Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 521: THÂN PHẬN

Lúc này Tiêu Phàm cảm thấy rất khó chịu, bởi vì Ngọc Sinh Yên ở trước mặt "cô" mà mắng chửi "cô", thế mà Hổ Nữu chỉ ở cạnh xem như xem hài kịch vậy, thỉnh thoảng lại cười lớn một trận, nghe vào rất là chói tai.

Biểu hiện của Ngọc Sinh Yên lúc này rất chân thành, giống như một tu sĩ đang truyền giáo trong giáo đường vậy, liệt kê ra từng tội ác và tính xấu của anh trai "cô", đặc biệt khi thấy biểu lộ của "cô" là "cô rất tin tưởng anh trai mình" thì Ngọc Sinh Yên càng cảm thấy đau lòng hơn.

Đứa dã man ngu ngốc như Hổ Nữu kia bị "Lich King" lừa thì cũng thôi đi, dù sao chỉ là một con bò sữa ngu ngốc, trừ ngực lớn ra đã không còn điểm gì nổi bật, bị tên cặn bã như Mệnh Phàm lừa thì Ngọc Sinh Yên cũng không đau lòng.

Thế nhưng Phàm Tử lại khác biệt, Ngọc Sinh Yên cảm thấy cô gái này vẫn có thể cứu được, dù sao thì từ đầu tới giờ Tiêu Phàm làm cho người khác cảm giác "cô" là một người nhát gan và sợ người lạ, chắc hẳn là một cô gái có tri thức, hiểu lễ nghĩa. Ngọc Sinh Yên hi vọng không có bất cứ một cô gái nào bị tên cặn bã kia lừa gạt cả.

Đương nhiên, trừ Hổ Nữu ra, ở việc này thì cảm giác của Ngọc Sinh Yên và Tiêu Phàm rất giống nhau, bọn họ đều cho rằng mặc dù Hổ Nữu là phụ nữ thế nhưng cũng không thể coi là phụ nữ.

Mặc dù lời nói của Ngọc Sinh Yên rất chân thành thế nhưng Phàm Tử vẫn yên lặng không thay đổi, vẻ mặt giữ nguyên, có vẻ hơi ngốc.

Ngọc Sinh Yên càng cảm thấy đau lòng, Phàm Tử là em gái của Mệnh Phàm, ở chung với nhau từ bé tới giờ, bị lời nói của Mệnh Phàm lừa gạt đã rất lâu cho nên không thể thấy được tính cách xấu xa của Mệnh Phàm, sự tin tưởng của Phàm Tử dành cho Mệnh Phàm rất chắc chắn, khó mà lay động được, vậy thì mình nên làm cái gì đây?

Cô gái này chắc chắn là không chịu được sự thật rằng anh trai mình là một tên rác rưởi trong thời gian ngắn, Phàm Tử muội muội thật sự là đáng thương.

Nhìn lại sắc mặt ngơ ngẩn của Tiêu Phàm thì Ngọc Sinh Yên càng cảm thấy đau lòng hơn.

...

Đương nhiên là vẻ mặt của Tiêu Phàm phải ngơ ngẩn rồi, bởi vì "cô" không biết phải dùng vẻ mặt nào để thể hiện cảm xúc của mình hiện tại đối Ngọc Sinh Yên nữa.

Từ vừa mới bắt đầu, Ngọc Sinh Yên vẫn luôn nói xấu mình trước mặt mình, vừa nói vừa dùng ánh mắt chân thành mà nhìn mình, trong ánh mắt lại còn chứa đựng sự yêu thương nữa.

...

Ngọc Sinh Yên đưa hai loại hành vi và cảm xúc trái ngược nhau vào trong tâm trạng của Tiêu Phàm, làm Tiêu Phàm cảm thấy rất mâu thuẫn, cũng không biết xử lý chuyện này ra làm sao nữa, vì vậy vẻ mặt của Tiêu Phàm mới trở nên ngơ ngác như vậy.

...

