"Đáng tiếc, nó không hề tốt đẹp như trong tưởng tượng của cậu, bởi vì thế giới song song sắp biến mất..."
Ma Vương thở dài một tiếng.
Lời của Ma Vương khiến cho Tiêu Phàm giật mình. Nếu như Tiêu Phàm suy đoán chính xác, các server khác chính là "thế giới song song" mà Ma Vương nói tới, vậy thế giới song song biến mất là có ý gì, server bạo phát à?
Ma Vương cũng không để ý đến Tiêu Phàm đang hoàng sợ, tiếp tục nói: "Gần đây, ta thưởng ở trong Tinh Không Bảo, chính là để thuận tiện quan sát khí tượng. Theo như suy đoán của ta từ việc quan sát các vì sao mà nói, rất nhiều thế giới song song đang thoát khỏi quỹ tích vận hành ban đầu. Thế giới song song sở dĩ được gọi như vậy là bởi chúng tồn tại độc lập không can thiệp vào chuyện của nhau. Bây giờ chúng thoát ly quỹ đạo, chuyện va chạm vào nhau chỉ là sớm muộn. Mà đến lúc đó, trên thế giới chẳng còn cái gì gọi là thế giới song song nữa, bởi vì các thế giới song song sẽ chẳng còn song song, từ đó sẽ tụ thành một khối, trở thành chỉnh thể, một thế giới mới!"
Thì ra là thế, điều Ma Vương nói chính là quá trình mà các server trên thế giới liên thông, vừa rồi nói thế giới song song biến mất làm hắn giật cả mình!
"Nhưng rất nhiều thế giới va chạm vào nhau rồi hợp lại cũng không phải là quá trình tốt đẹp gì. Không ai thật lòng đối đãi với người xa lạ, lại càng không cần phải nói đây là một thế giới lạ lẫm. Bởi vậy tiếp đến chính là chiến tranh...."
Nghe Ma Vương nói vậy, lòng Tiêu Phàm nóng lên, chiến tranh giữa các server trên thế giới sắp diễn ra?
"Tuy nhiên chiến tranh này có lẽ chỉ nhằm vào những thiên tuyển giả như cậu, đối với chúng ta mà nói, cũng không có ảnh hưởng gì lớn."
"Vì sao? Chẳng lẽ sao khi các thế giới hợp nhất, các người sẽ không tiếp xúc với dị vực à?"
"Cậu biết tại sao các đậu được gọi là thiên tuyển giả không? Những người nhận được ưu ái của chúng thần mới được gọi là thiên tuyển, mà chúng ta không hề nhận được hậu ái của chúng thần. Lúc vượt qua các lĩnh vực khác nhau, thực lực của ta sẽ giảm mạnh, đối với chúng ta mà nói thì tương đối nguy hiểm, nhưng những thiên tuyển giả như cậu chắc sẽ không có việc gì."
Điều mà Ma Vương muốn nói Tiêu Phàm hiểu, chính là khi NPC của server này qua các server khác thì sẽ bị hạn chế, chứ không được tự do như người chơi.
Nhưng Tiêu Phàm vẫn không hiểu tại sao Ma Vương lại nói với hắn những điều này: "Vì thế?"
"Vì thế trận chiến tranh này cũng giống như Chúng thần di tích chi chiến, là một trận chiến dành cho những người mạo hiểm như cậu. Ta hy vọng các cậu có thể lợi dụng tốt lợi ích được hưởng sau khi chiến thắng Chúng thần di tích chi chiến, chuẩn bị đầy đủ hành trang nghênh đón một trận chiến mới. Tuy nhiên trong quá trình này xuất hiện một số chuyện ngoài ý muốn.... Sau khi quan sát các vì sao, ta phát hiện trong tất cả các thế giới song song, Chúng thần di tích chi chiến trong thế giới của chúng ta là kết thúc muộn nhất. Vì thế nếu không kéo dài thời gian, lợi ích mà Chúng thần di tích chi chiến mang lại chưa được lợi dụng triệt để, các cậu lại phải chiến đấu thêm một lần nữa..."