Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 970: CHƯƠNG 970: KÉO XUỐNG NƯỚC

"Là buff kiểu phạm vi, nó có thể khiến các đồng đội ở trong phạm vi đều được thêm thuộc tính hắc ám thân hòa, còn có thể mang đến đặc hiệu "biệt tích". "Biệt tích" tức là che dấu hơi thở, làm yếu đi độ cảm giác tồn tại bị người khác cảm nhận được.

:Đúng vậy, sử dụng "Ám Dạ Hàng Lâm" trong hoàn cảnh này là thích hợp nhất rồi, hắc ám thân hòa có thể hòa hoãn lại địch ý của quái vật có thuộc tính ngầm với chúng ta, mà "biệt tích" càng có thể ẩn bớt đi hành tung của chúng ta, như vậy thì Quỷ Phong sẽ không chủ động đến đây chọc vào chúng ta nữa!"

""Ám Dạ Hàng Lâm" có tác dụng này nữa sao?"

Tiêu Phàm cho rằng "Ám Dạ Hàng Lâm" chỉ có thể đơn thuần tăng cường lực tấn công thuộc tính hắc ám của thành viên bên mình mà thôi, hoàn toàn không ngờ rằng buff này còn có tác dụng này.

Vì thế dưới sự chỉ đạo của Lilith, Tiêu Phàm thi triển "Hắc ma pháp - Ám Dạ Hàng Lâm" với mọi người.

Nguyên tố hắc ám giống như nước mực đậm đặc hội tụ trên đỉnh đầu Tiêu Phàm, tựa như mây đen dày đặc vào mùa hạ, tối tăm âm trầm.

Khi chúng tụ tập đầy đủ liền cuồn cuộn chảy xuống, giống như thác nước giữa vách núi dội xuống mọi người, khiến toàn thân mọi người đều nhuốm lên một tầng ảm đạm, khiến mọi người như hòa vào trong cảnh vật xung quanh khu rừng hắc ám.

Quả đúng như lời Lilith nói, sau khi thêm buff "Ám Dạ Hàng Lâm", con đường đi tiếp của đám Tiêu Phàm thông thuận hơn nhiều, đám quái vật tập kích cũng trở nên thưa thớt dần.

Mà Diana nhìn thấy Lilith chỉ đạo Tiêu Phàm, trong lòng cô lại càng khẳng định suy nghĩ của mình, vị ma pháp sư hắc ám này quả đúng như lời Aba nói, trình độ thực lực tệ nhất trong năm người này, bởi vì cô ấy sử dụng hắc ma pháp của chức nghiệp của mình, còn cần đến cung thủ của tinh linh rừng rậm hướng dẫn.

So sánh với nhau, học thức của vị cung thủ của tinh linh rừng rậm kia thật sự khiến người khác thán phục.

Tiêu Phàm không biết hành động vô tình của mình lại khiến Diana coi thường hắn hơn, thoát khỏi sự quấy rầy của độc trùng trong khu rừng hắc ám, hắn liền bắt đầu nhanh chóng tiến lên theo những manh mối mà Sư Tử Vinh Quang thu thập được.

Trên đường đến đây hắn phát hiện ra không ít dấu vết chiến đầu, sự lo lắng trong lòng không ngừng tăng lên, hắn thường tự nhìn nhắc nhở nhiệm vụ của mình, nhưng kì lạ chính là cấp bậc của k vẫn dừng lại ở cấp 58, không thấy thay đổi một chút nào.

Vậy nên Tiêu Phàm thấy buồn bực, 58 lên 59 thật sự cần nghiều EXP đến thế nào?

Nếu như cả tập thể "liên minh người báo thù" đều dồn EXP từ đám quái vật gặp được trong khu rừng hắc ám cho một người, hẳn cũng đủ để tăng từ cấp 58 lên cấp 59 chứ?

Với rất nhiều dấu vết chiến đầu còn lưu lại trên dọc đường đi, Tiêu Phàm không ngừng hoang mang, thậm chí còn nghi ngờ, hắn luôn cảm thấy lần này có thể đã làm sai gì đó rồi.

Có điều cấp bậc của k không tiếp tục tăng lên, với hắn mà nói đây là chuyện tốt.

Cuối cùng sau một hồi đuổi theo, Tiêu Phàm nghe thấy tiếng cây gỗ rạn nứt không ngừng từ phía xa.

Nghĩ đến việc đằng trước đang có người chiến đấu, Tiêu Phàm rất hưng phấn, hắn thầm nghĩ, cuối cùng mình cũng tìm được k rồi!

Vì thế Tiêu Phàm dẫn theo mọi người, đi chậm lại, lén lút đi về phía trước.

Đúng lúc này, bên tai Tiêu Phàm vang lên tiếng hát kì lạ...

"just|beat|it, beat|it, beat|it, beat|it... ..."

...

Tiếng hát vọng đến từ phía xa, nhịp điệu mẽ đầy nội lực lẫn cùng tiếng kêu giết hỗn loạn của người chơi, khiến ca khúc lại càng cuốn hút hơn nữa.

Tiêu Phàm còn chưa nhìn thấy người đã có chút kì vọng với "Băng Đế" k.

Người đàn ông có mang theo nhạc nền, nhìn chung đều là người cực kì mạnh mẽ.

Đi dọc theo rừng cây, Tiêu Phàm dẫn đội tiến lên phía trước, có đặc hiệu "biệt tích" của "Ám Dạ Hàng Lâm", hành vi của bọn họ lại càng khó phát hiện hơn nữa.

