Ngay cả hai chiếc nhẫn hiếm của hắn ta cũng bị rơi ra ngoài rồi, điều này làm hắn ta cảm thấy rất khó chịu.
Lưỡi hái của Tiêu Phàm làm cho hắn ta sợ hãi, lúc đầu còn định sẽ không trêu chọc lại Tiêu Phàm nữa, thế nhưng số lượng tiền tài bị mất đi này lại để hắn ta sinh ra lòng hận thù.
Thế nhưng mình lại không đánh thắng được thần Chết tóc bạc kia, báo thù kiểu gì đây?
Thế là cái tên này tìm tới chỗ dựa của mình, hi vọng người đó có thể báo thù giúp mình.
Gordan, một cán bộ mới của "Avengers League", thế lực mạnh nhất trận doanh Ác Ma.
Dưới sự dẫn đầu của "Băng Đế" K, "Avengers League" có tất cả bốn cán bộ.
Nguyên cán bộ "Trí Giả" Mr. Weston đã biến mất trong "Tân Sinh" sau "Chúng thần di tích chi chiến" mà không rõ lý do, mà "Vũ Ma" Gordan được đề cử để thay thế vị trí của ông ta.
Mặc dù thực lực của "Vũ Ma" Gordan còn kém hơn mấy người "Băng Si" Harley, thế nhưng chỉ cần là cán bộ của "Avengers League" đều có thực lực rất mạnh.
Cho nên cái tên dùng lang nha bổng kia cảm thấy, với thực lực của Gordan thì tuyệt đối có thể báo thù cho bọn họ.
"Gordan đại ca, em ở trong khu rừng Billy gặp được một loại sinh vật là tinh linh rừng rậm, mấy cô đó lại tấn công chúng ta, làm chúng ta tổn thất rất nặng nề, mong anh tới báo thù rửa hận giúp chúng em!"
Trên đầu Gordan đội một chiếc mũ dạ màu đen, trên người mặc một bộ âu phục đen, được thiết kế rất tinh xảo, dẫn đầu đội ngũ di chuyển về phía trước.
Sau khi nghe xong lời của tên cầm lang nha bổng thì Gordan cũng không dừng lại, thế nhưng cái đầu lại cực kỳ kỳ dị mà xoay ngược về phía sau.
Cái đầu quay ngược một trăm tám mươi độ làm tư thế cơ thể rất không tự nhiên, gã cứ để vậy mà nhìn chằm chằm vào tên cầm lang nha bổng, nở một nụ cười kỳ lạ.
Mặc dù cái tên cầm lang nha bổng cũng không phải là lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng này, thế nhưng khi thấy cái cổ của Gordan có thể xoay ngược lại một cách kỳ dị như vậy vẫn làm cho hắn ta rùng mình.
"Tinh linh rừng rậm à? Rất mạnh sao?"
"Gordan đại ca, mấy người đó rất mạnh! Trong đó có một người mạnh tới mức giống hệt với thần Chết tóc bạc!"
Nghe được câu hỏi của Gordan thì cái tên kia vội vàng trả lời, hắn ta rất hi vọng Gordan có thể báo thù cho mình, giết chết đám người Tiêu Phàm.
"Thần Chết tóc bạc? Không hứng thú, hiện tại tao được 'Băng Đế' K sai đi giết Bọ Ngựa Âm Hồn, cũng không có thời gian để ý tới mấy chuyện cỏn con đó..."
Giọng nói của Gordan chứa sự cao ngạo rất rõ ràng.
Hiện tại gã chính là một trong bốn cán bộ của "Avengers League" rồi, làm sao có thể đi xử lý những chuyện nhỏ nhặt như trước kia nữa chứ?
Mục tiêu hiện tại của gã chính là Bọ Ngựa Âm Hồn, là một boss cấp 70. Chỉ cần gã có thể ăn được số lượng lớn điểm kinh nghiệm từ nó thì gã tin tưởng, thực lực của mình sẽ vượt qua đám người Harley, sau đó thực lực của hắn tăng dần lên, tới mức thay thế được vị trí của "Băng Đế" K!
Ánh mắt của Gordan sáng lên, lấp lóe ánh sáng lạnh, đầu gã thay đổi nhanh chóng, lại trở về phía trước một cách kỳ dị.
Sau đó gã búng tay về phía sau, một ca khúc nổi tiếng của những năm tám mươi của thế kỷ 20 được phát ra...
"Just beat it, beat it, beat it, beat it..."
"Vũ Ma" Gordan xoay người lại, quay lưng về phía trước, trượt một cách khá thoải mái, đó cũng chính là điệu nhảy moonwalk huyền thoại...
Sau khi vào server Bắc Mĩ, Tiêu Phàm chỉ muốn gặp mặt k, sau đó chém anh ta một đao ngay trước mặt, rồi trong khi anh ta kinh ngạc, hắn sẽ nói với anh ta một câu làm màu như là "Người trong giang hồ thân bất do kỉ" gì đó.
Nhưng bởi vì sau lưng hắn còn kéo theo "cái đuôi to", hẳn là không có duyên để tỏ vẻ màu mè rồi.
Hơn nữa điều đáng giận chính là đội "Đoàn tham quan NPC server Trung Quốc" hoàn toàn không hề có chút cảm giác lo lắng nào, chẳng bao lâu liền nói chuyện phiếm với em gái dẫn đường Diana do Sư Tử Vinh Quang phái đến.
Nhìn thấy dáng vẻ sốt ruột của các cô gái, Tiêu Phàm không khỏi có chút lo lắng.
