Lúc này, bỗng nhiên Đoạn Thủy Lưu phát hiện sau lưng náo nhiệt hẳn lên.
"Cô là..." Một vài người chơi trong trận doanh Tinh Linh giật mình nhìn cô gái đáng yêu trước mặt.
"Meo meo, không sai, tôi chính là Tiểu Miêu đáng yêu vô địch! Cộc cộc." Tiểu Miêu pose một dáng vẻ đáng yêu với nhóm người đó, làm cho một đám trạch nam điên cuồng gào thét, Đoạn Thủy Lưu đỡ trán mình, than thở trong lòng, cô này quả thật quá phiền phức.
"Cảm ơn mọi người đã yêu mến Tiểu Miêu, xin mọi người sau này hãy tiếp tục ủng hộ tôi, có điều bây giờ Tiểu Miêu không rãnh cùng giao lưu với mọi người, bây giờ trên người Tiểu Miêu đang có nhiệm vụ, Tiểu Miêu là phóng viên đến phỏng vấn công hội Tinh Thần, vì thế cho nên Tiểu Miêu hy vọng mọi người có thể tạm thời bỏ qua cho tôi, meo meo."
Tiểu Miêu chớp chớp mắt, bày ra dáng pose cực kì đáng yêu với mọi người đang vây xem, sau đó nhanh chóng đuổi theo chân của của Đoạn Thủy Lưu.
Phỏng vấn? Ha ha, mèo đáng yêu vô địch siêu cấp vũ trị, trước giờ vẫn coi thường cái gọi là phỏng vấn, mục đích thật sự chuyến đi lần này của Tiểu Miêu ta, tương đối là cao cả!
Té ngã ở chỗ nào thì sẽ đứng dậy ở chỗ đó, trong từ điển của Tiểu Miêu không có hai chữ "từ bỏ"!
Vì thế cho nên Tiểu Miêu ta đây muốn bước ra từ trong bóng tối của sự thất bại lần trước!
Công hội Tinh Thần, Tiểu Miêu đáng yêu đến rồi, tôi đến ôm bắp đùi các người! Lần này Tiểu Miêu ta nhất định phải thành công hoàn thành một lần hành trình ăn theo chuyên nghiệp! Meo meo!
"Ha ha, em biết không, chị vẫn không có trách anh ta, thật sự không có trách anh ta... Vẫn chờ anh ta trở về, sau đó chờ anh ta trở lại Hoa Nguyệt, tiếp tục ngồi lên vị trí hội trưởng, mà chị một lần nữa có được sự an nhàn trước đây, vẫn chờ đợi ở bên cạnh anh ta. Nhưng chị không ngờ, anh ta có thể đồng ý cùng một người đàn ông khác quay trở về! Gia nhập cái đội ngũ nhỏ Vũ Hội Ác Ma của "Lich King" Mệnh Phàm kia cũng không đồng ý trở về Hoa Nguyệt!" Vẻ mặt Mị Hỏa trở nên cực kì u ám, cuối cùng thậm chí còn tức giận chửi mắng: "Hơn nữa cái tên đàn ông xấu xa Mệnh Phàm kia có cái gì tốt cơ chứ! Muốn không, muôn cái mông ấy!"
Tiêu Phàm theo bản năng liếc nhìn bộ ngực co dãn hiện tại của chính mình cfng với cái mông, trong lòng cảm thấy cực kì kì quái, sau đó dùng sức lắc đầu.
"Hội trưởng Mị Hỏa, có phải chị đã hiểu lầm rồi không, hơn nữa e rất chắc chắn ca ca của em thích con gái."
Tuy rằng Tiêu Phàm khách khí nói như vậy, nhưng trong lòng âm thầm mặc niệm, từ đầu tới cuối đều do cô ta hiểu lầm mà!
