Chỉ chốc lát sau, trên người Tiêu Phàm liền có thêm lệ khí, bởi vì trò chuyện với Lilith khiến tâm trạng của hắn rất tệ, vì vậy hắn muốn trút hết trên người đám kẻ địch này một phen!
Vì pháp thuật được triển khai tạo nên sóng gợn nên pháp bào lại bắt đầu phấp phới lên, đôi mắt màu rượu hồng dưới cái mũ trùm sáng lên một luồng u quang, hắn đã biết rõ con đường tránh né của kẻ địch, không có ai có thể trốn khỏi công kích Hắc Ma Pháp của hắn dưới cái nhìn của "Con Mắt Túy Uyên" cả!
Kẻ địch nhận thấy được tầm mắt của Tiêu Phàm, trong lòng nảy sinh hàn ý, cảm thấy phảng phất mình đã bị một sinh vật đáng sợ nào đó nhìn chằm chằm vào, trong lòng thậm chí còn sinh ra ý lùi bước, thế nhưng tâm tính bạo lực vốn có của tộc Ác Ma không cho phép bọn họ lùi bước như vậy, vì thế bọn họ dồn dập cầm lấy vũ khí để chuẩn bị ứng chiến!
Vẫn là động tác như thế, vẫn là pháp thuật như thế, năng lượng hủy diệt bắt đầu hội tụ thành viên tròn trên cái lưỡi hái màu đen kịt...
Phù một tiếng, tắt ngúm...
Kẻ địch bối rối, Tiêu Phàm cũng bối rối.
Tình huống gì vậy?
Từ khi tiến vào trong trò chơi, Tiêu Phàm chưa bao giờ gặp được chuyện như vậy cả?
[Gợi ý của hệ thống: Pháp thuật "Ảm Viêm Đạn" của người chơi Mệnh Phàm đã phóng ra thất bại.]
Một cái gợi ý của hệ thống đúng lúc xuất hiện trước mắt Tiêu Phàm, hiểu rõ nguyên do của chuyện này, thế nhưng Tiêu Phàm vẫn không thể chấp nhận được...
Phóng pháp thuật thất bại?
Sao mình có thể phóng pháp thuật thất bại chứ?
Chuyện này cũng quá hoang đường rồi!
Thủ pháp phóng ra của mình không đúng ở đâu hả!
Chắc chắn là cái tên hố người như Ma vương đã giở trò, ông ta chuyển chức cho nhân vật Phàm Tử này đã có vấn đề, trận doanh Ác Ma rát thích sản xuất các sản phẩm giả thế này!
Đúng! Chắc chắn là như vậy!
Lòng tự ái cực lớn của Tiêu Phàm không thể nào chấp nhận được cái hiện thực phóng pháp thuật thất bại kia, hắn bắt đầu từ chối trách nhiệm, thế nhưng Lilith "quanh năm" làm Hắc Ma Pháp Sư vừa nhìn liền thấy được điểm mấu chốt.
"Ha ha ha ha, cậu thi pháp thất bại, thực sự là quá khôi hài mà! Xem vẻ mặt này của cậu dường như còn không biết tại sao lại như vậy nhỉ! Có cần chị đây nói cho cậu biết không hả "
Tiêu Phàm nghiêng đầu lại một cách cứng đờ, hắn đen mặt phun ra một chữ: "Nói!"
"Giá trị pháp lực của cậu hết rồi..."
Một câu nói của Lilith khiến Tiêu Phàm triệt để tỉnh ngộ, nhớ đến tất cả những chuyện đã qua!
Trong quá khứ, Tiêu Phàm hắn chỉ vì "tsundere" mà trở thành một vị thân sĩ không thể sở hữu giá trị pháp lực...
...
"Tân sinh" là trò chơi võng du thực tế ảo, người chơi bình thường khi không có kỹ năng hỗ trợ, chỉ trong trường hợp cách xa về đẳng cấp thì mới xuất hiện việc áp chế thuộc tính.
Mà muốn thuộc tính trưởng thành cần phải có một quá trình tiến dần lên, trừ phi bản thân người chơi ở trong game gặp phải sự kích thích mãnh liệt nào đó hay gặp được một số kỳ ngộ liên quan, mới có thể sở hữu được sự tăng trưởng ở mức độ lớn trong nháy mắt. Ví dụ như không cẩn thận đột biến gien, làm cho mình trở thành người khổng lồ xanh vân vân.
Mà quá trình Hắc Ma Pháp Sư chuyển chức là một quá trình khá ôn hòa, nó khiến cho Tiêu Phàm tập luyện được một loạt các kỹ năng của Hắc Ma Pháp, cũng làm cho thuộc tính liên quan đến hệ pháp sư được tăng lên đôi chút, thế nhưng đây chỉ là đôi chút thôi...
Trước khi ánh sáng trong bóng đêm xảy ra, Tiêu Phàm từng dùng thân phận một người thân sĩ đi lại trong thế giới này.
Làm thân sĩ thì phải có "Khí Tiết Thân Sĩ", cũng chính vì sự tồn tại của "Khí Tiết Thân Sĩ", Tiêu Phàm vẫn luôn tách biệt với cái thuộc tính giá trị pháp lực này.
Dùng cái giải thích trong ghi chú tsundere của hệ thống, đó chính là...
"Pháp thuật? Nực cười Xưa nay thân sĩ không học pháp thuật, cũng không cần đến pháp thuật!"
Bởi vì "Khí Tiết Thân Sĩ" hoàn toàn ngăn chặn sự trưởng thành về giá trị pháp lực của Tiêu Phàm. Bởi thế, trong một khoảng thời gian dài, Tiêu Phàm luôn nằm trong trạng thái không có thanh mana.
