Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 988: CHƯƠNG 988: BĂNG ĐẾ

Cùng lúc đó, tay phải Tiêu Phàm có chút run run, có một vật vàng óng lặng yên rơi xuống...

K đứng ở trên không, vẻ mặt bình tĩnh lần đầu tiên xuất hiện vẻ kinh ngạc, cận chiến pháp sư thật sự là chuyện đáng ngạc nhiên, nhưng lại không đến mức để anh ta kinh ngạc như thế, điều thật sự khiến anh ta ngạc nhiên chính là khoảng cách Linh Hồn Thiên Sứ bị bay ngược lại ra sau khi bị Tiêu Phàm đá ngang một cái!

Linh Hồn Thiên Sứ trực tiếp xuyên qua cửa vào đại sảnh di tích cổ, bay qua khu vực 10/10, phóng tới khu vực 9/10 dặm!

Coi như là kỹ năng của Cách đấu gia cũng không mãnh liệt như vậy đâu!

Linh Hồn Thiên Sứ ngã sấp xuống lại đứng lên một lần nữa, thần sắc có chút mê mang, bởi vì nó bị đánh bay thật xa, lại chưa phát hiện uy lực của lần bị đánh này, hiện tượng này dường như có chút dị thường.

Thực ra đạo lý vô cùng đơn giản, đây cũng không phải là sức chân cho phép của Tiêu Phàm, mà là đến từ quán tính "Trượt vỏ chuối" của "Tinh Tinh Tiêu Bì"!

Trong một khắc khi Tiêu Phàm vung chân đá ngang đi, "Tinh Tinh Tiêu Bì" trong nháy mắt bị tuột, lặng yên đặt dưới chân Linh Hồn Thiên Sứ, liền trở thành như vậy!

Nhìn thấy Linh Hồn Thiên Sứ bị một cước của mình đá bay đi, đứng từ chỗ mình mà suy đoán, trong lòng Tiêu Phàm liền đắc ý.

Rất tốt, tất cả đều tương đối thuận lợi!

Thừa dịp K còn đang ngây người, Tiêu Phàm cấp tốc chạy đến cửa vào lối đi, ma lực hội tụ, ma pháp đen tối được xuất ra!

Sắc mặt K biến đổi mạnh, rốt cuộc cũng biết được mục đích của Tiêu Phàm, giương cánh lao về phía cửa vào!

Nhưng tất cả đều quá muộn, một đóa hỏa liên đen nhánh đã thành hình, một mình nở rộ bên trong không gian chật hẹp này!

Oành!

Năng lượng mạnh mẽ trong nháy mắt nổ tung, tràn ngập cửa vào lối đi, đại sảnh di tích cổ tiếp nhận quá nhiều ma pháp, sớm đã đóng băng tứ phía, bây giờ bị chấn động lần nữa, cửa vào cuối cùng cũng đổ sụp xuống!

Không sai, mục đích của Tiêu Phàm chính là để K một thân một mình bị phong tỏa bên trong đại sảnh!

Cách ly hoàn toàn cái tên bến thái chơi băng này và cái tên người chim ngu đần chỉ biết đi chịu chết kia ra!

Oành!

Luyện Ngục Hắc Liên nở rộ, Tiêu Phàm nhanh chóng rút lui đi khỏi.

Bầu trời hoa theo đó sụp xuống, tạo nên một trận bụi mù, đá hòn liên tiếp rơi xuống, không ngừng vang lên tiếng trầm đục.

Đợi đến khi bốn phía yên tĩnh trở lại, cửa vào đã bị đá phủ kín hoàn toàn giống như kế hoạch trong lòng Tiêu Phàm.

Tiêu Phàm thoáng lau mồ hôi, đi về phía đống đá, nhìn qua không thấy một chút ánh sáng, mới hơi thả lỏng người, sau đó cười ầm lên!

"Ha ha! Để anh đóng vai lạnh lùng, anh không biết tôi ghét nhất là loại đàn ông lạnh lẽo cấm dục sao! Rõ ràng không có một chút EQ, còn muốn giả bộ đẹp trai, đơn giản là quá mức! Nếu anh đã thích băng như thế, tôi liền chuẩn bị cho anh một cái phòng ướp lạnh, để anh ở trong đó trình diễn 'Băng tuyết kỳ duyên'!

Chợt vang lên tiếng gió, Tiêu Phàm nhanh chóng nhảy lên, trực tiếp tránh khỏi lưỡi đao đối phương chém tới.

"Tôi nói này điểu nhân huynh, anh như vậy là thật sự không nhìn ra được tốt xấu! Tuy nói anh không phải người cũng không phải chim, nhưng tôi cũng không hề kỳ thị anh, ngược lại còn ra tay cứu anh một mạng, anh làm sao có thể lấy oán trả ân, chém đao về phía tôi như vậy chứ? Anh làm như thế, tôi rất là đau lòng..."

Tiêu Phàm cũng mặc kệ Linh Hồn Thiên Sứ này có thể sáng tỏ được hay không, há mồm liền nói nhảm, bởi vì hắn thực sự đã kìm nén quá lâu.

K lạnh lẽo kia không những rác rưởi còn rất thích tinh tướng, hết lần này đến lần khác tức giận cực độ, hại hắn không dám nói bừa, khiến hắn phải kiềm chế rất nhiều.

Bây giờ được tạm thời giải phóng, Tiêu Phàm thấy Linh Hồn Thiên Sứ đánh tới cũng không phẫn nộ, dừng lại há mồm nói một tràng, phát tiết một trận.

Bởi vì điểm kinh nghiệm, Tiêu Phàm không thể đem Linh Hồn Thiên Sứ đặt dưới lưỡi đao trảm một cái, nhưng trêu chọc boss dường như cũng là việc thú vị.

