Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 537: CRIMSON ROSE ĐẤU HỔ

Thế là Tiêu Phàm thuận tay lấy vũ khí trong bao tự mình cõng theo ra.

Nhưng sau khi Tiêu Phàm lấy vũ khí ra, ánh mắt của Ngọc Sinh Yên trong nháy mắt đã ngưng trệ, sững sờ mà nhìn chằm chằm vào kiếm trong tay Tiêu Phàm.

Tiêu Phàm ý thức được điều gì đó, cúi đầu nhìn thanh kiếm Ảm Long Minh Viêm trong tay phải của mình, trong lòng thầm kêu, tiêu rồi, mình thế mà lại quên mất vật này!

Từ sau trận chiến tại trận doanh Thú Nhân kia, Tiêu Phàm quay lại thành Antequera của trận doanh Nhân Loại, yên tĩnh lấy nữ nhi hồng ở quán rượu Blue, rồi lập tức ngựa không dừng vó đi tới thành Freya của trận doanh Tinh Linh, nửa đường cũng không bổ sung vũ khí trong ba lô của mình, mà thanh trường kiếm dự bị phâm chất hiếm có, đã bị NPC chiến sĩ Hổ Nhân Buck dùng kỹ năng [Binh Khí Vỡ Nát] này làm cho bị phá hủy hoàn toàn. Cho nên vũ khí Tiêu Phàm có thể sử dụng lúc này chỉ còn lại Frostmourne cũng thanh kiến Ảm Long Minh Viêm, còn có hai thanh tiểu chủy thủ dự bị kia, nhưng dưới tình huống bình thường Tiêu Phàm đều sẽ thuận tay đem bảo kiếm của mình ra dùng, cho nên bây giờ thanh Ảm Long Minh Viêm đã hoàn toàn bại lộ trước mặt Ngọc Sinh Yên...

Sau khi 'Lich King' Mệnh Phàm trở nên nổi tiếng, hai thanh bảo kiếm có tạo hình hoa lệ mà hắn sử dụng đã được đại bộ phận người chơi trong "Tân Sinh" ghi nhớ kĩ.

Một thanh là Thần khí Frostmourne thường xuyên tỏa ra khí lạnh, một thanh là thanh kiếm Ảm Long Minh Viêm toàn thân đen nhánh.

Kiếm Ảm Long Minh Viêm chỉ là trang bị sử thi, so sánh với Frostmourne khách quan mà nói thì kém hơn một chút, cũng không có nổi tiếng rộng khắp như Frostmourne trong trò chơi, nhưng vẫn có không ít người có ấn tượng khắc sâu đối với thanh kiếm này, bởi vì trong trò chơi kiếm Ảm Long Minh Viêm so với Frostmourne thì từng có thêm thời khắc huy hoàng.

Nó từng ở trên giải đấu PK biểu diễn "Tân Sinh", không ngừng mài dũa tài năng của bản thân trước sóng lớn mãnh liệt của Ngọc Sinh Yên, cuối cùng lại làm rách mất y phục của nữ thần, để tái hiện vẻ đẹp tại thế gian, sự nghiệp to lớn với thành tựu chưa từng có từ xưa đến nay, được hàng ngàn "Thân sĩ" cúng bái ngưỡng mộ.

Làm kẻ địch lúc ấy của Tiêu Phàm, Ngọc Sinh Yên tất nhiên sẽ có ấn tượng khắc sâu nhất đối với thanh kiếm này, nên khi Tiêu Phàm lấy vũ khí của mình ra, con mắt của Ngọc Sinh Yên liền thẳng tắp mà nhìn chằm chằm vào nó, bất động...

Tiêu Phàm hiện tại rất hoảng, "Cô" phát hiện Ngọc Sinh Yên một mực nhìn vào vũ khí trong tay của mình, thầm nghĩ mình cuối cùng cũng không thể chú ý cẩn thận, lộ ra chân tướng.

