Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 512: ĐẾN CHẾT KHÔNG ĐỔI

Mặt trời mọc từ hướng tấy rồi sao? Hổ Nữu lại nói hắn là kẻ lười biếng?

Không chờ Tiêu Phàm phản ứng lại, Hổ Nữu đã nhanh hơn một bước đi lên nắm lấy tay nhỏ của Tiêu Phàm, kéo "cô" đi ra khỏi con ngõ ngỏ.

"Chờ đã, cô đừng có lôi kéo nữa, cô chờ tôi một chút!" Tiêu Phàm nghxi đến bản thân sắp dùng hình dạng như thế này đi gặp người khác, nhất thời sinh ra một cảm giác cực kì xấu hổ.

"Chờ cái gì mà chờ, một tấc thời gian cũng như một tấc vàng, anh không thể luwofi biếng như vậy!" Nói xong Hổ Nữu mạnh mẽ lôi kéo Tiêu Phàm đi ra bên ngoài, trên mặt mang theo sự hưng phấn, trong lòng thầm than, Phàm muội muội thực sự là quá tuyệt, quả nhiên vẫn là chơi đùa cùng với Phàm muội muội thú vị hơn!

...

Nhìn hai cô gái từ trong hẻm nhỏ đi ra, "Thính Phong Giả Số 001" đang trốn trong bóng tối cảm thấy cực kì tiếc nuối.

Haiz, sao lại không tiếp tục nữa, chính mình vẫn chưa kết thúc kỉ niệm này mà!

Nhìn theo bóng dáng rời đi của Hổ Nữu và Tiêu Phàm, "Thính Phong Giả Số 001" có chút buồn phiền, rồi bỗng nhiên gã ta phục hồi lại tinh thần, trong lòng hoảng sợ, chính mình tại sao lại đi đến đây cơ chứ?

"Số 001! Con mẹ nó tôi nuôi cậu để làm gì vậy? Cậu khiến tôi cực kì thất vọng! Tôi không phải muốn cậu theo dõi Mệnh Phàm sao? Tại sao lại để mất dấu hắn rồi!"

Trong loa truyền ra tiếng gầm gừ của Phong Ma Tiểu Xích Lang, chấn động đến mức "Thính Phong Giả Số 001" có chút kinh hồn khiếp vía, gã run rẩy nói: "Boss, tôi cũng không biết tại sao lại như vậy, hắn bỗng nhiên đi vào trong một ngõ cụt, sau đó lập tức không thấy tăm hơi đâu nữa."

"Mẹ kiếp, cậu là chó săn chuyên nghiệp, sao lại để mất dấu người mình theo dõi chứ! Kinh nghiệm những năm làm việc của cậu đã mất hết rồi hả, cậu bây giờ phải cho tôi một lời giải thích hợp lí! Nếu không thì cậu chết chắc."

"Thính Phong Giả Số 001" nghe thấy boss của mình quát như vậy, biết biệc này không phải là chuyện đùa, trong lòng lập tức hoảng loạn.

Giải thích! Giải thích! Giải thích! A, đúng rồi!

"Mệnh Phàm để đồng đội của hắn yểm trợ che giấu hành tung, bọn họ sử dụng pháp thuật che mắt để mê hoặc tầm nhìn của tôi!"

"Thính Phong Giả Số 001" suy nghĩ lại một chút về tình huống lúc đó, đặc biệt nghĩ đến quãng thời gian Hổ Nữu dùng tay xoa nắn hai khỏa mềm mại kia, mũi nóng lên, càng thêm khẳng định nói: "Không sai, Mệnh Phàm dùng pháp thuật che mắt cao cấp, thu hút hoàn toàn sự chú ý của tôi, thừa dịp đoạn thời gian đó mà trốn thoát , hắn thực sự quá đê tiện!"

