"Không cần đâu, mấy chuyện vụn vặt như này giao cho tôi là được rồi. Với lại tôi cũng cảm thấy cô không đủ tư cách người giám hộ của Phàm Tử đâu. Cô nên tránh cô ấy càng xa càng tốt thì hơn. Bởi vì cả người cô từ trên xuống dưới tràn đầy hơi thở bạo lực gia đình."
Nói đến đây, Ngọc Sinh Yên lập tức nhớ đến hành vi thô bạo của Hổ Nữu với Tiêu Phàm, ánh mắt càng lạnh lẽo hơn, nhìn Hổ Nữu không khác gì nhìn rác rưởi.
"Không được, Phàm Muội Muội không có tôi thì sao mà được. Tôi phải tận mắt nhìn thấy cô ấy gia nhập Hoa Nguyệt các cô mới yên tâm được, nếu không sao tôi biết được cô đang gạt tôi hay không chứ!"
"Nực cười, tôi cũng có dã man như con người cô đâu, nói dối làm mẹ gì?"
"Tôi mặc kệ, dù sao tôi cũng phải trông Phàm Muội Muội, nhất định phải đi theo mấy người mới được."
Hổ Nữu cũng không muốn bị Ngọc Sinh Yên tuỳ tiện vứt sang một bên nên cũng chỉ còn cách quấy rối cô ta.
"Bây giờ, tôi khuyên cô đi đi thật ra cũng là vì tốt cho cô thôi. Cô có biết vì sao lúc nãy tôi lại hỏi cô tung tích của Mệnh Phàm không? Bởi vì Mị Hỏa hội trưởng công hội Hoa Nguyệt chúng tôi vừa truyền mệnh lệnh vây quét Mệnh Phàm xuống. Là một thành viên của Ác Ma Vũ Hội, lúc này nếu cô đi vào công hội Hoa Nguyệt cùng tôi sẽ khá là nguy hiểm với cô. Dù sao, cũng không phải ai trong công hội Hoa Nguyệt cũng dễ dàng tha thứ như tôi đâu, sẵn lòng chung sống hoà bình với cô và cái tên Mệnh Phàm kia, lại thêm cái tính cách thô bạo của cô lại chả đập nhau toét đầu. Nếu làm không tốt, đến lúc đó ngay cả cô hội trưởng Mị Hoả của công hội Hoa Nguyệt cũng diệt tất chứ chả đùa."
Nghe Ngọc Sinh Yên nói vậy, Tiêu Phàm giật mình một cái, sao lại vậy được? Mình và công hội Hoa Nguyệt không thù không oán, sao các cô ấy lại muốn vây quét mình? Cái cô hội trưởng Mị Hỏa kia không bị sao đấy chứ?
Hổ Nữu cũng trùng hợp nghĩ y như Tiêu Phàm vậy, không hề tin lời Ngọc Sinh Yên, cho rằng Ngọc Sinh Yên đang lừa mình: "Cô đang nói bậy, đừng tưởng như thế là có thể dọa được tôi. Hổ Nữu tôi cũng chả phải là tiểu bạch trò chơi cái gì cũng không hiểu kia đâu, hội trưởng Mị Hỏa của Hoa Nguyệt mấy người làm biếng có tiếng, vì lý do gì bỗng nhiên gây chiến đi vây quét Mệnh Phàm chứ?"
Ngọc Sinh Yên cười khẩy một cái: "Ha ha, tôi có gạt cô hay không, cô có thể hỏi thử Dao Dao."
"Hổ Nữu, chị ấy nói thật đó, hội trưởng Mị Hỏa hội trưởng vừa mới hạ mệnh lệnh vây quét Mệnh Phàm cho tất cả thành viên trong công hội."
Hổ Nữu không tin lời Ngọc Sinh Yên nhưng Hổ Nữu lại biết Hàn Tiểu Yêu sẽ không bao giờ nói dối mình, trong lòng cảm thấy hơi buồn bực: "Sao lại thế được? Mệnh Phàm có bao giờ đi trêu Mị Hỏa đâu? Sao cô ta lại gây chiến nhằm vào Mệnh Phàm? Chẳng lẽ Mệnh Phàm nhân lúc mình không ở đây đi trộm nội y của Mị Hỏa hả ta? Nếu không cái con người lười chảy thây như Mị Hỏa sao lại đột nhiên ra quân đồng loạt vậy được."