Tiêu Phàm bị Ngọc Sinh Yên nhìn chằm chằm không thể động đậy, trái tim không tự chủ bắt đầu nhảy loạn lên, phía sau lưng đã bị mồ hôi lạnh lặng lẽ thấm ướt, khuôn mặt trắng bệch nhợt nhạt, có chút mệt mỏi chờ đợi thẩm phán Ngọc Sinh Yên.

Làm sao bây giờ, mình cuối cùng vẫn là không thể thoát được một kiếp này sao...

"Không nghĩ tới tên cặn bã Tiêu Phàm sẽ đối xử với muội muội của mình tốt như vậy, thế mà lại đem vũ khí trong tay của mình chuyển cho cô dùng, đơn giản quá làm cho người ta cảm thấy kinh sợ. Tên kia không phải là muội khống (1) chứ, không được, tôi phải chặt chẽ giám sát cô, tránh cho cô gặp phải tai họa của cái tên cặn bã kia."

"Hả?!" Tiêu Phàm nghe Ngọc Sinh Yên nói như thế, đầu óc trong nháy mắt không thể xoay chuyển nổi, đợi đến khi Tiêu Phàm hoàn toàn lý giải được ý tứ trong lời nói của Ngọc Sinh Yên, không khỏi có chút thán phục sự động não của Ngọc Sinh Yên một phen, trong lòng cũng âm thầm nhẹ nhàng thở ra, luôn miệng đáp: "Đúng vậy, đúng vậy đó, đúng vậy đó..."

"Cô cũng cảm thấy ca ca của cô là muội khống? Quả nhiên lúc trước tôi cướp cô khỏi tay Hổ Nữu chính là lựa chọn sáng suốt nhất."

"Không, ý của tôi không phải là như vậy..."

"Được rồi, chúng ta không nói chuyện này nữa, Phàm Tử, hiện tại cô chuẩn bị chiến đấu trước đi."

"Ha..." Tiêu Phàm nghe được lời chỉ huy của Ngọc Sinh Yên, vô ý thức đạp một bước nhỏ về phía trước, nhưng bởi vì vừa mới bị kinh sợ, tinh thần không quá tập trung, thân thể vừa khẩn trương quá độ nên dùng hơi nhiều lực, liền lảo đảo xém chút được đã ngã sấp xuống, cũng may Hàn Tiểu Yêu nhanh tay nhanh mắt, tiến lên một bước lập tức đỡ được "Cô".

"Cô không sao chứ, sắc mặt của cô dường như không tốt lắm." Hàn Tiểu Yêu nhìn Tiêu Phàm có chút lo lắng nói.

"Không có việc gì đâu, cảm ơn..."

Đúng vào lúc này, Crimson Rose rốt cuộc cũng không thể nhịn được nữa, vênh vang đắc ý tiến về phía này, cực kì khinh thường ném cho Tiêu Phàm một câu: "Nhu nhược!"

Tiếp đến Crimson Rose tháo cái rương cổ quái mà mình luôn đeo phía sau xuống, lấy ra ngoài một thanh đại kiếm màu đỏ thẫm có kiểu dáng châu Âu vô cùng diễm lệ, hai tay nắm chặt nó, không nói hai lời liền vọt về hướng hai con tiểu lão hổ phía xa kia!

...

Crimson Rose thực sự không hiểu nữ sinh gọi là Phàm Tử này có cái gì tốt đẹp, mặc dù khuôn mặt cô ấy sáng sủa, vóc dáng rất khá, nhưng quần áo lại hở hang, lộ ra dáng vẻ dung tục, mà khi nói đến chuyện chiến đấu, liền nhát gan sợ phiền phức, khúm núm, một chút dũng khí cũng không có.

Nhưng Ngọc Sinh Yên lại hoàn toàn chiều theo lời của cô ấy, đi dọc đường cũng đã đủ kiểu chiếu cố, nhưng đối với mình thì vẫn không để mắt đến mà đối đãi...