"Pháp thuật che mắt?" Phong Ma Tiểu Xích Lang nghe thấy lời giải thích của "Thính Phong Giả Số 00" thì có chút nghi ngờ: "Lẽ nào hắn phát hiện tôi sai cậu theo dõi hắn rồi?"

"Hả, chuyện này... tôi không biết."

"Nếu hắn đã sử dụng pháp thuật che mắt với cậu thì tại sao lại không trực tiếp dùng một kiếm chém chết cậu, ngược lại đỡ tốn công sức hơn nhiều?"

"Hả? Tôi cũng không biết, cái người Mệnh Phàm này cách hành sự luôn luôn đều kì quái không phải sao? Hơn nữa tôi cảm thấy hắn đnag thử nghiệm chiêu thức mới, bởi vì tôi bị pháp thuật che mắt làm cho bị thương!" "Thính Phong Giả Số 001" lau mũi của mình, nhìn vẫn thấy còn thaaos thoáng một ít màu đỏ tươi, cực kì khẳng định nói.

"Pháp thuật che mắt có thể làm cho cậu bị thương? Tên Mệnh Phàm đó đã trở nên lợi hại như vậy rồi sao?" Phong Ma Tiểu Xích Lang có chút nghi ngờ với lời giải thích của "Thính Phong Giả Số 001".

"Boss, là thật đấy, tôi bị thương!" "Thính Phong Giả Số 001" không biết xấu hổ mà nhấn mạnh lại một lần nữa, ngữ điệu có vẻ cực kì kiêu ngạo, giống như vì như vậy mà bị thương là một chuyện cực kì vinh quang.

Phong Ma Tiểu Xích Lang cẩn thận suy nghĩ kĩ lại tin tức mà "Thính Phong Giả Số 001" mang tới, sau đó dặn dò "Thính Phong Giả Số 001" là: "Cậu tiếp tục ở lại Thành Frya tìm kiếm hành tung của Mệnh Phàm, tôi sẽ điều động thêm nhân lực của Thính Phong Các ở trận doanh Tinh Linh đến giúp cậu, sau khi tìm được Mệnh Phàm phải lập tức báo cáo lại cho tôi."

Nói xong, Phong Ma Tiểu Xích Lang tiền cắt cuộc liên lạc.

Bây giờ Phong Ma Tiểu Xích Lang có chút đau đầu, hắn ta nhận được báo cáo của thuộc hạ rằng công đoàn Tinh Thần bây giờ đang điều động toàn bộ thành viên của mình ở Thành Frya vây bắt Tiểu Sửu Hoàng, mà sau khi công đoàn Hoa Nguyệt nhận được tin tức Mệnh Phàm xuất hiện ở Thành Frya, cũng triển khai vây bắt cùng với công đoàn Tinh Thần, điều này nói lên rằng hai lá bài trong tay hắn ở Thành Frya trong trận doanh Tinh Linh đnag bị nhìn chằm chằm vào.

Không chỉ có như vậy, vừa rồi hắn ta còn nhận được một tin tức cực kì quái dị, chính là "Thính Phong Giả Số 001" đã mất dấu của Mệnh Phàm rồi.

Nghe cái tên "Thính Phong Giả Số 001" là biết đây chính là chó săn giỏi nhất của Phong Ma Tiểu Xích Lang, mà bây giờ biết được Mệnh Phàm đã dùng pháp thuật che mắt gì đó mà có thể thoát khỏi "Thính Phong Giả Số 001", cũng thành công làm cho gã bị thương, loạt hành vi này cục kì quái dị, làm cho Phong Ma Tiểu Xích Lang cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Mệnh Phàm có thể phát hiện ra "Thính Phong Giả Số 001" bám đuôi hắn trong khoảng thời gian này đã là sự tiến bộ phi thường ngạc nhiên rồi, thế nhưng những hành động trả thù đùa cợt ấu trĩ liên tiếp xuất hiện sau đó rốt cuộc là vì điều gì, nhìn như thế nào cũng cảm thấy giống như là làm điều dư thừa.

