Tiêu Phàm ngã ngồi trên đất, thế nhưng "cô" cũng không cảm thấy đau đớn, bởi vì bờ mông của "cô" đầy đặn hơn nhiều lúc trước, tính năng giảm xóc càng tốt hơn, thế nhưng Tiêu Phàm vẫn không thể nào vui mừng được.
"Được lắm, Phàm muội muội, lại dám che cả miệng lẫn mũi chị đây, không cho chị hít thở sao? Để chị đây dạy cho cô em một bài học!"
Có lẽ Tiêu Phàm bây giờ là nữ nên Hổ Nữu không ngại ngùng gì cả, lao tới gần Tiêu Phàm, đẩy "cô" ngã xuống đất, sau đó lật "cô" xuống rồi cưỡi lên người "cô" với vẻ mặt hả hê.
Hổ Nữu này chơi quá mức rồi, thế nhưng Tiêu Phàm vẫn không điên như vậy, mặc dù cơ thể hắn đã trở thành phụ nữ thế nhưng linh hồn hắn vẫn luôn là nam, cho nên khi thấy Hổ Nữu lao tới người mình thì Tiêu Phàm vẫn rất cẩn thận, vẫn đang suy nghĩ về vấn đề nam nữ thụ thụ bất thân.
Cũng không phải "cô" không nghĩ tới hậu quả, chỉ là bởi vì suy nghĩ trong đầu "cô" vẫn là nam cho nên hơi chần chờ, vì vậy hắn mới bị Hổ Nữu ép nằm trên mặt đất rồi ngồi lên trên người mình.
Tiêu Phàm lúc này cảm thấy rất kỳ lạ, "cô" biết rằng Hổ Nữu đang ngồi trên người mình, lưng cũng cảm giác đường một sự mềm mại và ấm áp, nghĩ tới cảm giác này từ đâu sinh ra thì Tiêu Phàm càng cảm thấy xấu hổ.
Thế nhưng cảm xúc xấu hổ này lại biến mất rất nhanh, bởi vì có một tiếng động vang lên...
"Ba!"
"Dám không nghe lời chị đây à!"
...
Thành Freya tại trận doanh Tinh Linh đối với nhóm sói con là một tòa thành mùa xuân, nơi này là đại bản doanh của công hội Hoa Nguyệt, có rất nhiều cô gái xinh đẹp, hoa nở bốn mùa, ý xuân dạt dào, cũng là thánh địa của nhóm sói con.
Nhóm sói con hôm nay rất vui vẻ, cũng rất rầu rĩ.
Vui vẻ bởi vì bọn họ phát hiện hôm nay xuất hiện một nữ thần mới trong thành Freya, một nữ thần lạ lẫm bị một người trong hậu cung của "Lich King" bệ hạ lôi theo.
Mà rầu rĩ cũng bởi vì như thế, bởi vì theo quan sát của bọn họ, những dữ liệu liên quan tới cô gái này xuất hiện rất nhanh trong đầu họ, sau khi tính toán nhiều lần thì họ cho ra một kết luận rất đáng sợ, chính là số đo các vòng của cô gái này vượt lên hoàn toàn Nữ thần Ngọc Sinh Yên, là một nữ thần vượt qua cấp S.
Điều này đã lật đổ hệ thống sắp xếp bảng xếp hạng nữ thần mà họ thật vất vả mới tạo thành, mà từ lúc này trở đi, địa vị của nữ thần Ngọc Sinh Yên cũng bị dao động.
Thé nhưng nhóm sói con bọn họ tuyệt đối không phải là người đứng núi này trông núi nọ, không thể nào lật đổ tín ngưỡng của mình cho nữ thần Ngọc Sinh Yên bởi vì một nữ thần mới xuất hiện chứ!
...
Mặc dù đám đực rựa này nghĩ như vậy, thế nhưng ánh mắt vẫn thành thật mà nhìn chằm chằm lấy từng bước chuyển động của Tiêu Phàm.