Tiêu Phạm gạt cành cây đang chắn tầm nhìn ra, hắn đưa mắt nhìn về phía xa, thứ đầu tiên hắn nhìn thấy chính là một con bọ ngựa to đùng.

Lớp vỏ côn trùng đen thui, u ám đến lạ, đôi mắt kép đỏ tươi, trông cực kì hung ác, chi trước sắc bén như lưỡi liềm kia đang không ngừng chém đến những người chơi đang bao vây tấn công nó.

Một đao, hạ gục một mảng.

May mà số lượng người chơi đông, có thể chịu đựng được tổn thất lớn như thế.

Nhìn hiệu suất như chém dưa của con boss bọ ngựa này, Tiêu Phàm phỏng đoán cấp bậc của bọ ngựa phải cao hơn những người chơi ở hiện trường rất nhiều, dường như "Liên minh người báo thù" muốn dùng chiến thuật biển người đơn giản nhất để hoàn toàn bao vây con boss bọ ngựa này.

Hai bên anh đến tôi lùi, bắt đầu đến giai đoạn chiến đấu ác liệt, nhưng lúc này vẫn chưa phải lúc để bọn họ ra tay.

Tiêu Phàm chuyển tầm hình sang những người chơi ở xung quanh boss bọ ngựa, hắn phải tìm được mục tiêu lần này của mình.

Thân là thủ lĩnh của một nhóm người, mặc dù không rõ ràng như đom đóm trong đêm đen, nhưng anh ta đứng trong đội ngũ vẫn có dấu hiệu có thể lùng được, trung tâm được những người chơi vây quanh, đó chính là vị trí của người dẫn đầu.

Cho nên dựa vào các dấu hiệu, tầm nhìn của Tiêu Phàm nhanh chóng khóa được một người...

Người đó mặc một bộ suit cực kì ngay ngắn, nhưng hành động mà anh ta đang làm lại khiến Tiêu Phàm mở rộng tầm mắt.

Đồng đội đang chiến đấu để dẹp tan qyasi vật, vậy mà người này lại đang nhảy múa?

Theo điệu nhạc, Gordan sử dụng Thái Không Vũ Bộ đầy ma tính của gã một lần nữa, sau đó đột ngột quay ngược lại, Gordan hay tay ôm háng, bắt đầu điên cuồng run rẩy!

Bởi vì khoảnh cách quá xa, đã vượt khỏi phạm vi tác dụng của "Con Mắt Túy Uyên", Tiêu Phàm không thể nhìn rõ những tin tức cụ thể về người này, nhưng dựa theo những gì hắn nhìn thấy ở đây, chắc chắn đây lá trung tâm của những người chơi khác!

Nếu như gã là thủ lĩnh của "Liên minh người báo thù", vậy thì tức là...

Người đó là k?

Nhưng hình ảnh của tên k này sao lại khác xa so với dự đoán trong lòng mình như thế? Người chơi cực mạnh của server Bắc Mĩ đều giống như thế này sao?

Vì thế, Tiêu Phàm chỉ có thể xoay người, xác nhận lại với người dẫn đường Diana...

...

"Gã không phải là k, gã là cán bộ mới lên "Vũ Ma" Gordan của "Liên minh người báo thù."

Nghe được lời của Diana, không biết vì sao Tiêu Phàm lại thoáng thở phào: "Vậy thì k là ai ở đây thế?"

Diana không trả lời ngay mà nhìn về phía hiện trường, một lúc lâu sau cô mới nhỏ giọng trả lời: "Hình như... k không có ở đây?"

"Cái gì? Anh ta không có ở đây! Thế không phải chúng ta phí công đến đây rồi à?"

"Bởi vì Sư Tử Vinh Quang của chúng tôi nhận được tin tức, "Liên minh người báo thù" cho đại quân đi về phía khu rừng hắc ám, cho nên chúng tôi cho rằng..."

"Các cô nghĩ là k ở đây? Thôi được, nếu như không có k thì chúng ta đi về."

"Từ từ đã! Không có k thì chúng ta có thể thừa cơ quấy rầy việc luyện cấp của bọn họ, dù sao bọn họ với k cũng là cùng một giuộc, hơn nữa hiện tại chúng ta cũng đã đến đây rồi, cũng không thể không làm gì hết đã quay về chứ."

Nếu như là bình thường, có thể Tiêu Phàm sẽ thật sự ra tay quấy rầy bọn họ, dù sao thì cướp kinh nghiệm của người khác cũng là một chuyện rất kích thích. Nhưng hiện tại nhiệm vụ của hắn chỉ có một, đó chính là tìm được k, đồng thời ngăn cản anh ta thăng lên cấp 60. Hiện tại k đang cấp 58, thời gian gấp gáp, hắn không thể lề mề ở đây được.

"Không, chúng tôi chỉ đồng ý giúp các cô giết chết k, trừ chuyện đó, chúng tôi sẽ không làm thêm bất cứ chuyện gì cho các cô."

"Sao cô lại có thể như thế chứ? Tính cách đúng là kì lạ, cô không thể bình dị gần chút một chút như các đồng đội của cô à?"

Tôi kì lạ?

Bình dĩ gần gũi như đồng đội của tôi?

Có nhầm không thế! Người bình thường nhất trước mắt cô là tôi đó biết không!

Bị Diana đánh giá như thế, Tiêu Phàm rất bực mình nhưng lại không trả lời lại.

Lần này hắn quyết tâm rời khỏi đây.

Hắn không thèm quan tâm đến "Vũ Ma" Gordan gì đó đâu! Người hắn muốn tìm là "Băng Đế" k!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!