Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 964: CHƯƠNG 964: CHẤP NHẬN LỜI XIN GIÚP ĐỠ

Đúng vậy, những tên ác đồ kia rơi ra rất nhiều đồ, rất nhiều vật phẩm rơi lung tung ra xung quanh!

Đối với điều này thì Tiêu Phàm chỉ có một cái phản ứng, đó chính là nhanh chóng nhặt hết chúng nó lên!

Bởi vì khóe mắt của hắn đã nhìn thấy, sắc mặt Hạ Lộ Lộ rất hưng phấn, lao nhanh tới nơi này!

...

Hạ Lộ Lộ tức giận tới mức trừng mắt nhìn Tiêu Phàm, mà Tiêu Phàm thì chỉ cố thở gấp.

Dưới sự "tấn công" của cái tên NPC vô cùng tham lam này, Tiêu Phàm phải dựa vào thân pháp của mình để bảo vệ số chiến lợi phẩm thuộc về mình kia.

Thế nhưng quá trình này lại làm cho Tiêu Phàm cảm thấy còn mỏi mệt hơn cả quá trình chiến đấu lúc trước.

Hạ Lộ Lộ phụng phịu quay mặt đi, Tiêu Phàm cũng không để ý lắm, bởi vì Tiêu Phàm cảm thấy, nếu như tình hình ngược lại thì Hạ Lộ Lộ chắc chắn cũng sẽ làm vậy với hắn.

Sau khi kiểm tra xong chiến lợi phẩm thì Tiêu Phàm cảm thấy hơi kỳ lạ, bởi vì đồ vật nhóm người này rơi ra là có quy luật, quy luật tới mức làm Tiêu Phàm nghi ngờ chính bản thân mình.

Vàng bạc tiền tài, cũng không cần nói nhiều, điều quan trọng đó chính là số trang bị và vật phẩm mà Tiêu Phàm nhặt được.

Về phần vật phẩm tiêu hao thì đều là bình lam, cũng chính là thuốc hồi phục ma lực mà mọi người thường nói.

Mà hai cái nhẫn bị rơi ra ngoài đều có thuộc tính tăng thêm giá trị hạn mức cao nhất của ma lực.

Loại chiến lợi phẩm như này cũng thật giống như buồn ngủ lại gặp chiếu manh vậy!

Thế nhưng, điều này cũng quá trùng hợp đi!

Trùng hợp tới mức làm Tiêu Phàm cảm thấy kỳ dị...

Bình lam, mặc dù ở trong tiệm tạp hóa bình thường cũng có bán, thế nhưng trong ba lô của Tiêu Phàm cũng không có, hắn chỉ mang theo bình máu và rượu để sử dụng kỹ năng hệ "Túy Uyên" mà thôi.

Cho nên trong chuyến đi này thì Tiêu Phàm thiếu nhất chính là bình lam.

Sau đó, giá trị ma lực của Tiêu Phàm còn chưa hồi phục như bình thường, hai cái nhẫn này vừa đúng lúc bổ sung vào sự thiếu thốn hiện tại của hắn.

Mà làm cho Tiêu Phàm khó hiểu nhất đó chính là những người chơi rơi mất số vật phẩm này...

Nếu như Tiêu Phàm vừa nãy chiến đấu với một đội ngũ pháp sư thì rơi ra những vật này cũng không kỳ lạ.

Thế nhưng nhóm người vừa rồi hầu như đều là đơn vị cận chiến, bình thường đều không dùng được bình lam, nhẫn tăng thêm giá trị ma lực thì càng không cần.

Theo suy đoán của Tiêu Phàm thì những vật phẩm này là bọn họ tiện tay mang theo mà thôi.

Thế nhưng như vậy, lại vẫn có thể rơi ra ngoài, điều này có tính là quá mức may mắn hay không?