Cái này thật sự quá kì quái!

Chẳng lẽ mắt của Ngọc Sinh Yên bị mù sao?

Nhìn không ra nếu là so với Phàm Tử, thì mình mới thích hợp trở thành cộng tác hoặc là bạn bè với cô sao!

Cho nên bây giờ nhìn Tiêu Phàm một mực từ chối không tiến lên, Crimson Rose liền quyết định thật nhanh, xung phong vọt thẳng ra trận, cô ta muốn Ngọc Sinh Yên hiểu rõ, mình mới là người mà cô cần qua lại thân thiết!

Chiếc váy rộng lớn hoa lệ không làm ảnh hưởng chút nào đến việc lao vọt đi như vậy của Crimson Rose, ngược lại nhịp bước đặc thù của Crimson Rose khi phối hợp với bộ váy liền áo này khiến cô ta như đứng trên sàn nhảy, trong chớp mắt cô ta đã đi tới trước mặt hai con hổ con.

Hai con tiểu lão hổ phát hiện có kẻ địch xâm lấn vào lãnh địa của mình, liền ngẩng đầu gào thét, nhưng vì nguyên nhân con nhỏ tuổi, âm thanh gào thét này không hề có khí thế của vua của muôn loài, ngược lại còn yếu ớt vô cùng, khiến cho người ta cảm thấy có chút đáng yêu.

Crimson Rose không có một chút gọi là lòng thươn hại đối với hai con hổ con này, cô ta đi chuyến này chính là muốn chứng minh cho Ngọc Sinh Yên thấy, chỉ có nữ sinh có khí chất cao quý như minh, mới xứng là bạn bè của "Nữ thần võng du" Ngọc Sinh Yên!

Đại kiếm được điêu khắc hoa văn diễm lệ được Crimson Rose dùng sức vung lên, mang theo một cơn gió lớn bỗng nhiên chém về phía hai con tiểu lão hổ!

Mặc dù hai con hổ này tuổi tác còn nhỏ, nhưng thân là hung thú, hung tính tất nhiên vẫn có, nhìn Crimson Rose bỗng nhiên dùng một kích như vậy, hai con tiểu lão hổ mau lẹ lui về phía sau, tránh được một kích này của Crimson Rose, sau đó lại lập tức nhào tới.

Đối với điều này Crimson Rose cũng không có hoảng, nâng ngang thanh đại kiếm lên, thuận lợi đỡ lại được một kích này của hai con tiểu lão hổ, trong lúc nhất thời Crimson Rose đã lấy một chọi hai, ngược lại hai con tiểu lão hổ này chính là đánh cho có qua có lại.

Tiêu Phàm nhìn xem tình hình bên trong chiến trường, trong lòng thầm than, vị đại tiểu thư này tính cách vẫn có chút gọi là bản lĩnh, có điều cũng chỉ có thế thôi.

Khác biệt với Crimson Rose đang tự cho là mình đúng, Tiêu Phàm lại thấy rất khách quan, hiện tại hai con tiểu lão hổ này nhiều nhất thì chính là dã quái có cường độ phổ thông hơn hai mươi cấp, trong mắt Tiêu Phàm giờ đã cấp 41 thực sự không đáng để tâm, đổi lại là bình thường, Tiêu Phàm muốn đối phó với bọn chúng cơ bản cũng là dùng một kiếm là xong, chỗ nào cần phải phiền toái như vậy, vừa đi vừa về tranh đấu mười mấy hiệp.

Còn có phong cách chiến đấu của Crimson Rose cũng đâu ra đấy, nhìn có chút giống với kiếm thuật lễ nghi tầng lớp quý tộc ở Tây Âu, coi trọng mỹ quan hoa lệ, mà không thể nào sử dụng được trong thực tế, nếu không cô ta cũng không dùng hộp xinh đẹp gắt gao bọc lấy vĩ khí của mình, nếu như gặp tình huống khẩn cấp, thực sự không tiện chút nào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!