Ngọc Sinh Yên nghe Hổ Nữu nói như vậy thì thầm mắng một tiếng: "Tục tĩu!"
Sau đó suy nghĩ kỹ thì cảm thấy Hổ Nữu nói cũng có lý. Dù sao con người cặn bã Mệnh Phàm này cũng có tiền án trộm nội y, trước đây còn trộm áo lót của mình...
"A! Phi!" Nhớ đến chuyện này, Ngọc Sinh Yên không nhịn được phỉ nhổ một trận, thầm nghĩ trong lòng, nói chứ thảo nào Mị Hỏa lại bỗng nhiên trở nên kiên nhẫn như vậy, có khi là do tên cặn bã Mệnh Phàm đã chọc vào chỗ nào đó của chị ấy như lời Hổ Nữu nói cũng nên.
"Hổ Nữu! Cô đừng nói bậy! Anh...anh... anh tôi sao có thể làm mấy chuyện như vậy được chứ!"
Tiêu Phàm thấy Hổ Nữu càng nói càng bôi mình càng đen, rốt cục cũng không nhịn được mà đứng phắc dậy nhưng có điều gọi bản thân là anh, Tiêu Phàm thật sự không quen chút nào
Thế nên, âm thanh trách mắng Hổ Nữu có chút đứt quãng, có vẻ là yếu hơi.
Ngọc Sinh Yên nghe Tiêu Phàm vặn lại thì thầm thở dài một hơi, Phàm Tử Muội Muội thật tốt bụng. Đến lúc này rồi còn cãi lại giúp anh mình, nhưng mà Phàm Tử à, cô còn chưa nhận ra anh cô rác rưởi đến mức không cứu nổi rồi hay sao?
Hơn nữa nghe ngữ khí của Phàm Tử khi nói chuyện với Hổ Nữu, Ngọc Sinh Yên liền biết Phàm Tử đã bị con người dã man Hổ Nữu này bắt nạt từ lâu rồi. Nếu không sao Phàm Tử nói chuyện lại đứt quãng, run rẩy như vậy?
Thế nên, sau này mình phải chăm sóc cô ấy cho thật tốt, không thể để Phàm Tử đáng thương lại rơi vào tay Mệnh Phàm cặn bã và con người dã man Hổ Nữu này được!
Việc này không được chậm trễ, bây giờ Mệnh Phàm còn chưa online, đúng lúc mình cũng không cần đi vây quét gấp. Trước tiên cứ dẫn Phàm Tử muội muội đi tham quan công hội một lát đã.
"Thôi được rồi, Hổ Nữu. Chuyện này có lẽ cô cũng hiểu rõ được phần nào, thời gian này rất nhạy cảm, không thích hợp cho cô xuất hiện trong đại bản doanh của công hội Hoa Nguyệt. Cho nên cứ giao Phàm Tử cho tôi đi. Dù cô không yên tâm tôi nhưng đối với em gái tôi Dao Dao chắc là yên tâm chứ ha."
"Đúng vậy, Hổ Nữu, tớ sẽ giúp cậu chăm sóc Phàm Tử thật tốt. Hiện tại quan hệ giữa công hội Hoa Nguyệt và Ác Ma Vũ Hội mấy cậu thật sự có hơi căng thẳng, cậu tạm thời hoàn toàn không nên xuất hiện trong công hội chúng tớ đâu, cậu cũng không muốn thấy tớ khó xử mà đúng không, Hổ Nữu, làm ơn mà"
"Nhưng... nhưng..."
Hổ Nữu thấy bạn thân mình Hàn Tiểu Yêu cầu xin mình thì chả biết phải làm sao, lại ấp úng như đang muốn nói gì đó nhưng không biết nên diễn đạt như thế nào.
