Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 989: CHƯƠNG 989: NHIỆM VỤ KẾT THÚC

"Xem ra anh rất thích giấu giếm, nhưng tôi cũng lười so đo, bởi vì với thực lực của anh như vậy cũng không ngăn cản được tôi."

"Đừng nói chuyện kiểu bề trên như vậy, sau khi tôi xuất hiện không phải anh luôn một mực cảm giác ngoài ý muốn sao? Không làm được thì có gì ngoài ý muốn đâu?"

"Kế hoạch của tôi chưa từng xuất hiện chuyện ngoài ý muốn."

Ngữ khí của K vẫn như trước, nhưng không biết tại sao, Tiêu Phàm lại cảm thấy lời nói này vô cùng chắc chắn.

Tiêu Phàm miệng toàn nói nhảm, muốn làm loạn tâm trí của K, nhưng K lại bình tĩnh như thường, không thấy một chút biến hóa.

Tiêu Phàm quyết định không còn làm loạn nữa, bắt đầu dùng nỗi oán hận để lôi kéo Linh Hồn Thiên Sứ phi nước đại ra khỏi di tích cổ, ý muốn để Linh Hồn Thiên Sứ rời xa K.

Có điều cũng không thấy K có động tác khác, cứ đi theo sau nhưu vậy, điều này khiến Tiêu Phàm vô cùng hoang mang.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, hai phút đảo mắt cũng chỉ còn vài chục giây, nhưng K cũng chưa ra tay, điều khác thường này khiến Tiêu Phàm cảm thấy vô cùng kiềm chế.

Nếu K thật sự muốn ở thời khắc cuối cùng trảm vào điểm mấu chốt của Linh Hồn Thiên Sứ, thì theo thời gian không ngừng giảm bớt anh ta nên biểu hiện vô cùng gấp gáp mới đúng. Nhưng hôm nay thời gian còn thừa không nhiều, K vẫn bình tĩnh đi theo phía sau như thế, vậy thì chỉ có một khả năng duy nhất...

Hành động của mình không thoát ly ra khỏi khống chế của K, sẽ không tạo ra bất kỳ ảnh hưởng gì đối với kết quả kế hoạch của K!

Nhưng là rốt cuộc điều gì khiến K hoàn toàn tự tin đối với việc này như vậy?!

Không được, không thể lại buông xuống như vậy được, mình phải tận mắt đi xem một chút át chủ bài của K mới được, không phải căn bản là không có cách đối phó với tình huống đột biến!

Cảm giác bất an xông lên mãnh liệt quay đầu Tiêu Phàm, vượt qua Linh Hồn Thiên Sứ ở đối diện một chút, K đuổi sát Linh Hồn Thiên Sứ ở đằng sau cũng mau chóng đuổi theo!

Hắn muốn kéo khoảng cách giữa mình và K lại, sau đó dùng "Con Mắt Túy Uyên" xem thật kỹ gia hỏa này!

Nhìn thấy phản ứng của Tiêu Phàm, K nhếch miệng lên, có điều ngữ khí nói chuyện vẫn lạnh lùng như cũ: "Phản ứng chính xác, anh quả nhiên rất thông minh. Nhưng bây giờ phản ứng kịp cũng đá quá trễ, thời gian còn lại mười giây, vậy liền đi vào tiết tấu của tôi..."

Gió tuyết vờn quanh K bắt đầu bạo động, bông tuyết trong suốt xoay quanh đỉnh đầu của K, xếp thành một hàng tiếng Anh, đây là danh hiệu thuộc về K - Băng Đế...

Đã quá trễ ?

Còn lại mười giây?

Nếu là như vậy, người đến lượt gấp không phải là hắn sao?!

Tiêu Phàm không hiểu rõ logic của K, nhưng bản năng của hắn lại cảm thấy K không nói láo.

