Tiêu Phàm nhìn Hổ Nữu trước mặt bỗng nhiên quở trách mình, sắc mặt càng lúc càng kém, nhưng lại không tiện nổi giận trước mặt mọi người.
Ngọc Sinh Yên nghi ngờ nhìn Hổ Nữu, thực sự không thể hiểu được bây giờ cô đang nghĩ gì, nhưng chỉ cần cô chịu đem Phàm Tử muội muội giao cho mình là được rồi, "Cô nói thật chứ?! Vậy lát nữa tôi có thể mang theo Phàm Tử rời đi rồi?"
"Tôi Hổ Nữu nhất ngôn ký xuất tứ mã nan truy, cô đã bao giờ thấy tôi nói một đằng làm một nẻo chưa, ngược lại là cô, nhất định phải đem Phàm muội muội đến công hội Hoa Nguyệt sao?"
"Không cần cô lo lắng, chuyện của Phàm Tử muội muội, tất nhiên là tôi sẽ sắp xếp, sự chiếu cố của công hội Hoa Nguyệt dành cho cô ấy khẳng định sẽ lớn hơn Vũ Hội Ác Ma các người." Ngọc Sinh Yên tự hào nói.
"Chờ một chút! Mấy người đang nói cái gì vậy?!"
Cuối cùng Tiêu Phàm cũng nhận ra được Hổ Nữu muốn làm gì, cô chính là muốn đẩy mình vào trong một đám nữ nhân! Nếu như Tiêu Phàm nhớ không nhầm, trước nay công hội Hoa Nguyệt đều chỉ thu nhận người chơi nữ, để "Cô" gia nhập không phải quá sai sao? Nếu như sau khi trạng thái "Thân nữ nhi" này biến đổi trở về, ID Mệnh Phàm này xuất hiện trong công hội Hoa Nguyệt, vậy thì mình nhất định sẽ chết chắc!
Hổ Nữu nhìn bộ dáng khẩn trương của Tiêu Phàm, thở dài, an ủi: "Ài, Phàm muội muội, cô không thể luôn đi theo ca ca khốn nạn kia của cô được, phải học được cách tự lập, sau này đến công hội Hoa Nguyệt thì nhất định phải nghe lời Ngọc Sinh Yên tỷ tỷ đó."
"Đúng vậy, tất cả mọi người trong công hội Hoa Nguyệt chúng tôi đều rất nhiệt tình, không khí cũng không tệ, cô yên tâm đi."
Ngọc Sinh Yên nhìn thấy bộ dáng hốt hoảng của Tiêu Phàm, cũng tốt bụng mà an ủi một chút.
Tiêu Phàm làm sao còn có tâm trạng nghe lọt những lời nói nhảm của mấy người này, một tay kéo Hổ Nữu ra chỗ khác rồi thấp giọng thì thầm: "Hổ Nữu, cô đừng như vậy! Mau ngăn cản Ngọc Sinh Yên lại, tôi không thể đi cùng cô ấy, nếu như trạng thái "Thân nữ nhi" này của tôi nửa đường bỗng dưng mất hiệu lực rồi bị cô ấy phát hiện, tôi sẽ chết chắc!"
Hổ Nữu nghe lời nói của Tiêu Phàm, chỉ có một mặt hưng phấn mà an ủi "Cô" nói: "Phàm muội muội, anh sợ cái gì, nếu như vẫn là nam nhân, anh liền dũng cảm mạo hiểm mà đi thôi! Đó là công hội Hoa Nguyệt đó, anh suy nghĩ một chút, bên trong có đủ loại nữ nhân, sau khi anh gia nhập, chính là một cái lá trong muôn hoa rồi, đây quả thật là thiên đường mà nam nhân nào cũng tha thiết mơ ước, tỷ tỷ giúp đỡ anh như vậy, anh còn do dự cái gì nữa?"
"Nhưng nếu như tôi bị phát hiện, thật sự sẽ chết đó, mà lại còn là chết không có chỗ chôn! Đó căn bản không phải là cái thiên đường gì, mà là vực sâu vô tận, tôi không thể đi cùng Ngọc Sinh Yên đâu!"
