Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 520: PHÀM MUỘI MUỘI

Nhìn thấy Hàn Tiểu Yêu thật sự muốn tức giận thì Hổ Nữu và Ngọc Sinh Yên đều lùi lại một bước với sự không cam tâm.

"Tại sao cô lại đẩy tôi?"

"Tại sao cô lại bắt nạt em gái kia?"

"Tôi đang chơi với em gái tôi, cô quản được sao?"

"Em gái cô? Nói đùa cái gì, đừng cho là tôi không biết mặt mũi Tinh Tinh nhà cô là thế nào! Em gái này không phải là em gái cô!"

"Cô nói tới Tinh Tinh, cái con sên ấy làm gì! Em gái này chính là em gái tôi! Em gái nhận trong trò chơi! Phàm muội muội!"

"Phàm muội muội?"

Nghe được Hổ Nữu nói tới từ "Phàm" này thì Ngọc Sinh Yên trở nên rất nhạy cảm, bởi vì chữ "Phàm" này, cô đã đâm xuyên vô số lần ở trong phòng tập rồi.

Ngọc Sinh Yên nhìn lại Tiêu Phàm, cuối cùng thì cũng biết tại sao khi mình nhìn tới cô gái này lại cảm thấy quen quen rồi...

Con mắt của Ngọc Sinh Yên rất đẹp, người đàn ông nào cũng có thể bị nó thu hút.

Thế nhưng khi Tiêu Phàm bị đôi mắt đẹp này nhìn chằm chằm thì lại cảm thấy rùng mình, cũng không phải là do hắn không phải đàn ông...

Trực giác nói cho Tiêu Phàm biết, Ngọc Sinh Yên chắc chắn phát hiện được cái gì đó, mà điều "cô" cần làm bây giờ là phải đưa sự thật ẩn giấu đi.

Hổ Nữu thấy Ngọc Sinh Yên đang cãi nhau với mình lại dừng lại một cách đột ngột thì cũng phát hiện ra có chuyện, ánh mắt của Ngọc Sinh Yên đang nhìn chằm chằm vào Tiêu Phàm thì hơi sợ, bình hoa đáng ghét này rất nhạy cảm, cô ta sẽ không khám phá ra thân phận thật sự của Phàm muội muội chứ?

Mặc dù lúc trước Hổ Nữu định chia sẻ bí mật này cho bạn tốt của mình là Hàn Tiểu Yêu, thế nhưng cô cũng không muốn làm cho mọi người đều biết thân phận chân thật của Tiêu Phàm, bởi vì Tiêu Phàm biến thành nữ có thể giấu được càng lâu thì cô càng hưởng thụ được nhiều điều thú vị và thoải mái hơn.

Có vẻ như Ngọc Sinh Yên có thể nghe được tiếng lòng của Hổ Nữu và Mệnh Phàm lúc này vậy, cô híp mắt lại, nhìn chằm chằm vào Tiêu Phàm rồi nói một cách chậm rãi: "Cô là ai?"

Ba từ này từ trong miệng Ngọc Sinh Yên nói ra, cứ như ba tiếng trống gõ vào trong tim Tiêu Phàm vậy, mặc dù lúc này "cô" cũng có một khu giảm xóc to lớn thế nhưng khi nghe được những câu đó thì tim vẫn đập thình thịch.

Sắc mặt Tiêu Phàm trắng bệch, trên trán toát ra rất nhiều mồ hôi hột.

Thế nhưng Ngọc Sinh Yên không chịu bỏ qua, mà tiếp tục hỏi bằng giọng hăm dọa: "Nói, cô là ai?"

Xong! Sắp chết! Sắp bị phát hiện rồi! Mặt mũi sắp mất hết rồi! Đều do cô nàng Hổ Nữu kia cả!

Nghĩ tới thân phận của mình sắp bại lộ thì Tiêu Phàm cảm thấy rất tuyệt vọng, "cô" có thể tưởng tượng ra được sau đó trên các bài viết trên diễn đàn sẽ hot như thế nào khi có những bài viết về "cô" xuất hiện.

