Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 514: DIỆP TINH XUẤT ĐỘNG (2)

"Các cậu thật là ngu ngốc!" Nói xong Vũ Tình giơ tay đập một phát lên đầu Khoa Đại Trịnh Y Kiện.

"Học tỷ, tại sao chị lại đánh em?" Khoa Đại Trịnh Y Kiện che trán của mình, nhìn về phía Vũ Tình ai oán nói.

"Bổn tiểu thư muốn như vậy đó, cậu quản được sao! Còn nữa đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi, ở trong trò chơi không được gọi tôi là học tỷ, phải gọi tôi là Vũ Tình!"

"Vũ... Tình..." Khoa Đại Trịnh Y Kiện ấp úng gọi một tiếng, gò má cũng đỏ bừng lên, có điều Vũ Tình hoàn toàn không chút nào để ý đến hắn ta, tiếp tục nhìn về phía nhóm người nói tiếp.

"Lần này "Lich King" Mệnh Phàm đi đến Thành Frya, mục đích chủ yếu của hắn là nhóm muội chỉ của trận doanh Tinh Linh, mà vì bảo vệ nhóm muội chỉ của trận doanh Tinh Linh, các cậu thân là đàn ông thì nên làm như thế nào?"

"Thiêu chết hắn! Thiêu chết hắn! Thiêu chết hắn! Thiêu chết hắn..." Các thanh niên trong nháy mắt bị Vũ Tình kích động, sục sôi ý chí cắm phẫn hô to, giơ cao lên cờ xí viết "FFF", cũng không biết học được từ đâu. (FFF: xuất phát từ đoàn FFF.)

"Rất tốt, vậy bây giờ các cậu hãy nhanh chóng lên đường! Nếu như lần này các cậu hoàn thành được nhiệm vụ, tôi nhất định sẽ khen ngợi các cậu trước mặt nhóm muội chỉ bên trong công hội!"

Nhóm thanh niên của công hội Diệp Tinh nghe thất như vậy, trong lòng càng thêm hưng phấn, vội vã bắt đầu lên đường tìm kiếm Tiêu Phàm trong Thành Frya.

Mà Tiểu Mật Phong ở sau lưng Vũ Tình lén lút nói thầm với Thiển Đàm: "Bọn họ có lẽ sẽ phải làm không công, Vũ Tình còn nói nhất định sẽ ở trước mặt những thành viên ngu ngốc mới gia nhập kia khen ngợi bọn họ sao? Với cái trí nhớ kia của cô ấy, ha ha, có lẽ chỉ cần xoay người lại thì đã quên mất chuyện này rồi."

Đợi đến khi tập thể nhóm thanh niên của công hội Diệp Tinh lên đường hết, Khoa Đại Trịnh Y Kiện mới xoay người lại, khép nép nhìn Vũ Tình thử dò xét: "Học tỷ, chuyện trước kia rốt cuộc là như thế nào?"

"Muốn ăn đòn à!" Vũ Tình hung dữ giơ tay đánh lên đầu Khoa Đại Trịnh Y Kiện một cái: "Đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi, ở trong trò chơi đừng có cả ngày gọi tôi là học tỷ học tỷ! Còn chuyện mà cậu muốn hỏi tôi là chuyện gì, tôi làm sao nhớ được trước đây từng có chuyện gì chứ?"

"Hả?" Khoa Đại Trịnh Y Kiện kẽ sờ cái trán bị đánh đau của mình, kinh ngạc nói: "Không thể nào, chị lại quên nữa rồi hả, hèn gì đã lâu như thế mà em cũng không nghe thấy động tĩnh gì!"

Nghe Khoa Đại Trịnh Y Kiện nói như vậy, Vũ Tình rõ ràng không thích lắm, mặt bừng bừng tức giận, lại đánh Khoa Đại Trịnh Y Kiện một cái nữa: "Cậu có ý gì, cái gì gọi là lại quên nữa rồi, cậu đang cười nhạo trí nhớ của tôi à!"