"Ca ca của em thích con gái sao? Ha ha, toàn bộ người chơi trong trò chơi này đều biết tính cách ca ca của em, "Lich King" Mệnh Phàm không hạn chế, nam nữ đều ăn, thậm chí không phải người, đối với hắn mà nói cũng đều như nhau cả thôi!"
"Chị!" Tiêu Phàm suýt chút nữa tức giận đến mức bùng nổ.
"Không tin thì em xem đi, đây là bản tin của sự kiện Bàn Thạch Trấn trong trận doanh Nhân Loại trên Tieba, trong đó điều viết rằng, hậu cung của "Lich King" tuyển phi cuối cùng cũng có kết quả, Belphagor - tội lười biếng Tuyết Dạ âm thầm nhập hội, cùng nhau đi vào phó bản Bàn Thạch Trấn trong trận doanh Nhân Loại, hai người thân mật khắng khít, khiến mọi người rất hâm mộ..." Mị Hỏa nghiến răng nghiến lợi đọc xong thông tin được đưa lên Tieba, ghen ghét dữ dội, vẻ mặt đó thậm chí còn làm cho Tiêu Phàm đứng bên cạnh run sợ, trong lòng thầm oán, sự đố kị của phụ nữ quả thật quá đáng sợ.
"Phàm Tử muội muội, chớ lo lắng, chị hiện tại cũng không phải muốn quở trách ca ca của em. Hơn nữa em nghĩ chị là loại phụ nữ tính toán chi li hay sao?"
Nhìn Mị Hỏa cố gắng ngụy trang vẻ mặt dịu dàng, cảm nhận được hơi thở nguy hiểm tản ra từ trên người cô ta, Tiêu Phàm không dám làm liều lên tiếng trả lời, chỉ có thể âm thầm nghĩ trong lòng, không giống! Chị vốn là người như vậy!
"Cho nên chị vây bắt "Lich King" Mệnh Phàm, chỉ là muốn để Tuyết Dạ biết được một chuyện, trong trò chơi này công hội Hoa Nguyệt mới là cường đại nhất, "Lich King" Mệnh Phàm gì đó căn bản không đáng để cho cậu theo đuổi! Chờ đến sau khi Mệnh Phàm ở trong trò chơi bị Hoa Nguyệt của chúng ta áp chế hoàn toàn, chị tin tưởng Tuyết Dạ sẽ hiểu, công hội Hoa Nguyệt mới là nơi tốt nhất trong "Tân Sinh" mà cậu nên đến..."
Sau khi biết được đầu đuôi câu chuyện này, Tiêu Phàm biết mình vô tội.
Nói nửa ngày, nguyên lai mình hoàn toàn bị Tuyết Dạ làm liên lụy! Đều tại cái tên Tuyết Dạ chết tiệt nhà ngươi trước đây đi vương tình khắp nơi, tại sao lại liên lụy đến tôi cơ chứ!
"Có điều Phàm Tử muội muội, em có thể yên tâm, chị sẽ không đẩy oán hận đối với ca ca của em lên trên người em, tỷ tỷ vốn là thật tâm yêu thích em. Từ sau khi Tuyết Dạ rời đi, đàn ông bình thường vốn dĩ không thể lọt vào mắt chị, cũng bắt đầu có khuynh hướng dùng phụ nữ để che giấu tình cảm của chính mình. Mà cô gái xinh đẹp tuy rằng có vẻ bề ngoài giống như Tuyết Dạ, nhưng các cô gái đó chung quy cũng không phải là Tuyết Dạ. Cũng không biết tại sao, lúc chị nhìn thấy em, chợt có cảm giác, giống như là số mệnh an bài vậy, trái tim lạnh lẽo của chị đã lâu rồi chưa từng rung động qua như vậy..."
Sắc mặt Mị Hỏa khẽ biến thành màu hồng, mở to mắt nhìn về phía Tiêu Phàm.
Thế nhưng khi Tiêu Phàm bị đôi mắt như vậy nhìn tới bỗng nhiên cảm thấy sởn cả tóc gáy.