Đúng lúc này, hai vị nữ thần trong lòng bọn họ thế mà lại gặp nhau...
Nhìn thấy em gái của nữ thần Ngọc Sinh Yên là Hàn Tiểu Yêu đi tới chào hỏi hậu cung của bệ hạ thì nhóm sói con cảm thấy nghi ngờ, cái gì đây? Hai người là bạn nữa sao?
Còn chưa đợi nhóm sói con lấy lại tinh thần, bọn họ lại thấy nữ thần mới xuất hiện kia đột nhiên phóng tới, dùng tay bịt miệng Hổ Nữu lại.
Nhóm sói con càng nghi ngờ hơn nữa, chuyện gì vừa xảy ra vậy?
Mặc dù những chuyện đang diễn ra làm bọn họ không hiểu gì cả, thế nhưng cũng không hề ảnh hưởng tới việc bọn họ vẫn đang xem vở kịch này, bởi vì diễn viên trong vở kịch này quá xinh đẹp rồi.
Sau đó lại thấy Hổ Nữu đẩy nữ thần mới này xuống đất, sau đó lại hét lên một tiếng rồi leo lên người cô ấy.
Nhìn thấy dáng vẻ bối rối của cô ấy đang nằm dưới đất thì nhóm sói con cảm thấy rất đau lòng.
Ngay sau đó Hổ Nữu giơ bàn tay lên rồi vung xuống!
Một tiếng vang trong trẻo vang lên, có vẻ cực kỳ mập mờ, làm nhóm sói con xung quanh chưa chuẩn bị mà đã được một đợt no mắt, máu mũi không kìm được suýt nữa thì phun ra!
Đúng là trong dự đoán của ta, chỉ cần nghe tiếng vang là có thể biết được nơi đó đầy đặn và co dãn như nào!
Thật sự không hổ là người vượt qua Ngọc Sinh Yên, chuẩn bị bước vào thần đàn!
Thế nhưng hành vi của người này cũng quá "hung ác" nha, không hổ là hậu cung của "Lich King" bệ hạ!
...
"Dám không nghe lời chị đây à!"
Hổ Nữu cưỡi trên người Tiêu Phàm nên có vẻ hơi kiêu ngạo, càng dùng sức ngồi xuống làm Tiêu Phàm cảm thấy càng mềm mại hơn, lại nghĩ tới hành vi lúc trước của Hổ Nữu thì càng cảm thấy kỳ lạ, không biết làm gì nữa cả.
Mà đúng lúc này, Hổ Nữu lại nâng tay phải lên: "Muội muội, rất không ngoan nha..."
"Ba!"
Phụt! Lại một đường máu mũi nữa phun ra!
Đủ rồi, cô ấy chắc chắn đủ điều kiện làm nữ thần mới của chúng ta!
Con mắt của nhóm sói con đỏ lên, bọn họ mặc kệ có phải là đứng núi này trông núi nọ hay không!
...
Hàn Tiểu Yêu ngạc nhiên nhìn tới cảnh tượng đang diễn ra, vừa nãy cô đang chào hỏi với Hổ Nữu, có vẻ Hổ Nữu định nói với cô cái gì đó thế nhưng chưa kịp nói xong thì bị cô gái xa lạ trước mắt này bịt miệng lại.
Sau khi bị bịt miệng thì Hổ Nữu có vẻ rất tức giận, quay lại đẩy ngã cô ta, rồi mọi chuyện phát triển tới cảnh xấu hổ như này.
Hàn Tiểu Yêu biết người bạn thân này của mình có tính tùy tiện, làm việc luôn không suy nghĩ tới hậu quả, thế nhưng trước mắt mọi người làm như này thì thật sự không sao sao?
Hàn Tiểu Yêu nhìn Hổ Nữu mà cảm thấy hơi xấu hổ.