Haiz, thật sự khiến người ta đau đầu, vốn dĩ còn tưởng Mệnh Phàm có thể trở thành một quân cờ trong tay mình, bây giờ nhìn lại thì thấy tên này cũng là một kẻ điên giống như tên Tiểu Sửu Hoàng, chỉ là có chút che giấu, không thể hiện nhiều ra bên ngoài mà thôi.

Mà việc bây giờ mình có thể làm, dường như là chỉ có thể đứng một bên quan sát, loại chỉ có thể nhìn mà không làm gì được này thật sự khiến người ta cảm thất vô cùng bất lực...

...

Đoạn Thủy Lưu!

Là cao cao thủ của công hội Tinh Thần! Không phải là cao thủ mà là cao cao thủ đó!

Dưới cái nhìn của gã, trong giới võng du này ngoại trừ công hội Tinh Thần ra, tất cả đều là rác rưởi!

Ngày hôm nay, hắn cực kì tức giận, bởi vì coa một kẻ thần kinh tên là Tiểu Sửu Hoàng đã đi đến trận doanh Tinh Linh rồi khiêu khích quyền uy công hội Tinh Thần của bọn họ.

Mà cái kẻ thần kinh này lại có thể thoát ra khỏi cạm bẫy vây giết mà hội trưởng công hội Tinh Thần và hắn tỉ mỉ bố trí, chỉ để lại vài con bồ câu mập mạp béo ú thế mạng ở lại.

Chuyện này quả thật là một điều sỉ nhục vô cùng to lớn đối với công hội Tinh Thần! Không thể tha thứ! Thực sự không thể tha thứ!

Nên tất cả thành viên của công hội Tinh Thần dưới mệnh lệnh của hội trưởng, phát động hành động vây quét Tiểu Sửu Hoành ở Thành Frya, thế nhưng lần hành động này hắn không thể tham dự vào! Thực sự là cực kì đáng giận!

Bởi vì hiện giờ hắn được phân công một nhiệm vụ khá là ngu xuẩn...

"Haiz, Đoạn Thủy Lưu ơi, tôi biết cậu muốn tham gia hành động vây bắt lần này, thế nhưng ngày hôm nay công hội của chúng ta sẽ tiếp đón một vị khách cực kì quan trọng, cần cậu phải đi đón tiếp một bận. Hiện nay bên trong công hội của chúng ta cũng chỉ có cậu là người chơi có thực lực mạnh mẽ đẳng cấp cao hơn nữa tiếng tăm cũng vang dội, gần đây tên Tiểu Sửu Hoàng đến gây sự, như Nhược Sở, Uy Khiếu cũng đều bị ảnh hưởng, rớt cấp luôn rồi, mà tôi cũng không muốn phái bọn họ đi để làm mất mặt xấu hổ thêm, mặt khác bên trong công hội, loại hình mà Uy Khiếu làm tốt nhất chính làm làm nhiệm vụ bên ngoài, không ở trong Thành Frya, vì thế nên lần này chỉ có thể phái cậu đi tiếp đón người ta, hơn nữa người ta còn là mĩ nữ đó nha, ha ha, tôi đối với cậu không tệ đúng không, đừng có làm vẻ mặt đau khổ như vậy nữa, cười một cái nào..."

...

Cứ như vậy, hắn đường đường là lão tiền bối trong công hội Tinh Thần! Đại sư huynh! Đã bị sai đi tiếp đón một cô gái nhỏ!

Nhiệm vụ này khiến cho Đoạn Thủy Lưu cảm thấy cực kì vô vị, còn cô gái phiến phức kia bây giờ đnag ở phía sau hắn, hơn nữa còn dáng vẻ rất lúng túng, Đoạn Thủy Lưu đối với rác rưởi loại này không khỏi có chút căm ghét.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!