Tuyết Dạ! Đều là nghiệp do cậu tạo ra! Một cô gái bình thường lại vì cậu mà trở nên vặn vẹo như vậy, bây giờ cô ta chỉ thích một kẻ trăm năm khó gặp một lần giống như cậu mà thôi!
Mặt khác, cái tên Mị Hỏa này sao lại có cảm giác nhạy cảm như vậy chứ, tôi chỉ không cẩn thận tiếp cận với cái tên Tuyết Dạ đó mà thôi, ngay lập tức đã bị cô ta nhìn chằm chằm!
"Quên đi, chúng ta không nói những chuyện làm người ta đau khổ như vậy nữa, nói chuyện chính sự quan trọng đi."
Nói rồi Mị Hỏa khiêu khích nhìn về Tiêu Phàm liếc mắt đưa tình, vô cùng mê người liếm nhẹ môi.
"Dừng lại! Dừng lại! Mị Hỏa chị mau dừng lại!"
Tiêu Phàm bởi vì đang bị kiềm chế, trói trên ghế da không thể động đậu được, trong lòng cực kì hoảng loạn.
Nghẹn ngào thét lên.
"Phàm Tử muội muội, em thật là biết điều, có cái gì tốt đâu mà gào lên như vậy."
Mị Hỏa cười vui vẻ, tiếp tục làm chuyện của mình.
"Chị dừng lại! Mau dừng lại! Không nên như vậy!"
Tiêu Phàm càng thêm hoảng sợ.
"Ha ha, Phàm Tử muội muội, chị chỉ cởi quần áo thôi mà! Lẽ nào em đang thẹn thùng sao?"
Đúng, sau khi Mị Hỏa nói hết ân oán tình cừu của mình cùng với Tuyết Dạ, bắt đầu không để ý đến sư ngăn cản của Tiêu Phàm mà tự cởi quần áo của mình rồi đi đến.
Tiêu Phàm không biết nên làm gì trong tình huống này, xuất phát từ lương tâm, chỉ có thể theo bản năng gào lên ngăn cản, nhưng trong lòng lại cực kì hỗn loạn.
Căng thẳng, tực trách, hưng phấn, khủng hoảng, mong chờ... Những tâm trạng ngày bình thường không thể xuất hiện lại liên tiếp xuất hiện, khiến cho nội tâm của Tiêu Phàm trở nên mâu thuẫn, thân thể âm thầm nóng dần lên.
Mị Hỏa xem ra là kẻ hay tái phạm, ngày thường sẽ không thiếu những cô gái bên trong công hội quyến rũ cô ta, mới vừa mới bắt đầu, liền thoát hết quần áo chỉ còn nội y.
Tiêu Phàm nhìn dáng vẻ bây giờ của Mị Hỏa, Tiêu Phàm có chút khủng hoảng cùng vui mừng.
Tiêu Phàm kinh hoàng nhìn Mị Hỏa cởi thành bộ dạng như vậy ở trước mặt mình, vui mừng là Mị Hỏa không có hào phóng mà lột sạch sành sanh quần áo trước mặt mình trong chớp mắt.
Hay là người đàn ông ở sâu trong nội tâm của Tiêu Phàm có thể mơ hồ vui mừng gì đó, chỉ là hắn cũng không có phát hiện ra mà thôi.
Hơn nữa coi như Tiêu Phàm có phát hiện đi chăng nữa, cũng sẽ không thừa nhận điều này...
Tuy Tiêu Phàm cố gắng hết sức không nhìn đến Mị Hỏa, làm chính nhân quân tử thì không nên chiếm tiện nghi của cô nương nhà người ta, nhưng bất đắc dĩ ghế da lại cố định "cô" lại từ lâu, trừ phi "cô" nhắm hai mắt lại, nếu không thì dù làm thế nào cũng nhìn thấy.