Sau "ánh sáng trong bóng đêm", Tiêu Phàm vất vả lắm mới trút được cái "khí tiết" này, thế nhưng hắn vẫn chưa thấy được sự thiếu hụt của bản thân, bởi vì cái hệ chiêu "Túy Uyên" mới có cũng không cần dùng giá trị pháp lực.
Sau khi dùng thân phận thứ hai chuyển chức thành Hắc Ma Pháp Sư, giá trị pháp lực được phủ bụi từ lâu cuối cùng cũng có thể giải tỏa, từ từ lên xuống theo mức độ bình thường, có điều cái quá trình này còn cần có thời gian. Bởi vậy lúc này mới tạo thành tình huống sau khi Tiêu Phàm chơi một cái "Ảm Viêm Đạn" liền không còn mana.
...
Abe nhìn Hắc Ma Pháp Sư bên cạnh mình thì hơi kinh ngạc, vốn hắn ta tưởng rằng Hắc Ma Pháp Sư sẽ bình thường hơn đội viên của mình, thế nhưng không ngờ thân là một Hắc Ma Pháp Sư của Tinh Linh Rừng Rậm mà lại vô cùng thiếu mana!
Sau khi chơi một chiêu pháp thuật cơ sở, người Hắc Ma Pháp Sư này cũng chỉ còn lại cái xác không, so sánh với đồng đội tinh anh của mình, cô ấy thực sự yếu hơn rất nhiều.
...
Biết được nguyên do mà mình phóng pháp thuật thất bại, Tiêu Phàm cảm thấy mình còn có thể chấp nhận được.
Hắn lấy thân phận Hắc Ma Pháp Sư bước vào server Bắc Mỹ, thế nhưng lại kẹt ở chỗ giá trị pháp lực, nói như vậy, không phải tình cảnh của hắn cũng giống như những heo đồng đội Lilith hay sao?
Đây là chuyện gì? Cả đội tay mơ?
Không! Chuyện này quả thật chính là sỉ nhục lớn nhất của Tiêu Phàm hắn!
Sau khi đi tới Bắc Mĩ, hắn còn muốn dựa vào trạng thái này để gây chuyện với "Băng Đế" K sao, giá trị pháp lực của hắn chỉ có thể đủ phóng ra một cái "Ảm Viêm Đạn", cứ như vậy mà chạy đến khoe khoang trước mặt K, có khác gì với việc tìm đường chết không chứ!
...
"Ha ha ha, thân là pháp sư, vậy mà lại không có đủ giá trị pháp lực! Thật sự là buồn cười chết tôi rồi!"
"Không nghĩ tới người pháp sư kia lại là một tay mơ! Lúc nãy suýt chút nữa đã bị cô ta hù chết!"
"Đúng đấy, vị anh em kia chết oan thật, có lẽ cô nàng tay mơ này chỉ lung tung phóng một cái pháp thuật, không nghĩ tới cái tên kia lại xui xẻo như vậy nên mới trúng đòn. Hơn nữa quả bom lúc nãy, đoán chừng người anh em kia cũng trúng hết, nếu không sao cái pháp thuật cơ sở mà tay mơ này triển khai có thể đưa anh ta về chầu trời được chứ?"
"Không sai! Nhất định là như vậy, người Hắc Ma Pháp Sư trước mắt chúng ta chỉ là kiểu tốt mã dẻ cùi thôi, căn bản không có chút thực lực nào, có điều nhìn dáng người này, dường như là một em gái không tệ đó!"
"Ha ha, tôi nói này người anh em, bây giờ chúng ta đang chiến đấu đấy. Trong óc anh đang suy nghĩ cái gì vậy, có điều, tôi rất thích..."
...
Bởi vì "Ảm Viêm Đạn" lần hai đã phóng ra thất bại, Tiêu Phàm bị kẻ địch cười nhạo một phen, tuy từ ngữ trong lời nói rất bình thường, thế nhưng lại trực tiếp khiêu chiến tôn nghiêm của Tiêu Phàm.
Tay mơ?
Em gái?
Tiêu Phàm cúi đầu, bàn tay đang nắm lưỡi hái không ngừng run rẩy.
"Ha ha, em gái, sao em lại run rồi, có phải là sợ hãi vì phóng không ra pháp thuật không. Đừng sợ, chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời, các anh đây sẽ đối xử tốt với em! Ha ha..."
Nghe được lời trào phúng không ngừng phát ra từ miệng của kẻ địch, sắc mặt của Tiêu Phàm càng âm u hơn, hắn nghiến răng nghiến lợi phun ra mấy chữ: "Mấy người muốn chết!"
Lời nói này lạnh lẽo đến đáng sợ, bị sự lạnh lẽo tập kích, âm thanh vui cười của kẻ địch cũng im bặt.
Mà sau khi đình chỉ, trong lòng bọn họ lại nảy sinh sự nghi hoặc.
Chúng ta bị sao vậy, lúc nãy tại sao trong nháy mắt đó lại sinh ra sự e ngại chứ, một người Hắc Ma Pháp Sư không đủ pháp lực có thể làm gì chúng ta đây, lẽ nào cô ấy định cầm pháp trượng rồi xông lên vật lộn với chúng ta sao?
Đương nhiên Tiêu Phàm sẽ không cầm pháp trượng xông lên phía trước, bởi vì trong tay hắn là một cái lưỡi hái, Tiêu Phàm cũng vui vì thứ mà mình cầm trong tay là lưỡi hái, bởi vì lưỡi hái có lưỡi!
Tiêu Phàm ngẩng đầu lên, khuôn mặt bị bóng đen che đậy lập loè lộ ra đôi mắt đỏ ngàu.