"Không phải đâu, không phải đâu, em chỉ đang nhắc nhở chị thôi." Khoa Đại Trịnh Y Kiện cũng không dám trêu chọc vị tôn đại thần Vũ Tình này, tuy rằng Vũ Tình là một cô gái, thế nhưng bản lĩnh đánh nhau cũng cực kì mạnh bạo, bằng không cô cũng không thể ở trong hội võ thuật của đại học Khoa học và Công nghệ thành phố S.

"Được, vậy cậu nói đi, là chuyện gì?"

"Chính là chuyện chị thay em dạy dỗ "Lich King" Mệnh Phàm đó." Khoa Đại Trịnh Y Kiện chắc chắn nhìn Vũ Tình nói.

"A? Vừa nãy không phải tôi đã dặn dò đám đàn em của cậu đi làm chuyện kia sao, sao cậu lại nói chuyện này nữa?"

Khoa Đại Trịnh Y Kiện nhìn thấy biểu hiện của vũ Tình, liền biết cô đã quên hết sạch sành sanh chuyện trước kia, không thể không nói thêm một lần nữa, làm cho cô nhớ lại chuyện trước đây.

Sau khi nghe xong chuyện Khoa Đại Trịnh Y Kiện kể lại, Vũ Tình bỗng nhiên tỉnh táo lên: "À ừm, Cơ Hạo Hạo, thì ra còn có chuyện như vậy, suýt chút nữa thì tôi quên mất."

Khoa Đại Trịnh Y Kiện nhì dáng vẻ của Vũ Tình lúc này, vẻ mặt giống như bị đánh bại, trong lòng thầm oán, căn bản là chị đã quên rồi, cái gì gọi là suýt nữa cơ chứ...

Vũ Tinh khẽ vỗ vai Khoa Đại Trịnh Y Kiện an ủi: "Tiểu Phàm Tử, cậu yên tâm đi, cậu là thành viên của hội võ thuật, chị đây sẽ bảo kê cho cậu, lần sau lúc chị gặp Cơ Hạo Hạo, sẽ gọi nhờ hẹn một cuộc tỷ thí với Túy Quyền cao thủ với thân phận là "Lich King" Mệnh Phàm trong trò chơi."

"Hả? Lần sau? Chị sẽ không quên nữa chứ, còn có chị có thể đừng gọi em là Tiểu Phàm Tử trong trò chơi được không, quá mất mặt." Khoa Đại Trịnh Y Kiện vẻ mặt đau khổ nói.

"Tiểu tử nhà cậu trong trò chơi lá gan lớn hơn đấy nhỉ, lại khinh thường trí nhớ của tỷ tỷ, còn có, không gọi cậu là Tiểu Phàm Tử, lẽ nào gọi cậu là thằng ngốc có ID Khoa Đại Trịnh Y Kiện sao! Cậu có thể đừng chú ý tiểu tiết như vậy được hay không!" Nói xong Vũ Tình lại đánh hắn ta một cái.

Nếu không phải Khoa Đại Trịnh Y Kiện vốn là một người luyện võ, đoán chừng đã sớm bị cô đánh nát rồi.

Nhìn trên mặt Khoa Đại Trịnh Y Kiện vẫn còn mang vẻ bất an, Vũ Tình ngay lập tức thúc giục: "Được rồi, được rồi, cậu đừng phiền phức như vậy nữa, mau đi truy tìm tung tích của "Lich King" Mệnh Phàm với mấy người anh em kia của cậu đi, chuyện kia tôi sẽ nhớ kỹ."

Nói xong vô cùng dã man đạp Khoa Đại Trịnh Y Kiện ra ngoài.

...

Bởi vậy, ở trong Thành Frya cường độ vây bắt của công hội Hoa Nguyệt đối với Tiêu Phàm cũng không hề thua kém cường độ vây bắt của công hội Tinh Thần đối với Tiểu Sửu Hoàng.

