Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 987: CHƯƠNG 987: PHONG TỎA

Chỉ đơn thuần dùng 1 trong hai "Ngụy Trang Tịnh Liên" hoặc "Ngụy Trang Băng Mạch" không thể nào hình thành được vật sống, nhất định phải kết hợp cả hai, tạo thành một khối năng lượng mới có thể tạo ra thú vật, mà sau khi tạo ra, giao cho bọn chúng đặc tính tấn công còn khó hơn.

Tên K này rốt cuộc là thần thánh phương nào mà có thể dùng thành thạo kỹ năng này như vậy!

...

Nhưng mà... Lúc hỏi thăm thân phận người khác mà người khác chưa trả lời mà bỏ đi là thất lễ đấy biết không!

Nhìn K rời khỏi, trong lòng Tiêu Phàm phẫn nộ, từ thái độ của K có thể nhìn ra, tên này rõ ràng không để mình vào mắt!

Những con thú bằng băng ki vây quanh Tiêu Phàm phẫn nộ gào thét, bọn chúng hiển nhiên không thể nào biết được tâm trạng của Tiêu Phàm lúc này, bọn chúng nhìn thấy Tiêu Phàm cầm lưỡi hái lớn bỗng nhiên nhắm mắt, cảm thấy thời cơ không tệ liền đánh tới!

Tiêu Phàm cũng không muốn hao phí thời gian cho đám động vật này, hắn nhắm mắt lại ngưng thần, hoàn tất tập hợp lại ma lực, lần tiếp theo mở mắt ra, một chùm ánh sáng bắn ra khỏi mắt!

Cùng lúc đó, một đó hoa sen màu đen hình thành dưới chân hắn, sau đó nở rộ...

Hắc ma pháp Luyện Ngục Hắc Liên!

Oành!

Đóa hoa đó rốt cuộc nở rộ, sau đó bay tán loạn, hơi thở của sự hủy diệt bay xung quanh, những con thú bằng băng không kịp phát ra tiếng kêu nào liền lập tức vỡ nát, hóa thành một làn sương mù tản ra bốn phía.

K bay được một nữa bỗng ngừng lại, quay đầu về phía sau nhìn lại...

"Trong nháy mắt đã có thể gỡ bỏ băng của tôi, anh thật sự khiến tôi phải kinh ngạc."

K từ tốn nói, tiện tay đánh Linh Hồn Thiên Sứ không may mắn kia bay ra ngoài, giống như boss cấp 70 bên trong di tích cổ từ đầu đến cuối đều là món đồ chơi trong tay anh ta, có thể tùy tiện nắm.

Tiêu Phàm thở nặng nhọc, vừa mới thi triển "Luyện Ngục Hắc Liên" một ma pháp đen tối có thể gây tổn thương nên giờ hắn có vẻ hơi mệt mỏi.

Tiêu Phàm khẽ ngẩng đầu, nhìn về phía K, cố gắng không làm ra bộ dáng ngưỡng mộ.

Tiêu Phàm phát hiện người tên K này vẫn đáng ghét như vậy, rõ ràng ngoài miệng nói ngưỡng mộ, như vẻ mặt vẫn bình tĩnh như trước, Tiêu Phàm cảm thấy đây là định lừa gạt hắn.

"Đánh được một nửa đã vội đi, như vậy có phải không được ổn lắm?"

Nói xong, súng Luyện Ngục lại được bắn ra một lần nữa, mang theo sự phẫn nộ Tiêu Phàm giấu kín trong nội tâm!

"Tôi cảm thấy quấy rầy kề hoạch của người khác mới là không ổn nhất..."

K lại xoay tay lại lần nữa, băng tuyết liền dâng lên!

Hành lang trong di tích cổ lại nghênh đón pháp thuật đối đầu một lần nữa, Linh Hồn Mãnh Liệt Của Thiên Sứ thỉnh thoảng gia nhập trong đó, ánh sáng hắc ám xen lẫn với hỏa diễm băng tuyết thành một khối, khiến đại sảnh di tích cổ phát ra một trận gào thét, vô số hạt cát trên trần nhà bị đánh mà rơi xuống lả tả.