Ngọc Sinh Yên khác với Hàn Tiểu Yêu, cô không dịu dàng như em gái của mình, với lại cô rất ghét cái tính vô giáo dục của Hổ Nữu này, khi thấy Hổ Nữu bắt nạt người khác thì cô vội vàng lao tới, một tay kéo Hổ Nữu ra khỏi người Tiêu Phàm, sau đó đỡ Tiêu Phàm dậy, cũng hỏi thăm một cách dịu dàng: "Em à, em không sao chứ?"
.
...
Trước mặt mọi người lại bị Hổ Nữu cưỡi trên người đánh đòn, khi tiếng kia vừa vang lên thì Tiêu Phàm đã cảm thấy nội tâm mình đã sụp đổ, càng xấu hổ hơn đó là cơ thể này lại cực kỳ nhạy cảm, cái cảm giác tê tê thoải mái kia từ khi Hổ Nữu cưỡi lên người mình rồi từng cú đập xuống vẫn theo từng đợt truyền tới, làm Tiêu Phàm cảm thấy mình không thể cứu được, chết đi thì còn tốt hơn.
Đúng lúc này, trước mắt Tiêu Phàm xuất hiện một bóng hình xinh đẹp, đẩy Hổ Nữu trên người "cô" ra, đỡ "cô" dậy rồi hỏi thăm: "Em gái, em không sao chứ?"
Hả?
Tiêu Phàm hơi sững sờ rồi mới phản ứng được rằng từ "em gái" kia là chỉ mình.
Tiêu Phàm vừa định trả lời thì mới nhìn rõ khuôn mặt xinh đẹp trước mặt thì lại ngẩn người tại chỗ.
Tại sao lại là cô ta?
Tiêu Phàm không thể nào quên được người trước mắt, trên trận đấu trong giải thi đấu biểu diễn, sau hàng loạt hiểu lầm thì Tiêu Phàm rất áy náy với người trước mặt này.
Sau khi Ngọc Sinh Yên hỏi xong thì mới nhìn rõ khuôn mặt xinh đẹp trước mắt, thật sự là quá xinh đẹp, thế nhưng sau đó Ngọc Sinh Yên lại cảm thấy nghi ngờ.
Tại sao khuôn mặt cô gái trước mắt này lại quen thuộc như vậy?
Ngọc Sinh Yên lại thấy Tiêu Phàm kinh ngạc mà không trả lời mình thì cho rằng cô gái này vẫn còn sợ khi bị Hổ Nữu bắt nạt, cho nên an ủi: "Em gái, em đừng sợ, có chị ở đây thì con bò sữa thối tha kia sẽ không thể bắt nạt được em nữa đâu."
Lúc này Hổ Nữu mới bò lên, thấy Ngọc Sinh Yên đang đứng đó thì nói bằng giọng giận dữ: "Bình hoa đáng ghét! Tại sao cô lại đẩy tôi?"
Nghe được hai chữ "bình hoa" thì Ngọc Sinh Yên nắm chặt lấy chuôi kiếm Tây Dương ở cạnh hông mình, sau đó thở dài một hơi, lại buông ra, nghiến răng nghiến lợi mà nói: "Cô nói cái gì? Bò sữa đáng ghét!"
"Bình hoa đáng ghét!"
"Bò sữa đáng ghét!"
"Bình hoa đáng ghét!"
"Bò sữa đáng ghét!"
...
Hàn Tiểu Yêu cũng không biết làm cái gì cả, cô cũng không hiểu tại sao chị gái mình và Hổ Nữu lại như vậy, cứ ở cùng một chỗ thì luôn thích cãi nhau, không thể ở chung hòa thuận được.
"Hai người đừng cãi nhau nữa! Làm người khác cười chê đấy! Còn cãi nhau sao? Cãi nhau tiếp thì tôi sẽ tức giận!" Vừa nói thì Hàn Tiểu Yêu đi vào giữa hai người.