Trong đầu Tiêu Phàm xuất hiện rất nhiều dấu chấm hỏi, bởi vì hắn đối với hai từ may mắn là rất xa lạ.

Mà Tiêu Phàm vẫn nhớ kỹ, cái tên đầu tiên bị "Ảm Viêm Đạn" giết chết cũng rơi ra rất nhiều thứ, kể cả tỉ lệ rơi đồ lẫn số lượng vật phẩm rơi ra, điều này cũng quá khác thường rồi...

Thế nhưng mặc kệ nó! Có lợi ích thì lấy, chắc chắn sẽ không có lỗ!

Tiêu Phàm không thèm nghĩ nhiều nữa, chuẩn bị rời khỏi nơi đây, thế nhưng, đúng lúc này thì hắn phát hiện có người quỳ trên mặt đất, ôm lấy hai chân của mình...

"Tinh linh rừng rậm! Ngài đừng đi vội! Tôi có chuyện muốn nhờ!"

Khi bị Abe ôm lấy chân thì phản ứng đầu tiên của Tiêu Phàm đó là bổ cho hắn ta một lưỡi hái.

Cũng không biết là bởi vì biến đổi giới tính nên tính khí trở nên nóng nảy, hay là hoàn cảnh xã hội ở Trung Quốc quá dối trá nên có được phản xạ như vậy.

Dù sao trong xã hội Trung Quốc, có thể sử dụng cái loại ôm chân như này thì hầu như đều là những tên lừa đảo.

Lại bởi vì Lilith bắn tên "quá chuẩn", bắn trúng hai đầu gối của Abe, Tiêu Phàm cảm thấy dù sao thì đám người mình cũng phải bồi thường cho cái tên này chút tiền thuốc men chứ.

Thế nhưng Tiêu Phàm thật sự là không muốn cho! Bởi vì tên là do Lilith bắn, liên quan gì tới hắn chứ? Tại sao lại bắt hắn xử lý việc do cô ta làm ra?

Cho nên Tiêu Phàm cảm thấy, có thể giết người diệt khẩu sẽ tốt hơn, còn giảm bớt phiền phức nữa chứ.

Cũng may Abe nói thêm một câu, Tiêu Phàm mới không làm như vậy...

"Tinh Linh rừng rậm! Xin dừng lại! Tôi có chuyện muốn nhờ!"

Tinh linh rừng rậm?

Ừm, hình như đó chính là thân phận mới của chúng ta thì phải.

Thế nhưng quan trọng hơn đó chính là, cái tên này không giống một tên lừa gạt.

"Chuyện gì? Đứng lên rồi nói."

Tiêu Phàm khá chán ghét, hắn thật sự không thích bị đàn ông ôm chân.

"Ặc, đầu gối tôi còn đau, tạm thời không thể đứng dậy."

"Vậy anh buông tay ra!"

"Hả! A!"

Thấy Tiêu Phàm tức giận thì Abe vội vàng buông tay ra.

"Nói đi, anh muốn cái gì?"

"Tôi muốn mời các người ra tay, hỗ trợ công hội chúng tôi vượt qua cửa khó này!"

Abe nhìn chằm chằm vào Tiêu Phàm, ánh mắt rất nghiêm túc.

Hắn ta đi tới cái nơi không ai tới là Rừng rậm Billy là để tìm kiếm bảo vật có thể thay đổi tình hình server Bắc Mĩ tại "Tân Sinh" này.

Thế nhưng hiện tại hắn ta thay đổi ý định của mình, bởi vì hắn ta gặp được tinh linh rừng rậm rất mạnh mẽ ở trong Rừng rậm Billy.

Chỉ cần có được sự hỗ trợ của mấy người này thì công hội của ba trận doanh sẽ thoát khỏi sự khống chế của "Băng Đế" K!

"Muốn chúng ta giúp đỡ sao? Tại sao?"