Bởi vì cảm giác bất an trong lòng Tiêu Phàm càng thêm mãnh liệt, đây là tình huống trước nay chua từng có!

Tiêu Phàm đổ mồ hôi đầm đìa, nhịp bước không thấy dừng lại một chút nào, hắn xông về phía K, muốn dùng cặp mắt của mình để thấy rõ hoàn toàn át chủ bài của K!

Tới gần, mau nhìn qua, tôi muốn nhanh chóng rõ ràng điều gì khiến cho giờ phút này tôi phải bất an như vậy!

Băng đá không ngừng tụ lại bên cạnh K bắt đầu bạo động, không khí rét lạnh lấy K làm trung tâm rồi khuếch tán ra bốn phía, sự ấm áp cũng theo đó mà giảm đi!

Đây là tình huống gì vậy?!

Chẳng lẽ K muốn xuất ra ma pháp băng hệ phạm vi lớn?!

Cứ coi là như thế, với tổn thương của ma pháp phạm vi lớn hiện giờ cũng không đủ để khoa trương đến mức có thể trực tiếp đem Linh Hồn Thiên Sứ biến mất trong giây lát!

Gió lạnh thấu xương, thổi vào mặt, hai mắt Tiêu Phàm sáng lên, không thấy một chút ý định thối lui.

Vào thời khắc danh hiệu của K ngưng tụ trên đỉnh đầu đó, Tiêu Phàm rốt cuộc cũng có thể lén lút dò xét toàn diện tài nghệ tuyệt vời đang nghi ngờ của K, cũng ngay trong thời khắc này, một vệt ánh sáng bắn ra từ hai mắt K, vẻ kinh ngạc trên mặt Tiêu Phàm cũng theo đó mà hiện ra, sau đó dừng lại!

Đúng như lời nói của K, tất cả đều đã muộn.

Bởi vì Tiêu Phàm không có cách nào để tiếp tục hành động...

[Danh hiệu người chơi: Băng Đế]

[Tên kỹ năng: Vĩnh Đống Kỷ Niên]

[Loại hình kỹ năng: Chủ động]

[Kỹ năng tiêu hao: 400 giá trị pháp lực]

[Hiệu quả kỹ năng: Làm thời gian xung quanh ngưng lại, chỉ có bản thân người chơi có thể miễn dịch nên hiệu quả, thời gian tiếp tục 10 giây, thời gian hồi chiêu thức 30 phút.]

[Thuộc loại kỹ năng: Kỹ năng danh hiệu]

[Ghi chú: Lạnh giá đóng băng thời gian, đây là kỷ niên mới.]

...

Kỹ năng nghịch thiên có thể đóng băng thời gian,

Khó trách K lại bình tĩnh như thế, trong lúc thời gian bị ngưng trệ, K chính là chúa tể của tất cả!

K thoáng đưa tay, băng tuyết hóa thành lưỡi đao, hàn khí bức người.

K cất bước đi về phía trước, đi tới phía Tiêu Phàm, hai mắt vẫn lạnh lẽo như cũ, Tiêu Phàm lại có thể từ đó cảm giác được một loại ý vị coi thường.

Coi thường, đối với Tiêu Phàm mà nói, là một loại vũ nhục còn sâu hơn cả trào phúng!

"Tôi đã nói qua, kế hoạch của tôi, chưa từng xuất hiện chuyện ngoài ý muốn."

Lời vừa nói xong, K đã vượt qua Tiêu Phàm, đi về phía Linh Hồn Thiên Sứ ở đằng sau hắn.

Tiêu Phàm vô cùng phẫn nộ, nhưng vì "Vĩnh Đống Kỷ Niên" của K, hắn lại không có cách nào mảy may động đậy.

Tiêu Phàm lặng lẽ đếm thời gian, trong lòng càng thêm sốt ruột, hắn chưa hề từ bỏ, ra sức giãy giụa, nhưng tất cả dường như đều không làm nên được chuyện gì...