"Nói nhanh!" Ngọc Sinh Yên bước tới một bước nữa.

Tiêu Phàm nhìn Ngọc Sinh Yên đang tới gần hơn thì thở dài.

Aiz, nếu đã bị phát hiện thì còn giấu làm gì nữa?

Thế là Tiêu Phàm đành chấp nhận số phận: "Tôi là... ô!"

Lần này lại tới đại tiểu thư Hổ Nữu ra tay, một tay của cô che lên mặt Tiêu Phàm, còn quá đáng hơn cả Tiêu Phàm lúc trước nữa, che kín cả mắt mũi và miệng, chỉ cần có bộ phận xuất hiện trên gương mặt "cô", Hổ Nữu đều muốn dùng bàn tay nhỏ bé của mình che hết lại.

Thế nhưng bàn tay của Hổ Nữu cũng không lớn bằng khuôn mặt của Tiêu Phàm, vì đạt được mục đích của mình thì Hổ nữu dùng bàn tay của mình xoa nắn một cách dã man khắp cả khuôn mặt Tiêu Phàm.

Bị Hổ Nữu hành hạ như vậy thì Tiêu Phàm cảm thấy hơi bực mình, thế nhưng tâm trạng lại thư giãn hơn.

Ngọc Sinh Yên thấy hành vi kỳ lạ của Hổ Nữu thì hơi khó chịu: "Cô lại làm cái gì vậy?"

"Không biết tôi đang trả thù sao?" Vẻ mặt của Hổ Nữu khá hả hê: "Em gái này vừa nãy trêu đùa tôi cũng là như vậy, tôi chỉ muốn dùng gậy ông đập lưng ông thôi!"

Nghe được lời giải thích của Hổ Nữu thì Ngọc Sinh Yên rất khinh bỉ, mắng thầm: "Trẻ con!"

"Cô nói cái gì, bình hoa đáng ghét!"

Lại thấy hai người chuẩn bị cãi nhau tiếp thì Hàn Tiểu Yêu vội vàng ngăn lại: "Hai người đừng cãi nhau nữa! Không thể vui vẻ hòa thuận mà ở chung sao?"

"Hừ!" Thấy Hàn Tiểu Yêu lại cản lại thì Ngọc Sinh Yên và Hổ Nữu chỉ có thể ngưng chiến, thế nhưng vẫn rất khó chịu.

Chỉ một lát sau, Hổ Nữu lại khiêu khích Ngọc Sinh Yên: "Mà vừa rồi cô muốn biết em gái này là ai sao? Bản tiểu thư sẽ tốt bụng nói cho cô!"

"Này! Này! Hổ Nữu, đừng nói!"

Tiêu Phàm vừa thở phào một hơi vì Ngọc Sinh Yên không hỏi tiếp nữa thì lúc này lại thấy Hổ Nữu nói lại chủ đề vừa rồi, chuẩn bị công khai thân phận của mình thì rất sợ hãi, chuẩn bị ngăn cản tiếp, thế nhưng lại bị Hổ Nữu đẩy qua một bên một cách thô bạo, hét lớn: "Cô gái này chính là em gái ruột của Mệnh Phàm, Phàm Tử!"

Nhìn dáng vẻ vênh váo của Hổ Nữu thì Tiêu Phàm cảm thấy chán nản, thảm rồi! Thân phận của mình vẫn bị lộ.

Thế nhưng hắn lại giật mình, chờ chút, vừa rồi Hổ Nữu nói cái gì? Phàm Tử sao?

"Hừ, thật sự là như vậy mà! Không cần cô nói thì tôi cũng biết. Trước đó tôi cảm thấy cô gái này có nét giống với tên khốn kiếp Mệnh Phàm kia rồi, đang nghĩ cô ấy chắc chắn là chị hoặc em gái Mệnh Phàm. Hiện tại thì rõ ràng rồi, cô gái này thật sự là em gái của Mệnh Phàm." Ngọc Sinh Yên nói một cách chậm rãi, sắc mặt trở nên vui vẻ, giống như là cô có thể nhìn thấu tất cả vậy.