K nhìn thoáng qua thời gian, thời khác đã gần đến, anh ta liền nhíu mày, có vẻ hơi không vui.

Lúc trước giao chiến cùng Tiêu Phàm có thể nói là vô cùng nhàn hạ, bây giờ Tiêu Phàm lại dây dưa như vậy, chính là đáng ghét đến cực điểm.

"Anh thật là thú vị, có điều thời gian theo kế hoạch của tôi đã sắp đến rồi. Đừng có làm phiền tôi, tự động đứng sang một bên hoặc là trực tiếp đi chết đi!"

K đứng thẳng giữa không trung, vô cùng bá đạo, nhiệt độ không khí xung quanh lại giảm đi thêm một chút...

Lời nói này của K, không chỉ là lời uy hiếp, mà cũng là lời báo nguy trước, nói rõ buff "Chúng thần di tích chi chiến" server Bắc Mĩ sẽ nhanh biến mất, K chuẩn bị ra tay xử lí Linh Hồn Thiên Sứ!

Chuyện cho tới bây giờ, Tiêu Phàm căn bản không có khả năng thỏa hiệp đối với việc này.

Mà phải hoàn thành nhiệm vụ, đánh giết K, mới là phương pháp chiến thắng đơn giản.

Nhưng vào thời khắc gặp phải K, hắn lập tức không chắc chắn lấy ma pháp sư hắc ám của bản thân hạ gục K, bây giờ giao đấu một phen, loại cảm giác này càng thêm chắc chắn.

Nếu có thể khôi phục thành con trai, có lẽ còn có cơ hội, lấy con gái về đối địch, Tiêu Phàm thật sự cảm thấy hi vọng xa vời.

Cho nên bây giờ Tiêu Phàm chỉ có thể xử dụng tất cả vốn liếng, mang Linh Hồn Thiên Sứ ra giết thời gian để trì hoãn.

Nhưng phải làm thế nào để cuốn lấy K kéo dài thêm đây?

Chẳng lẽ mình phải chiến đấu lâu dài như vậy với anh ta ba ngày liền?

Cách này hiển nhiên là không thiết thực!

Không được, mình nhất định phải nghĩ ra biện pháp mới được.

Tiêu Phàm ngắm nhìn bốn phía, trong lòng bắt đầu lập kế hoạch.

Một luồng suy nghĩ qua đi, cái liềm lớn của Tiêu Phàm vung lên, một viên đạn Ảm Viêm bỗng nhiên sinh ra, nhanh chóng bay về hướng Linh Hồn Thiên Sứ!

K liền cảm thấy giật mình, anh ta không nghĩ tới Tiêu Phàm sẽ làm ẩu như vậy, dám ra tay với con mồi của anh ta!

Thế là K mạnh mẽ ngoắc tay, mấy trụ băng liền dâng lên sừng sững, trong nháy mắt hiện ra giữa Tiêu Phàm và Linh Hồn Thiên Sứ, ngăn lại đạn Ảm Viêm đang bay về phía Linh Hồn Thiên Sứ!

Oành!

Trụ băng trong khoảng khắc bị vỡ ra, đạn Ảm Viêm Tiêu Phàm bắn ra cũng theo đó mà tiêu tán.

K nhìn xuống Tiêu Phàm, trong lòng cảm thấy tức giận: "Anh nghĩ có thể phá hoại kế hoạch của tôi sao? Nhưng anh sẽ không được như ý đâu, kế hoạch tôi định ra chưa từng xuất hiện biến cố, tôi muốn ai sống, người đó sẽ sống, tôi muốn ai chết, người đó liền chết, Linh Hồn Thiên Sứ còn chưa đến thời khắc kết thúc, có tôi ở đây, anh đừng nghĩ đến chuyện có thể chém chết nó!"