Tiêu Phàm luống cuống, hiện tại mặc dù thân thể của "Cô" biến thái một chút, nhưng bản tính cũng không phải là biến thái, cũng sẽ không vì cái đam mê biến thái kia, mà lấy tính mạng của chính mình đi mạo hiểm.
"Đừng nhát gan như vậy nha, anh suy nghĩ một chút, nếu như anh gia nhập Hoa Nguyệt, thì chính là một việc vô cùng vinh quang trong giới võng du, ít nhiều nam sinh đều sống chết mà muốn tiến vào Hoa Nguyệt, còn anh lại có thể làm được dễ như trở bàn tay, anh sẽ được đứng đầu trong lịch sử... Ha..."
"Mấy người đang thì thầm to nhỏ cái gì vậy?" Ngọc Sinh Yên nhìn thấy Tiêu Phàm cùng Hổ Nữu tụm lại thành một khối, trong lòng có chút bất an, dưới ánh nhìn của cô, Hổ Nữu trở thành phần tử ngang bướng như vậy, vẫn là nên ít tiếp xúc với Tiêu Phàm đi thì hơn.
Tiêu Phàm chưa nghe xong lời nói của Hổ Nữu đã bị Ngọc Sinh Yên cắt đứt, nhưng trong lòng rõ ràng, ý tứ của Hổ Nữu muốn nói chính là " người chơi nam đầu tiên trong lịch sử gia nhập công hội Hoa Nguyệt."
Nhưng Tiêu Phàm không muốn trở thành như vậy! Bởi vì cái này cũng đồng thời mang ý nghĩa là người chơi nam "đầu tiên trong lịch sử bị công hội Hoa Nguyệt đuổi giết đến chỉ còn mảnh vụn".
Thế là Tiêu Phàm kiên quyết nắm lấy cổ tay của Hổ Nữu, dùng ánh mắt cầu xin Hổ Nữu mở miệng ngăn cản Ngọc Sinh Yên, từ bỏ ý định mang mình đi.
Tất nhiên là Hổ Nữu hiểu ý của Tiêu Phàm, nhưng bây giờ đối với Hổ Nữu mà nói, việc Tiêu Phàm gia nhập công hội Hoa Nguyệt mới là chuyện thú vị nhất, cô làm sao bỏ thể từ bỏ ý định để Tiêu Phàm đi?
"Ha ha, nhưng việc này lại không phụ thuộc vào anh rồi, Phàm muội muội " Hổ Nữu cười híp mắt nói, đưa tay đến phần eo của Tiêu Phàm, nhẹ nhàng bóp, dùng sức uốn éo.
Ngọc Sinh Yên biến sắc, trong nháy mắt nhìn thấy Hổ Nữu có hành vi bạo lực với Tiêu Phàm, lập tức tiến lên một bước lại kéo Tiêu Phàm trở lại bên người mình, hung tợn nhìn chằm chằm Hổ Nữu nói: "Cô đừng mong có thể bắt nạt được cô ấy!"
Sau đó xoay người nhìn hông của Tiêu Phàm có chút đỏ, cảm thấy có chút đau lòng, nhẹ nhàng trấn an Tiêu Phàm đang hốt hoảng, nói: "Không sao, có tôi ở đây rồi, cái con người dã man kia sẽ không thể bắt cạt côn được nữa."
Hừ! Quả nhiên không thể giao Phàm Tử cho Hổ Nữu con người dã man này, cô có thể bắt nạt Phàm Tử đáng thương ngay trước mắt tôi, thật là quá đáng!
Có điều hiện giờ mình còn chưa thể vứt bỏ Hổ Nữu, bởi vì còn có một chuyện quan trọng cần xác nhận với Hổ Nữu một chút, Ngọc Sinh Yên lại trở về vẻ mặt bình thản, nói: "Đúng rồi, quên hỏi cô một chuyện, thành viên Vũ Hội Ác Ma các người đều đã đến thành Freya, vậy có lẽ tên Mệnh Phàm kia cũng tới rồi, bây giờ hắn dang ở nơi nào?"