Sau đó, Ngọc Sinh Yên nói với Tiêu Phàm bằng giọng nói ấm áp: "Chị biết, em sợ chị biết quan hệ giữa em và Mệnh Phàm phải không? Thế nhưng chị chán ghét tên cặn bã Mệnh Phàm mà thôi, không liên quan tới người thân của hắn ta, cho nên em cứ yên tâm, chị sẽ không làm em tổn thương."

Nghe được lời nói của Ngọc Sinh, Tiêu Phàm cảm giác mình biến thành đứa ngốc, kịch bản này là sao đây? Tự nhiên mình trở thành em gái của mình? Cha mẹ mình chưa từng sinh cho mình một cô em gái nha!

Thế nhưng chuyện quan trọng bây giờ là thân phận của mình không bại lộ là được rồi...

Ngọc Sinh Yên thấy Tiêu Phàm không trả lời, còn tưởng rằng Tiêu Phàm không tin cho nên cô ưỡn ngực lên đảm bảo: "Thật sự chị sẽ không bởi vì anh trai em mà làm em tổn thương, hãy tin tưởng chị, chị khác biệt với người anh trai khốn kiếp của em."

Mặc dù Tiêu Phàm nghe hiểu được Ngọc Sinh Yên đang nói gì thế nhưng vẫn cảm giác rất kỳ lạ, cảm giác giống như bị Ngọc Sinh Yên chửi xéo và đá đểu vậy.

Mà Hổ Nữu thì lại là người biết rõ hết mọi chuyện nên không thể nhịn được cười, ôm bụng cười phá lên: "Ha ha, thật là một bình hoa ngu xuẩn..."

"Bò sữa thối tha, cô cười cái gì?" Ngọc Sinh Yên không biết tại sao Hổ Nữu lại cười, thế nhưng vẫn cảm nhận được sự châm chọc trong giọng cười của Hổ Nữu nên rất không vui.

Hổ Nữu cũng không để ý tới Ngọc Sinh Yên, vẫn ở đó mà cười to, ánh mắt thì liên tục đảo qua Ngọc Sinh Yên và Tiêu Phàm, thầm nhủ: "Đi cùng Phàm muội muội thật sự là rất thú vị nhaaaa!"

Ngọc Sinh Yên bị ánh mắt kỳ lạ mà mập mờ của Hổ Nữu nhìn tới run rẩy, lại thấy Tiêu Phàm vẫn không để ý tới mình thì hỏi lại: "Phàm Tử, tại sao em không trả lời chị? Chẳng lẽ chị đáng sợ như vậy sao?"

Bởi vì giới tính mới chuyển biến nên lúc này Tiêu Phàm vẫn không thể quen thuộc, tới khi thấy ánh mắt u oán của Ngọc Sinh Yên khi nhìn về phía mình thì hắn mới phản ứng được "Phàm Tử" là đang nói với mình.

"Hả? Nha? Không phải... em..."

Lời nói của Tiêu Phàm không liền mạch, cũng bởi vì hắn không biết nói gì với Ngọc Sinh Yên cả.

"Tại sao em lại không giống với người anh xảo trá và hèn mọn của em chứ!" Ngọc Sinh Yên thấy phản ứng của Tiêu Phàm như vậy thì phàn nàn một câu.

Nghe được lời của Ngọc Sinh Yên thì Tiêu Phàm càng cảm thấy kỳ lạ hơn, bởi vì Ngọc Sinh Yên vẫn luôn chửi mình, thế mà mình lại không thể mắng lại.

Ngọc Sinh Yên thấy Tiêu Phàm không phản ứng, thì nghĩ rằng "cô" đang khó chịu khi mình nói xấu anh trai của "cô", thế nên Ngọc Sinh Yên khuyên bảo một cách tận tâm: "Phàm Tử, lương thiện là điều tốt, thế nhưng không thể nuông chiều một cách mù quáng được. Nếu người thân của em làm sai thì em phải biết vì nghĩa diệt thân, đặc biệt là khi em đối xử với anh trai của em..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!