K lại nói ra một tràng đầy bá khí, có điều Tiêu Phàm lại không hề để ý tới, chỉ không ngừng bắn đạn Ảm Viêm về phía Linh Hồn Thiên Sứ!

Linh Hồn Thiên Sứ đương nhiên sẽ không ngồi chờ chết, bắt đầu phấn khởi phản kích, mà K lại nghĩ để hết thảy kế hoạch được làm theo ý mình, để Linh Hồn Thiên Sứ tồn tại lâu một chút, thế là tam phương đối chọi, trở thành một cuộc đại loạn.

Theo sự giằng co không ngừng, K đã nhận ra một chút bất thường.

Anh ta cảm thấy pháp thuật Tiêu Phàm bắn về phía Linh Hồn Thiên Sứ không quá chuẩn xác, giống như cố ý bắn chệch.

Nếu đây là cố ý, vậy lại là vì sao đây?

Thời gian vội vàng trôi qua, giữa sân có một vật lặng lẽ biến đổi, đến ngay cả K cũng chưa từng cảm thấy...

Tiêu Phàm cũng không có ý đồ chém chết Linh Hồn Thiên Sứ, mới có thể chỉ dùng pháp thuật đạn Ảm Viêm với lực công kích nhỏ nhất của mình để tấn công, mà pháp thuật bắn ra vô cùng tùy ý, cho nên hiện ra cảnh tượng như vậy.

K ở vào thái độ thủ hộ lâu dài, mà Tiêu Phàm không ngừng tấn công về phía Linh Hồn Thiên Sứ, trong thời gian này, thứ lặng lẽ thay đổi chính là mục tiêu oán hận của Linh Hồn Thiên Sứ.

Cuối cùng Tiêu Phàm đem nỗi oán hận của Linh Hồn Thiên Sứ chuyển dời đến trên người mình!

Cách làm này khi đang ở tam phương tương đối mạo hiểm, nhưng lại có thể đổi lấy quyền dẫn dắt Linh Hồn Thiên Sứ, chỉ có phương pháp khống chế hành động của Linh Hồn Thiên Sứ, kế hoạch Tiêu Phàm mô phỏng trong đầu mới có thể chủ động thực hiện.

Trong lúc bất tri bất giác, Linh Hồn Thiên Sứ bị nỗi oán hận Tiêu Phàm dẫn dắt đến cửa vào phụ cận của di tích cổ.

Hai mắt Tiêu Phàm đột nhiên sáng lên, chính là lúc này!

Hai chân Tiêu Phàm đạp mạnh, không ngừng mà tiến tới, đuổi theo đánh tới Linh Hồn Thiên Sứ!

Hành động kia của hắn khiến cho K phải ngây người một lát.

Công kích của pháp sư? Đây là tình huống gì vậy?

Nhìn thấy Tiêu Phàm xông đến, Linh Hồn Thiên Sứ càng trở nên mãnh liệt hơn!

Có một tên điên đến lãnh địa của nó rồi điên cuồng ném băng vào nó đã là một chuyện rất tồi tệ, tên đáng ghét mang khí tức hắc ám này còn hết lần này đến lần khác tới bỏ đá xuống giếng, bây giờ tên ngu xuẩn đối diện này vọt tới, nó Linh Hồn Thiên Sứ nhất định phải đoạt lấy tính mạng của hắn ta!

Linh Hồn Thiên Sứ lao xuống rơi xuống đất, thu hồi hai cánh, chạy nhanh về phía Tiêu Phàm!

Lưỡi đao chém tới! Nổi giận văng khắp nơi!

Tiêu Phàm không hoảng chút nào, đao lớn cắm xuống đất, nhanh chóng xoay người trở lại, nghiên người hiện lên quả cầu lửa, đá ngang một cái, đá thẳng vào phần bụng của Linh Hồn Thiên Sứ!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!