Không sai!
Hiện tại Ngọc Sinh Yên vẫn không quên được mục đích ban đầu của mình, cô xuất hiện lần này, chính là vì muốn đánh dẹp Mệnh Phàm trong thành Freya!
"Cô nói Mệnh Phàm?" Hổ Nữu vô thức xem xét Tiêu Phàm đang đứng sau lưng Ngọc Sinh Yên một chút, sau đó lại quét mắt qua Tiêu Phàm một cái nữa, "Ài, nếu như bây giờ cô muốn tìm hắn, đoán chừng không tìm được đâu "
"Tại sao? Chẳng lẽ hắn đã rời khỏi thành Freya?" Ngọc Sinh yên nghe Hổ Nữu nói như thế, trong lòng quýnh lên.
"Không phải như vậy, chỉ là... Chỉ là hắn offline, trong thời gian ngắn sẽ không lên nổi."
"Có chuyện gì xảy ra?!"
"Bởi vì hắn ở hiện thực hắn không cẩn thẩn làm bị thương bên đùi, nghe nói còn bị rách một mảng to?" Hổ Nữu rất có ý vị mà nhìn qua cái váy ngắn của Tiêu Phàm, Tiêu Phàm cảm thấy có cơn gió thổi đến dưới váy mình lại càng vui vẻ hơn.
"Hừ! Đáng đời! Báo ứng!"
Ngọc Sinh Yên nghe nói Tiêu Phàm không online, cảm thấy đáng tiếc, nhưng khi nghe thấy Tiêu Phàm bị thương, trong lòng sinh ra không ít cảm giác vui vẻ, loại cặn bã này bị thương càng nghiêm trọng càng tốt, miễn không phải là gây họa cho con gái!
"Nếu như có thể mà nói, sau khi hắn online, cô nói cho tôi biết một tiếng, tôi muốn tự tay thiến hắn!"
Thanh kiếm Tây Dương lịch sự tao nhã cao quý được Ngọc Sinh yên giữ ở trong tay, lướt nhanh một đường trên nhánh cây khô, nhánh cây cách cách một tiếng rồi nhảy nhót hai vòng trên mặt đất, rơi đến trước chân Tiêu Phàm.
Tiêu Phàm nhìn nhánh cây bị Ngọc Sinh Yên cắt thành hai đoạn đang ở dưới chân mình, cảm thấy dưới hông mình hơi lạnh một chút, phía sau lưng cũng trở nên lạnh xuống...
Hổ Nữu thấy bộ dáng vừa muốn che chở, vừa hận Tiêu Phàm của Ngọc Sinh Yên thì buồn cười muốn chết nhưng việc tiếp theo cô lại chẳng cười nổi.
Bởi vì Ngọc Sinh Yên bỗng nhiên lạnh lùng lên tiếng: "Được rồi, chuyện của Mệnh Phàm tôi có thể hiểu được, Phàm Tử Muội Muội tôi sẽ chăm sóc giúp, với cả Hổ Nữu cô giờ có thể đi rồi..."
Cô ta vừa mới nói cái gì cơ?
Cái gì gọi là mình có thể đi rồi?
Với tư cách là một người hóng drama trung thành, sao có thể bị Ngọc Sinh Yên làm mất hứng dễ như vậy được?
Không thể được xem trò cười tiếp theo, thế tôi giao Phàm Muội Muội vào tay cô còn ý nghĩa gì nữa?
"Này! Bình hoa thối, cô có ý gì đấy hả, cái gì gọi là tôi có thể đi rồi? Tôi chính là người giám hộ của Phàm Muội Muội. Nếu cô muốn đem cô ấy vào công hội Hoa Nguyệt thì tôi nhất định cũng phải đi theo không rời!" Hổ Nữu vô cùng gấp gáp, vội gào về phía Ngọc Sinh