Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 963: CHƯƠNG 963: MAY MẮN TRỞ LẠI

Bị u quang nhìn quanh, cả đám tộc Ác Ma cảm thấy phảng phất mình đã bị một con hung thú nhìn chằm chằm, trong lòng đột nhiên lạnh lẽo.

Lưỡi hái bị Tiêu Phàm cầm ngang ở tay, đây cũng không phải là động tác thi pháp của Hắc Ma Pháp Sư, thế nhưng lúc này pháp bào lại tung bay!

Không có sóng gợn của ma lực, bởi vì thứ làm cho nó tung bay cũng không phải là ma lực, mà là gió!

Tiêu Phàm cầm lưỡi hái đã bắt đầu chạy, hắn muốn chém hết cái đám rác rưởi này!

"Thật là nhanh!"

Abe kinh ngạc thốt lên một tiếng, hắn ta không biết tại sao người Hắc Ma Pháp Sư này lại muốn xông về phía trước, thế nhưng cái tốc độ này thật là khủng bố! Căn bản không giống với người thuộc nghề nghiệp hệ pháp sư! Quả thực khó mà tin nổi!

Người khác cảm thấy khiếp sợ đối với tốc độ của mình, Tiêu Phàm đã quen mắt với chuyện này. Vì muốn che dấu thân phận, bên trong nhiệm vụ lần này, Ma vương hạn chế đại đa số kỹ năng đặc biệt có vẻ ngoài độc nhất của Tiêu Phàm, thế nhưng những kỹ năng không nổi bật lắm thì vẫn được giữ lại.

Giống như tăng cường thân thể một cách bị động - "Túy Uyên Chi Chủ", tăng cường tốc độ di động một cách bị động - "Tửu Lãng Túy Đào", có thể thấy rõ - "Con Mắt Túy Uyên" vân vân.

Vì vậy cho dù bây giờ Tiêu Phàm đã trở thành Hắc Ma Pháp Sư, dưới sự bổ trợ bị động mạnh mẽ như vậy, hắn vẫn có can đảm vật lộn với người khác, hơn nữa dưới tình huống không có giá trị pháp lực như thế này, hắn cũng chỉ có thể vật lộn!

Cử động của Tiêu Phàm khiến kẻ địch ngẩn ra, hiển nhiên bọn họ không thể nào dự đoán được một người Hắc Ma Pháp Sư mang nghề nghiệp viễn trình lại rời xa đội ngũ mà tùy tiện tiến lên.

Sau khi phản ứng lại, trong mắt của kẻ địch hiện lên sự hưng phấn. Bọn họ rút vũ khí ra, quyết định cố gắng dạy dỗ người không biết trời cao đất rộng, miệng còn hôi sữa. Tuy rằng người Hắc Ma Pháp Sư này chạy rất nhanh, thế nhưng chạy nhanh thì có ích gì? Cận chiến với một pháp sư, là chiến sĩ, sao bọn họ có thể yếu hơn được chứ?

Nhưng bọn họ nhanh chóng phát hiện suy nghĩ của mình sai rồi, hơn nữa còn vô cùng sai...

Tiêu Phàm cầm lưỡi hái vọt thẳng vào trong đám người, vô cùng tức giận mà hô lên một tiếng: "Hắc Ma Pháp - Đại Cân Nhục Thuật!"

Đại Cân Nhục Thuật? Thứ gì thế?

Nghe được tiếng la, kẻ địch chẳng hiểu gì cả.

Bọn họ không biết, Tiêu Phàm đang nhắc nhở bọn họ, vào giờ phút này thì hắn đã hóa thành "Pháp Sư Cơ Bắp"!

Lưỡi hãi trong tay Tiêu Phàm không ngừng xoay tròn ở trong đám người, như một luồng gió xoáy mà bao phủ kẻ địch, mỗi một lần xoay là một lần máu vẩy ra, giống như hoa tươi không ngừng nở ra trên mặt đất, càng giống như lưỡi hái của thần chết hạ xuống trần gian.

Một đám đàn ông cao to anh dũng chém giết, thế nhưng lúc này Tiêu Phàm đã hóa thành nữ, thân pháp lại càng nhẹ hơn trước, kỹ năng vụng về của bọn họ căn bản không thể chạm vào một sợi tóc của Tiêu Phàm.

Tài nghệ không bằng người thì sao có thể may mắn thoát nạn, chỉ có thể giống như hoa mầu trong ruộng, bị lưỡi hái của Tiêu Phàm không ngừng thu gặt...

Abe đã từng nghe tới một lời đồn, Tinh Linh rừng rậm ở trong rừng Billy am hiểu nhất kỹ năng về cơ bắp, mà bây giờ lại còn được đứng xem, coi như tăng thêm kiến thức.

Mà vị tinh linh rừng rậm trước mắt vừa sử dụng kỹ năng "Đại Cân Nhục Thuật" của hắc ma pháp càng làm Abe chắc chắn về thân phận tinh linh rừng rậm của rừng Billy.

Mặc dù Abe đã từng nghe kể về cách chiến đấu đặc biệt của họ, thế nhưng phương thức chiến đấu của pháp sư hắc ám trước mắt cũng quá là kỳ lạ đi.

Người này chỉ có đủ pháp lực để dùng một phép thuật, chiến đấu với kẻ địch chỉ dựa vào lực tấn công vật lý, loại pháp sư này chắc chắn sẽ chẳng có ai tin tưởng nhỉ?