Bởi vì phần lớn thành viên của công hội Hoa Nguyệt e ngại Tiêu Phàm, nên cũng không có nghiêm túc đi chấp hành mệnh lệnh của Mị Hỏa ban ra, thậm chí còn có một số ít thành viên công hội Hoa Nguyệt vì muốn tránh khỏi Tiêu Phàm đang ở trong Thành Frya, đã lựa chọn tạm thời đi khỏi Thành Frya đến nơi khác.

Mà mấy người Vũ Tình vì công hội Hoa Nguyệt mà giảm thiểu tổn thất và bổ sung nguồn lực cho hoạt động vây bắt lần này, bắt đầu cổ vũ hộ hoa sứ giả của công hội Hoa Nguyệt là công hội Diệp Tinh tham gia vào đội ngũ vây bắt Tiêu Phàm lần này.

Đương nhiên cũng không phải mọi cô gái trong công hội Hoa Nguyệt đều có e ngại đối với bản thân "Lich King" Mệnh Phàm mang theo dâm uy đó, giống như vị cô nương Ngọc Sinh Yên đối với việc này có vẻ mang ý chí chiến đấu sục sôi, tựa như là ngựa hoang mất cương không gì có thể ngăn cản được.

"Tỷ tỷ, tỷ tỷ, tỷ tỷ!"

Hàn Tiểu Yêu gọi ba tiếng "tỷ tỷ" này, tâm trạng từ lo lắng chuyển thành tức giận, Ngọc Sinh Yên cầm theo Tây Dương Kiếm cảm thấy muội muội đang ở phía sau mình đã nổi giận, rốt cuộc đành phải dừng bước chân đang nhanh chóng tiến về phía trước của mình lại.

"Em gọi chị làm gì, Dao Dao?"

"Chị còn hỏi em gọi chị làm gì? Là em nên hỏi tại sao chị lại đi nhanh như vậy mới đúng! Mới vừa từ đại bản doanh của công hội đi ra, chị liền giống như phát điên chạy loạn ở trong thành, em gọi như thế nào chị cũng không chịu dừng lại, tỷ tỷ à, rốt cuộc chị muốn làm cái gì vậy!" Hàn Tiểu Yêu tức giận ai oán nói, dáng vẻ khá là đáng yêu.

"Điều này còn cần phải hỏi sao! Đương nhiên là nhanh chóng tìm Mệnh Phàm trong Thành Frya, tự tay báo thù rửa hận! Em cũng không phải không biết, cái đồ vô liêm sỉ Mệnh Phàm đó ở trong giải đấu PK biểu diễn "Tân Sinh" đã làm những gì đối với tỷ tỷ của em! Mỗi khi chị nhớ đến chuyện này hôm đó, lửa giận trong lòng liền... liền..." Ngọc Sinh Yên nắm thật chặt Tây Dương Kiếm trong tay mình, hơi thở trở nên dồn dập hơn, nghĩ đến sự sỉ nhục mà mình phải chịu đựng trong giải thi đấu trước mặt mọi người, Ngọc Sinh Yên lửa giận công tâm, lời nói cũng bị nghẹn lại.

Cô tàn nhẫn vung kiếm chém vào khoảng không trước mặt, phát tiết một trận, sau đó nhẹ nhàng bình ổn lại hơi thở của chính mình, sự tức giận trong lòng Ngọc Sinh Yên mới giảm xuống.

"Trái tại tỷ tỷ của em muốn tự mình ở trong trò chơi này thiến Mệnh Phàm, nên làm như vậy!"

Nói rồi, Ngọc Sinh Yên nhanh chóng chĩa mũi kiếm của mình vào cành cây đang nằm trên mặt đất, cành cây vang lên một tiếng rắc rắc rồi đứt làm đôi.

Nghe thấy Ngọc Sinh Yên nhắc đến Mệnh Phàm, Hàn Tiểu Yêu không khỏi nhớ đến lần ngẫu nhiên gặp gỡ trong phòng luyện võ kia.

...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!