Dù sao nếu như bại lộ thân phận giữa nhiêm vụ, kết cục của bọn họ sẽ cực kì thê thảm.
Vì thế Tiêu Phàm nhẹ nhàng áp sát vào, kéo nhẹ góc áo của Lilith, nhẹ nhàng gọi tên vẫn luôn lải nhải suốt quãng đường kia.
"Cậu làm gì thế? Bây giờ tôi đang nói chuyện rất vui vẻ với Diana! Tôi nói với cậu, Diana vừa mới nói cho tôi biết, da trên cơ thể bọn họ từ đầu đến chân đều là màu đen!
Nhìn thấy dáng vẻ vô cùng hưng phấn của Lilith, nội tâm Tiêu Phàm hoảng sợ, thầm nghĩ, rốt cuộc cái cô đang nói chuyện gì thế?
Đúng lúc này, Diana cũng đi đến, cô chào hỏi Tiêu Phàm: "Đi đường rất nhàm chán, đi một mình sẽ rất cô đơn đó, anh cũng đến đây nói chuyện cùng với mọi người đi."
"Không cần, tôi quen ở một mình rồi."
Tiêu Phàm lạnh lùng trả lời, hắn cũng không muốn tham gia với bọn họ, dù sao thì nói càng nhiều càng dễ bị lộ.
"Đừng ngại mà, dù sao tất cả mọi người đều là con gái."
"Tất cả mọi người đều là con gái?"
Những lời này hoàn toàn khiến Tiêu Phàm tức giận, Tiêu Phàm quay người lại, không để ý đến các cô.
"Cô ấy sao thế?"
Diana cảm thấy khỏ hiểu.
"Thôi, cô cũng biết đấy, tháng nào cũng luôn có vài ngày như thế..."
Lilith nhìn bóng lưng của Tiêu Phàm, cô vô cùng ác ý trả lời.
...
Trước khi xuất phát, Diana liền bảo Aba kể lại toàn bộ tình hình về thành viên của đội ngũ này cho cô hiểu.
Theo lời kể của Aba, tinh linh rừng rậm của đội ngũ này đều là cao thủ, nếu như phải so sánh, thì vị ma pháp sư hắc ám kia yếu hơn một chút. Bởi vì những người khác khi chiến đấu đều dựa vào kĩ năng của chức nghiệp, chỉ có vị học gỉa ban đầu ma pháp sư hắc ám này vẫn sử dụng "Cân Nhục Chi Kĩ" mà chỉ tinh linh rừng rậm mới có được.
Mà sau khi trải nghiệm một hồi, Diana đồng tình với quan điểm của Aba.
Bốn vị tinh linh rừng rậm khác đều vô cùng hiền lành, trên đường đi luôn tự mình cười cười nói nói, chỉ có duy nhất vị ma pháp sư hắc ám này thích tự đi một mình, có vẻ vô cùng kì quái.
Để hóa giải ngăn cách giữa các cô, Diana thử trộm ôm một cái từ sau lưng vị ma pháp sư hắc ám này.
Kết quả tên kia lại nhanh chóng nhảy lên rời khỏi cô như một con mèo xù lông, khiến cho Diana không hiểu chuyện gì.
Mà từ sau lúc ấy, ánh mắt các tinh linh rừng rậm khác khi nhìn cô cũng có vẻ cảnh giác, khiến cho Diana cảm thấy vô cùng buồn bực, cô không biết rốt cuộc mình đã làm gì sai.
...
Đội ngũ không ngừng đi tiếp, các cô đã đến bên ngoài khu rừng hắc ám.
Khu rừng hắc ám giống như tên gọi của nó vậy, âm trầm đến lạ, ngay cả ánh nắng mặt trời xuyên qua tán cây chiếu xuống cũng có thể mang đến cho người khác cảm giác hơi hơi u ám.
Cho nên nơi này đa phần là quái vật có thuộc tính ưa tối, đám Tiêu Phàm đi vào trong, chẳng bao lâu đã gặp được một boss dã ngoại tên là Quỷ Phong.
Quỷ Phong là boss dã ngoại cấp 35, nó có thể tiến hành tấn công người chơi thông qua kĩ năng "Ám Triết".
Ám Triết, cũng chính là tiến hành tấn công nhờ vào phong châm của bản thân Quỷ Phong, nó có thể tạo thành tổn thương độc tố thuộc tính ngầm với người chơi.
Có điều boss dã ngoại bình thường cấp 35, Tiêu Phàm cũng không để ý đến.
Nhưng số lượng của bọn chúng lại có vẻ vô cùng phiền phức.
Quỷ Phong là loại sinh vật sống bầy đàn, thói quen khi tấn công của chúng là tấn công theo đàn, mặc dù Tiêu Phàm chém một cái có thể đánh ngã được vài con, nhưng chúng liên tục tấn công trực diện lại khiến hành động của bọn họ bị chậm lại.
Nếu như tránh được chiến đấu, Tiêu Phàm cũng không muốn làm hại những sinh mệnh ngắn ngủi này.
"Tên ngu ngốc này, cũng chỉ biết dùng cứng đánh cứng, chẳng lẽ cậu không biết dùng hắc ma pháp "Ám Dạ Hàng Lâm" của mình để xử lí chuyện này hay sao?"
Lilith nhìn thấy Quý Phong không ngừng đánh về phía mình, cô thiếu kiên nhẫn nhắc nhở Tiêu Phàm một tiếng.
"Ám Dạ Hàng Lâm?"
"Hắc ma pháp - Ám Dạ Hàng Lâm",