Ngọc Sinh Yên cũng có em gái, cũng rất yêu em gái của mình nên bây giờ nhìn thấy Tiêu Phàm đang ngây ngốc thì tình cảm dâng lên, cô cảm thấy cô gái này cũng giống như Hàn Tiểu Yêu, cần mình chỉ bảo và chăm sóc: "Phàm Tử, em luôn trưởng thành với tấm gương xấu của anh trai em, thật khổ cho em quá."

Nghe được lời nói đó thì nét mặt của Tiêu Phàm giật giật, nghĩ thầm, lại tới nữa rồi! Tại sao cô nàng này lại thích dùng sắc mặt dịu dàng mà chửi mình là cặn bã đây?

Mà thấy sắc mặt xấu hổ của Tiêu Phàm thì Ngọc Sinh Yên lại thấy buồn. Aiz, Phàm Tử vẫn không chịu nói chuyện, những tính xấu xa của Mệnh Phàm bị mình nói hết ra cho nên "cô" không thể chấp nhận được rồi. Thế nhưng, em ấy là em gái của Mệnh Phàm, khi thấy mình nói những lời đó cũng không cãi lại bằng ngôn từ quá khích thì đã nói rõ một điều, đó là em ấy cũng đồng ý cách nhìn của mình, xem ra Phàm Tử cũng không bị người anh trai cặn bã của mình làm hư. Thế nhưng nói thế nào thì Mệnh Phàm cũng vẫn là anh trai của Phàm Tử, khi em ấy biết hết chuyện này thì có lẽ rất buồn đi. Thật sự là một cô gái đáng thương...

Tiêu Phàm nhìn tới ánh mắt thương hại của Ngọc Sinh Yên thì thấy khó chịu, rất muốn cãi lại, thế nhưng lại không biết nói cái gì cho phải.

Bộ dáng bối rối của Tiêu Phàm lúc này làm Ngọc Sinh Yên càng cảm thấy "cô" đáng thương, thế là cô bước tới một bước, ôm "cô" vào trong ngực, vỗ vỗ lưng của "cô": "Phàm Tử, em không cần đau khổ, người cặn bã như anh trai em thì không cần cũng được, sau đó chị sẽ chăm sóc cho em."

Nha, rất thơm, rất mềm, nhìn rất đẹp.

Thế nhưng...

OMG! Thế mà ông đây bị Ngọc Sinh Yên cưỡng ôm?

Đầu óc của Tiêu Phàm như bị đông cứng lại, khi "cô" phản ứng lại được thì mới phát hiện mình đã bị Ngọc Sinh Yên ôm vào trong ngực rồi.

Trên mũi còn truyền tới hương thơm cơ thể của Ngọc Sinh Yên, mặc dù kết cấu trước ngực Tiêu Phàm khá phong phú nên có vẻ hơi chen chúc, thế nhưng vì nó nên đã ngăn cách giữa Tiêu Phàm và Ngọc Sinh Yên, làm Tiêu Phàm có thể quan sát được khuôn mặt xinh đẹp như tiên nữ của Ngọc Sinh Yên trong khoảng cách gần, mà trước ngực cảm giác được sự mềm mại và co dãn từ trên người Ngọc Sinh Yên truyền tới.

Bịch bịch, trái tim đập nhanh và mạnh làm Tiêu Phàm cảm giác như có một tia sét đánh vào trong trái tim của mình.

Lại nhìn lại khuôn mặt của Ngọc Sinh Yên thì Tiêu Phàm cảm thấy đầu óc của mình gần như dừng lại, Ngọc Sinh Yên thật đúng là "Nữ thần trò chơi" mà, gương mặt này thật sự đẹp không tì vết.

Thế nhưng bây giờ không phải là lúc để mình nghĩ tới điều này, nếu như sau đó Ngọc Sinh Yên biết mình là Mệnh Phàm thì kết quả... có lẽ là có hai loại.

Một, bị Ngọc Sinh Yên dùng kiếm Tây Dương đâm chết. Hai, bị đám fan hâm mộ của Ngọc Sinh Yên đuổi giết tới chết.