Ba! Hai! Một!

Chợt một trận gió lạnh nổi lên ở đằng sau lưng, lưng của Tiêu Phàm bị mồ hôi lạnh thấm ướt hoàn toàn...

[Hệ thống nhắc nhở (tất cả server): Chúc mừng người chơi server Bắc Mĩ K đã lên cấp 60, "Hỗn chiến ở thế giới song song" sắp khởi động, từng server liên thông cũng sắp đến. Vì để nghênh đón "Tân Sinh" tiến vào giai đoạn mới một cách tốt hơn, tất cả server vào khoảng một ngày sau tiến hành tạm dừng để bảo quản, do đó thông báo.]

Hệ thống nhắc nhở đột ngột vang lên, toàn thế giới vì thế mà chấn động, những người chơi vô cùng hưng phấn, vô cùng chờ mong đến giai đoạn mới.

Mà giờ khắc này chỉ có một người vì điều này mà không được như ý...

Linh Hồn Thiên Sứ đã bị giết chết?

K vẫn là lên tới cấp 60 rồi sao?

Vì sao! Vì sao lại trở nên như vậy! Cho tôi động đậy đi!

Sau khi cảm thấy giật mình, Tiêu Phàm bắt đầu tức giận, "Vĩnh Đống Kỷ Niên" vẫn chưa kết thúc, Tiêu Phàm đang ở trong khoảng thời gian ngưng tụ bắt đầu liều mạng giãy dụa!

Mà sau khi K chém chết Linh Hồn Thiên Sứ, lại xuất hiện trước người Tiêu Phàm một lần nữa, đôi mắt lạnh như băng kia mang theo một chút vẻ trêu tức, nhưng ngữ khí của anh ta vẫn bình thản như thường: "Tôi thích hoàn thành kế hoạch đúng giờ, trước đó nếu ra tay với anh, sẽ chậm trễ một giây, bây giờ Linh Hồn Thiên Sứ đã bị giải quyết, tiếp theo sẽ đến lượt của anh."

Băng đá bắt đầu dâng lên, cứ chậm rãi như vậy chuyển tới cổ của Tiêu Phàm, phảng phất vẻ đùa cợt: "Tôi đứng ở chỗ này, anh lại không có cách nào mảy may động đến tôi."

...

Tôi không cam tâm, nhiệm vụ không thể hoàn thành coi như xong, tôi không thể nào chết ở chỗ này như vậy được!

Nhìn xem băng đá ở trước mặt không ngừng phóng đại, nỗi lòng của Tiêu Phàm càng thêm táo bạo, trên da bắt đầu mọc lên một tầng băng trắng, nơi pháp bào đen nhánh bị bọc lại bởi áo giáp màu trắng cảm nhận được băng tuyết bốn phía, cũng đang lặng lẽ run rẩy.

Lực lượng không rõ tên bắt đầu ngọ nguậy muốn động bên trong người Tiêu Phàm, khói đen mà Ma Vương đã bố trí, trong thời khắc này cũng dần dần trở thành nhạt...

Lưỡi kiếm của K chuyển tới cổ Tiêu Phàm rồi ngừng lại, bởi vì K vừa mới mơ hồ cảm nhận được có vật gì đó run rẩy bên trong "Vĩnh Đống Kỷ Niên".

K nghiêng đầu nhìn bên trái, phát hiện tư thế cánh tay phải của Tiêu Phàm vẫn như cũ, trong lòng liền hoang mang.

Vừa mới đó là ảo giác sao?

Có lẽ là gần đây mình đã mệt mỏi quá mức, làm sao mà người ở bên trong "Vĩnh Đốn Kỷ Niên" có thể động đậy được chứ?

Ầm ầm...

Âm thanh thanh thúy này vang lên khiến K vô cùng kinh ngạc, bởi vì thời gian bị đóng băng lại trong thời khắc này dường như đã bị nứt ra...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!