Thế nhưng "Đại Cân Nhục Thuật" của tinh linh rừng rậm này quá hung tàn, cái bọn vừa đánh mình không có lực trả đòn kia, hiện tại đang bị một pháp sư cầm theo lưỡi hái đuổi chạy khắp nơi. Bộ dáng khi chạy trốn của họ quá là nhếch nhác, cực kỳ thảm hại, Abe nhìn thôi cũng thấy ớn lạnh.

...

Tiêu Phàm còn chưa quen thuộc với vũ khí của mình, nên khi sử dụng rất không thuận.

Thế nhưng chuyện này cũng không đáng lo, với lại thực lực của kẻ địch cũng chỉ ngang bằng với đám bang chúng của bang Hắc Long mà thôi, chỉ cần một mình Tiêu Phàm cũng đã quá đủ rồi.

Bổ một cái! Kéo một cái! Rạch cái nữa!

Kẻ địch liên tục bị cắt thành hai nửa, lưỡi hái lại có thể thu hoạch thêm linh hồn!

Nhìn lại cái kẻ lúc trước cười nhạo mình thì Tiêu Phàm đỏ mắt lên, điên cuồng giơ lưỡi hái lên, lao tới phía bọn họ.

Người vừa chiến đấu với Tiêu Phàm, lúc mới đầu còn cố gắng chống cự, thế nhưng một lát sau thì bọn họ phát hiện, mặc kệ bọn họ tấn công như thế nào đều không thể chạm tới người ma pháp sư hắc ám trước mắt chút nào cả!

Gặp quỷ! Tốc độ cao như thế này mà lại là ma pháp sư hắc ám á? Rất nhiều đạo tặc còn không có tốc độ và sự linh hoạt của người này đi!

Bọn họ rất không hiểu, thế nhưng Tiêu Phàm lại không muốn cho bọn họ thời gian mà suy nghĩ, lưỡi hái xẹt qua, chém đôi không khí, chém tới bọn họ!

Thực lực chênh lệch rất lớn làm trận chiến này không có bất ngờ nào cả, coi như hắn dùng vũ khí không tiện tay thì Tiêu Phàm cũng không thể nào ngã xuống được.

Trận chiến do lưỡi hái mở ra, là một trận nghiền ép!

...

Cái tên cầm lang nha bổng trượt chân ngã xuống đất trong lúc chiến đấu, gã kinh hoảng mà bò lên, lại thấy được một luồng ánh sáng đỏ đang lấp lóe phía dưới mũ trùm đầu, đang nhìn chằm chằm vào gã.

Gã rất sợ hãi, nhìn tới bốn phía xung quanh, đang định xin giúp đỡ từ những đồng đội của mình.

Tới lúc này gã mới phát hiện, phe mình thì ngoại trừ gã ra thì đã không còn một ai còn sống cả, đầy đất đều đầy máu tươi, mà cái người khoác áo pháp sư kia đang dần dần đi tới phía gã...

Tiếng bước chân càng ngày càng vang vọng, giống như đang gõ vào trái tim gã làm gã rất rung động.

Ma pháp sư hắc ám?

Không, người này chắc chắn không phải là ma pháp sư hắc ám, người này chính là quái vật mang một bộ áo pháp sư!

Có ma pháp sư nào giống người này, tay cầm lưỡi hái lao vào cận chiến, còn giết sạch tất cả mọi người nữa chứ?

Gã nhìn vào hai luồng sáng đỏ đang lóe lên dưới mũ trùm đầu mà cảm thấy lạnh cả tim.

Người này chắc chắn không phải là ma pháp sư hắc ám, chúng ta đã bị vẻ ngoài của hắn lừa gạt, sinh vật có được vẻ ngoài và lực lượng như này thì chỉ có thể là...

Thần Chết!

Một luồng sáng lóe lên, lưỡi hái của Tiêu Phàm kéo xuống, kết thúc sinh mệnh của cái tên này.

Cái gã này ngã xuống mặt đất, dùng khóe mắt liếc nhìn tới khuôn mặt được che giấu bởi áo choàng kia thì thấy được mấy sợi tóc bạc lộ ra ngoài, với lại áo choàng của người đó là màu đen nên nó càng dễ thấy hơn.

Đúng là như vậy rồi, cô ấy chắc chắn là Thần Chết tóc bạc...

Cái gã này nghĩ tới đây thì thân thể gã dần dần biến mất.

...

Theo sự biến mất của tên cầm lang nha bổng thì chiến trường trở nên bình tĩnh lại, mấy luồng sáng u ám bay ra từ cơ thể mấy người chơi vừa chết kia, tập trung tại "Lưỡi hái ma pháp hắc ám của Nonoli", sau đó bị lưỡi hái hấp thu, trên lưỡi của lưỡi hái lại sáng hơn một chút.

Đây chính là hiệu quả đặc biệt thu hồn của "Lưỡi hái ma pháp hắc ám của Nonoli", chỉ cần xung quanh có vong hồn thì nó sẽ tự động hấp thu.

Một màn này cực kỳ kỳ dị, làm cho Abe kinh sợ gần chết.

Mà Tiêu Phàm thì hơi ngạc nhiên, thế nhưng sự ngạc nhiên này không phải là từ "Lưỡi hái ma pháp hắc ám của Nonoli", mà là từ đồ vật vừa mới xuất hiện ở trên mặt đất...

Trên đó xuất hiện một đống vật phẩm và kim tệ, ngân tệ nữa!

Tình huống như nào đây? Đám người kia cũng quá xui xẻo đi! Đến cùng thì đời trước bọn họ đã làm chuyện kinh khủng như nào chứ? Mặc dù là chữ đỏ nhưng cũng chỉ rất nhạt, tại sao lại có thể rơi ra nhiều như vậy?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!