Sau khi tổng kết thì kết quả của mình chỉ có một mà thôi, đều là chết nha!

Cho nên mình không thể để lộ thân phận của mình được, chắc chắn không thể!

"Ngoan, chị không dã man như Hổ Nữu, sẽ không bắt nạt em, hơn nữa sẽ chăm sóc cho em thật tốt..." Ngọc Sinh Yên nhìn vào khuôn mặt ửng đỏ của Tiêu Phàm thì đưa tay lên vuốt đầu Tiêu Phàm, dụ dỗ một cách dịu dàng.

Khi còn nhỏ, Ngọc Sinh Yên luôn dùng cách này để dỗ dành Hàn Tiểu Yêu đang khóc, động tác lâu không dùng này làm cô hơi nhớ, sắc mặt càng hiền dịu hơn, ánh sáng trên mặt càng tăng làm Ngọc Sinh Yên càng xinh đẹp hơn.

Tiêu Phàm còn định đẩy Ngọc Sinh Yên ra thế nhưng nhìn tới khuôn mặt xinh đẹp ngay gần này thì lại do dự.

Bởi vì "yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu", khoảng cách lại còn gần nữ thần như vậy nữa, thế mà còn chủ động đẩy ra thì "cô" có còn là đàn ông nữa hay không?

Mặc dù bây giờ thì "cô" thật sự cũng không phải là đàn ông...

...

"Hai người đang chơi cái gì vậy?" Ngay khi Tiêu Phàm định bỏ mặc mà hưởng thụ trong ngực Ngọc Sinh Yên thì Hổ Nữu dùng tay tách cả hai người ra!

Lúc ban đầu, khi Hổ Nữu thấy Ngọc Sinh Yên nói chuyện với Tiêu Phàm với tình cảm dạt dào thì cảm thấy rất thú vị, ở một bên mà cười trộm.

Thế nhưng cô lại không nghĩ tới, Ngọc Sinh Yên càng nói thì tình cảm lại càng dạt dào, cuối cùng còn chủ động "ôm ấp yêu thương" ôm Tiêu Phàm vào trong ngực nữa!

Hừ! Nữ thần? Thế mà lại còn dám dụ dỗ Phàm muội muội của ta sao!

...

Sau khi ngăn lại hai người ôm nhau "ngọt ngào" thì Hổ Nữu vẫn cảm thấy hơi nghi ngờ.

Tình hình vừa rồi, đáng lẽ ra mình phải cảm thấy thú vị mới đúng chứ?

Tại sao mình lại cảm thấy tức giận, lại cảm thấy khó chịu mà ngăn cản chứ?

Hổ Nữu vừa ngẩng đầu lại nhìn thấy vẻ mặt tiếc nuối của Tiêu Phàm thì nghĩ thầm, đúng rồi, Phàm muội muội là đồ chơi của mình, đồ chơi của mình mà lại bị kẻ khác cướp đi thì đương nhiên mình phải khó chịu rồi!

Đúng vậy, chính là như vậy!

Lúc này Ngọc Sinh Yên rất tức giận, rõ ràng là vừa rồi, bởi vì cái ôm ấm áp của cô mà con cừu non lạc đường này bị nội tâm hiền lành của cô ảnh hưởng, điều rõ ràng nhất đó là ánh mắt của cô gái này khi nhìn về phía mình đã không có sự ngây ngốc lúc trước mà là có một loại ánh sáng kỳ lạ, sáng lấp lánh giống như đang nhìn một bảo vật vậy.

Mặc dù ánh mắt sáng long lanh này của Phàm Tử làm Ngọc Sinh Yên cảm thấy hơi khó chịu, thế nhưng cảm giác vẫn tốt hơn nhiều bộ dáng ngây ngốc lúc trước, điều này làm cho Ngọc Sinh Yên cảm thấy rất có thành tựu, vô ý thức ôm Phàm Tử càng chặt hơn nữa, cô muốn cô gái đáng thương này cảm nhận được tình yêu của cô.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!