Nghe được lời khẩn cầu của Abe thì Tiêu Phàm cảm thấy hơi kỳ lạ, bởi vì hắn thật sự không hiểu được, tại sao Abe lại muốn bọn họ hỗ trợ.

Xạ thủ thì bắn trượt, mục sư lại còn hồi máu cho kẻ địch, chiến sĩ lao tới một nửa thì mệt tới không thể chạy được nữa, đạo tặc thì trượt chân khi không bị ai ngăn cản, còn chính mình là ma pháp sư hắc ám thế nhưng pháp lực còn kém hơn cả học đồ, loại đội ngũ như này, ngoại trừ có thể làm tạ siêu cấp cho đồng đội ra, còn có tác dụng gì chứ?

"Bởi vì các người là tinh linh rừng rậm có lực lượng mạnh mẽ a!"

Sau khi nghe lời này thì Tiêu Phàm cảm thấy rất dối trá, thế nhưng hắn lại thấy, khi nói ra những lời này thì đôi mắt của Abe sáng ngời, rất là nghiêm túc.

Tiêu Phàm nhíu mày lại, chẳng lẽ cái tên này thật sự là nghĩ như vậy sao?

"Một mục sư cao ngạo, một thần tiễn thủ với tiễn thuật cực kỳ chính xác, một chiến sĩ rất đáng tin và một đạo tặc với kỹ thuật đỉnh cao! Dùng thực lực mạnh mẽ của các người thì sẽ có thể giúp công hội chúng ta vượt qua cửa ải khó khăn!"

Một mục sư cao ngạo?

Một thần tiễn thủ với tiễn thuật cực kỳ chính xác?

Một chiến sĩ rất đáng tin?

Một đạo tặc với kỹ thuật đỉnh cao?

Chàng trai, cậu vừa nói những người đó là ai vậy? Chẳng lẽ mắt của hai chúng ta nhìn thấy chuyện vừa xảy ra là khác nhau? Hay là cậu nhận lầm người rồi?

Cũng hoặc là cậu là M, bị Lilith bắn tới mức choáng váng rồi?

Sau khi nghe được lời nói của Abe thì Aina xấu hổ tới mức đỏ mặt, Mary còn muốn bỏ nghề chiến sĩ thì lại lên tinh thần, rất là hăng hái, Hạ Lộ Lộ thì vỗ vỗ vào tấm áo choàng mục sư của mình, sắc mặt rất vui vẻ, còn Lilith thì càng thêm kiêu ngạo, cầm cung tiễn trên tay mà ngắm nhìn bốn phía.

"Hài tử, tôi biết cậu vừa gặp sợ hãi, thế nhưng cậu phải tỉnh táo lại mà nói chuyện, bởi vì cậu phải có trách nhiệm với những lời mà mình nói ra."

Tiêu Phàm cảnh cáo Abe, bởi vì hắn cảm thấy đám người Lilith sau khi được Abe khen ngợi thì có xu hướng quên hết tất cả, thật sự cho rằng mình rất bất phàm!

Khi những cái tạ siêu cấp này tự cho mình là đúng thì tình hình sẽ trở nên rất nghiêm trọng!

"Tôi không nói đùa, tôi rất tỉnh táo, các người cũng không cần khiêm tốn, bởi vì tôi biết các người rất mạnh!"

Mẹ nó!

Đứa nhỏ này, bị làm sao rồi?

Tại sao lại u mê không tỉnh như vậy chứ?

Chẳng lẽ đây chính là "bạn bè quốc tế" trong truyền thuyết sao? Thế nhưng cũng quá thân thiện rồi chứ?

Cậu có biết đó chính là nối giáo cho giặc hay không?

Nụ cười của Lilith thì càng tươi tắn, đi tới vỗ vỗ vai Abe: "Nhóc, cậu rất tốt, có tiền đồ! Thế nhưng vì sao vừa rồi cậu không bình luận ma pháp sư hắc ám trước mắt cậu đây?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!