Ngọc Sinh Yên cũng mặc kệ Hổ Nữu, nhan lúc Hổ Nữu đang đơ người, lập tức túm lấy Tiêu Phàm, kéo "cô" đi về phía công hội mình.
Mà Hàn Tiểu Yêu lại đang chớp chớp mắt trưng ra bộ dạng dễ thương nhìn Hổ Nữu, vỗ ngực mình nói: "Hổ Nữu, cậu cứ yên tâm đi, chúng tớ sẽ giúp cậu chăm sóc tốt Phàm Tử. Mặc dù thái độ của chị ấy vẫn luôn cứng rắn như vậy nhưng thật ra chị ấy là một người rất dịu dàng, chị ấy sẽ không làm hại Phàm Tử đâu."
Hàn Tiểu Yêu ngoảnh lại thì thấy Ngọc Sinh Yên đã đi xa rồi thì vội khoát khoát tay áo với Hổ Nữu: "Hổ Nữu bái bai nha! Gặp lại sau nha!"
Trông theo cảnh Ngọc Sinh Yên kéo Tiêu Phàm đi xa, Hổ Nữu ngơ ngác.
Hả? Chuyện này sao lại phát triển thành như vậy rồi? Phàm Muội Muội cứ như vậy bị Ngọc Sinh Yên bắt cóc thì tiếp theo mình phải chơi cái gì chứ?
Không được! Phàm Muội Muội gia nhập công hội Hoa Nguyệt là chuyện thú vị biết bao nhiêu, nếu mình không thể tận mắt nhìn thấy thì còn ý nghĩa gì nữa chứ?
Nếu Hoa Nguyệt các cô không chào đón tôi, bản tiểu thư lén theo đuôi hóng kịch là được chứ gì?
Thế là với tiêu chí hoặc là không làm, đã làm thì phải làm cho xong, Hổ Nữu hạ quyết tâm, bắt đầu bám theo đám Ngọc Sinh Yên, len lén theo dõi đám các "cô", thề phải chứng kiến thời khắc sáng lạn Tiêu Phàm lấy "thân phận đàn ông" gia nhập công hội Hoa Nguyệt...
Tiêu Phàm cảm giác mình không khác gì món hàng, đầu tiên là bị Hổ Nữu chơi đùa tuỳ ý, bây giờ lại bị Ngọc Sinh Yên cho cưỡng ép kéo đi.
Trong khoảng khắc Ngọc Sinh Yên lôi "cô" đi, Tiêu Phàm điên cuồng ra hiệu bằng mắt cho Hổ Nữu phía sau, "cô" hi vọng Hổ Nữu có thể nhìn thấy ánh mắt cầu cứu của "cô" mà ra tay ngăn Ngọc Sinh Yên lại.
Bởi vì Tiêu Phàm biết rất rõ, thời gian này nếu mình không cẩn thận sẽ rất dễ bị Ngọc Sinh Yên phát hiện thân phận thật, đến khi đó số phận cuối cùng sẽ rất thê thảm.
Nhưng sau khi nghe Ngọc Sinh Yên và một em gái khác kể lể với Hổ Nữu một hồi, cô nàng bỗng nhiên ngẩn người ra, hoàn toàn không nhận ra sự cầu cứu của mình. Thế nhưng, đám người chơi nam vây xem bên đường nhìn thấy Tiêu Phàm xong thì không ngừng nháy mắt phóng điện với Tiêu Phàm, làm cho Tiêu Phàm muốn nổi da gà.
Hổ Nữu, cô giờ đang làm cái gì thế, mau tới cứu tôi đi! Nếu như trạng thái "hình dạng con gái" của tôi đột nhiên mất hiệu lực thì tôi chết chắc đó!
Nội tâm Tiêu Phàm cuống đến phát khóc, "cô" rất muốn thấy Hổ Nữu nhanh chóng đi về phía này quậy một trận rồi dẫn "cô" đi. Thế nhưng Tiêu Phàm đợi một hồi lâu rồi mà Hổ Nữu vẫn không động đậy chút nào mà chỉ đứng đó, giống như đang hạ quyết tâm gì đó, đưa mắt nhìn Tiêu Phàm đi xa.