Lại nói mình còn phải trông coi gia hỏa này ba ngày, để không bị con người độc ác là K xâm phạm, nếu có thể thì thông qua lời nói giao lưu một chút, cảm hóa nó, thu phục là thuộc hạ, như vậy không phải quá tốt sao!

Có điều Linh Hồn Thiên Sứ không ngừng rít lên, hiển nhiên là không thích Tiêu Phàm, nếu như nó có thể nói, chắc chắn sẽ mắng chửi thật to, bởi vì Tiêu Phàm luôn không ngừng líu lo, khiến nó cảm thấy vô cùng phiền phức.

Ngăn K ở khu vực 10/10, cảm giác kiềm chế trong lòng Tiêu Phàm lập tức tiêu tan, tâm tình cũng trở nên thả lỏng.

Tiêu Phàm nghĩ trước tiên buông lỏng một chút, lại làm tiếp một bước của kế hoạch.

Không ngờ ngay tại thời điểm hắn dào dạt nhiệt tình, một câu nói từ giữa sân vang lên, bốn phía lại trở về nhiệt độ băng giá một lần nữa...

"Anh giống như đã chơi đến vô cùng vui vẻ nhỉ?"

Linh Hồn Thiên Sứ thuộc về trạng thái hồn thể, ngoại trừ việc phát ra tiếng rít phá hoại tinh thần người khác thì căn bản là không có cách nào đạo ngôn ngữ, như vậy chỗ này có thể người trừ hắn ra, chỉ còn có...

Tiêu Phàm khó có thể tin được xoay người sang chỗ khác, có thể thấy giây phút hắn gặp phải người mà hắn không muốn gặp nhất còn cảm giác lưu lại bên người hắn không gian rung động mãnh liệt...

[Tên kỹ năng: Cấm Chú - Truyền Tống Thời Không]

[Loại hình kỹ năng: Chủ động]

[Kỹ năng tiêu hao: 500 giá trị pháp lực (mỗi lần tăng thêm một thành viên thì giá trị tiêu hao tăng thêm 50) ]

[Hiệu quả kỹ năng: Sau khi ngâm xướng với thời gian ngắn thì người chơi có thể vận chuyển mình và đồng đội tới bất kỳ nơi nào đã được đánh dấu từ trước, có thể vận chuyển nhiều nhất hai mươi tư đồng đội. Thời gian hồi chiêu thức một giờ.]

[Ghi chú: Cấm Chú là chiến lược có tính bố trí mạnh nhất bên trong chiến tranh! Không có cái thứ hai!]

...

Cấm Chú!

Truyền Tống Thời Không!

Có nhầm hay không vậy, K thế mà đã tập được Cấm Chú ở giai đoạn này của trò chơi! Hơn nữa còn là Truyền Tống Thời Không?!

Chỉ dựa vào một cái kỹ năng, K lại để Tiêu Phàm cảm nhận được sự cường đại của mình một lần nữa!

"Xem ra thật sự là anh tới nơi này để quấy rối tôi. Đối với sự quấy rối của anh, tôi sẽ không khách khí, nhưng bây giờ tôi phải hoàn thành nhiệm vụ trước tiên, không rảnh chơi cùng anh. Thời gian không còn nhiều lắm, còn lại hai phút..."

K chưa quản Tiêu Phàm, mà là trực tiếp bay về phía Linh Hồn Thiên Sứ, ân trạch chúng thần ban cho trận doanh Ác Ma server Bắc Mĩ, đã đến thời khắc cuối cùng.

"Anh đừng mơ có thể đạt được!"

K tùy tiện trốn thoát, Tiêu Phàm tuy là chấn kinh, nhưng vẫn là nhanh chóng phản ứng lại, lưỡi hái vạch một cái, cản trước người K.

"Anh còn muốn cản tôi?"

Chiếc cánh vô dụng của K xẹt qua đỉnh đầu Tiêu Phàm, mà cứ hạ xuống như vậy, đứng yên tại nơi cách Tiêu Phàm không xa.

K không xông tới, đây là xuất phát từ sự tự tin, chỉ cần Linh Hồn Thiên Sứ còn ở trong tầm mắt của anh ta, trong lòng anh ta đều đã có dự tính.

"Đây là điều tất nhiên!"

Tiếng đáp của Tiêu Phàm vang dội đên,

Một bộ dáng đương nhiên.

Đối với sự chấp nhất của Tiêu Phàm, K thực sự không biết rõ, cho nên phun ra hai chữ đơn giản: "Vì sao?"

Vì sao?

Điều này thế mà lại làm khó Tiêu Phàm.

Mình một mực quấn lấy gia hỏa này, đúng là nên cho người ta cái lý do.

Nhưng cũng không thể nói cho anh ta biết mình là do chỗ Ma Vương phái tới, đành làm nhân vật phản diện đáng yêu lại mê người vậy!

Được rồi, đối với vấn đề này, Tiêu Phàm cũng lười suy nghĩ nhiều, xoay người dùng ngôn ngữ chính trực nói: "Tinh linh rừng rậm, bảo vệ hòa bình, bảo vệ loài chim, người người đều có trách nhiệm!"

K còn chưa phản ứng, Linh Hồn Thiên Sứ đã giận tím mặt, thét dài một tiếng, một kiếm từ phía sau lao đến!

Có điều Tiêu Phàm cũng cực kì linh hoạt, bước chân trượt đi, liền nghiêng người tránh được.

Bởi vì hai vị cường giả là K và Tiêu Phàm cùng tồn tại, nên boss uy phong lẫm liệt bên trong di tích cổ ngày xưa giờ phút này cũng chỉ có thể hóa thành vật làm nền...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!