Mặc dù cách chiến đấu của Crimson Rose bị Tiêu Phàm lên án rất nhiều chỗ, nhưng Crimson Rose là nữ sinh mà hai tay sử dụng được đại kiếm cũng coi như vô cùng không tầm thường. Mặt khác loại kiếm thuật lễ nghi đánh nhau công chính công bằng, vẫn là có tính thưởng thức, phối hợp với một thân váy dài liên y hoa lệ của Crison Rose cùng với bước chân cao quý trang nhã, ngược lại là có chút không như đang nhảy một khúc nào đó, lãng mạn mà lộng lẫy, đặc sắc.
Quan trọng hơn là, cô ta hiện tại chủ động đi lên đơn đấu với dã quái, Tiêu Phàm cũng không có vấn đề gì, miễn sao khi mình chiến đấu sẽ cẩn thận để không làm lộ ra sơ hở một lần nữa, chứ không muốn hao tâm tốn sức suy nghĩ làm sao để giải thích với Ngọc Sinh Yên chuyện hoang đường này.
Nhưng khi vị đại tiểu thư Crimson Rose đánh túi bụi hai con tiểu lão hổ vô dụng này đến vui vẻ, một tiếng hổ gầm dũng mành bỗng nhiên vang lên từ sâu tỏng khu rừng ở phía xa, "Gầm!"
Nghe thấy tiếng rống của hung thú, lông mày Ngọc Sinh Yên nhăn lại một chút, lập tức cầm lấy thanh kiếm Tây Dương bên hông mình, trong nháy mắt hóa thành một trận gió táp, lập tức xông ra ngoài...
(1)Muội khống: chỉ những người cuồng em gái.
Crimson Rose đã học qua kiếm thuật lễ nghi với thầy lễ nghi tư nhân của mình, nghe nói lại kiếm thuật này bắt nguồn từ thời Trung cổ Châu Âu, là các quý tộc đứng ở trên sân khấu biểu diễn kiếm thuật đã sử dụng kiếm thuật.
Tương đối có tính thực dụng, kiếm thuật chú trọng hơn tại phương diện thưởng thức này, cho nên khi nói nó là một loại kiếm thuật, không bằng gọi là là một loại nghệ thuật mới đúng.
Nhưng Crimson Rose không thèm để ý chút nào đến việc này, bởi vì loại kiếm pháp có hơi thở nghệ thuật này vừa vặn tương xứng với khí chất của cô ta, mà lại nói kiếm thuật này không đủ để dùng trong thực chiến, nhưng hiện tại không phải là cô ta đang đánh cùng hai con tiểu lão hổ vô cùng tương xứng sao.
Bây giờ hẳn là Ngọc Sinh Yên đã hiểu rõ rồi, lãng phí thời gian cùng với tiểu nữ sinh nhu nhược tên là Phàm Tử kia, chẳng bằng đem những thứ đó tiêu tốn trên người mình, chỉ cần mình cùng với Ngọc Sinh Yên phối hợp thành một khối, vậy tuyệt đối sẽ được xưng tụng là "Tuyệt đại song kiêu".
Nghĩ đến đây, Crimson Rose không khỏi có chút kiêu ngạo, trong lòng càng thêm khẳng định ý nghĩ "Tầng lớp cao quý như mình bất luận là đi đến đâu cũng đều là nơi tồn tại của tinh anh".
Có điều việc cấp bách bây giờ chính là tranh thủ thời gian giải quyết xong hai con tiểu lão hổ đáng ghét đang dùng tư thế hiên ngang mà đứng trước mặt này, sau khi giải quyết xong mình sẽ chuẩn bị thật tốt, nghênh đón ánh mắt sùng bái của Ngọc Sinh Yên.
"Gầm!"
Crimson Rose nhìn hai con tiểu lão hổ trước mặt mình lại vô lễ mà gào thét lên về hướng mình, không khỏi có chút bực bội, một lần nữa tàn nhẫn mà vung kiếm xuống, thầm nghĩ trong lòng, tiểu súc sinh, đừng có nhiều chuyện, tranh thủ thời gian mà ngoan ngoãn chết dưới kiếm thuật không có gì sánh kịp của bổn tiểu thư đây đi!
Khi Crimson Rose cho rằng mình đang vô cùng thuật lợi, lại có một tiếng hổ gầm bên trong rừng sâu truyền đến: "Gầm!"
Âm thanh hổ gầm này với âm thanh do tiểu lão hổ phát ra lúc trước thì có khác biệt lớn, khí thế vô cùng uy mãnh, cho dù là trong rừng từ đằng xa truyền đến, cũng chấn động khiến Crimson Rose tim đập mạnh liên hồi.
Crimson Rose không ngừng véo vào tay mình, sợ hãi nhìn về phía xa xa, thầm nghĩ trong lòng, chuyện gì đã xảy ra?!
Đúng lúc này, bên người Crimson Rose bỗng nhiên có một làn hương thơm mát phất qua, mang theo luông không khí có thể nhấc làn váy của Crimson Rose lên, để cho người ta có thể nhìn thấy bắp chân mặc vớ đen gợi cảm dưới váy kia của Crimson Rose trong vài giây ngắn ngủi, nhưng lúc này lại không có ai để ý đến phong cảnh mê người này, bởi vì "Hoa Nguyệt Kiếm cơ" đảm đương bề ngoài "công hội Hoa Nguyệt" đã ra tay!
Ngọc Sinh Yên dậm chân phi nhanh, phi tốc chạy đến bên người Crimson Rose, bàn tay nhỏ ngọc ngà năm lấy thanh kiếm Tây Dương sắc bén rồi tùy ý vung lên, một luồng ánh sáng cùng với một vài ngôi sao, hai con tiểu lão hổ vừa mới vô cùng tương xứng mà giằng co thật lâu với Crimson Rose lập tứ kêu thảm một tiếng, trong nháy mắt đã ngã xuống, không đợi một hồi, liền trở nên không có chút sức lực nào mà động đậy được nữa.
Ngọc Sinh Yên không tiếp tục nhìn tiểu lão hổ đã ngã xuống một chút, mà là nhìn chăm chú vào nơi rừng sâu vừa truyền đến tiếng rống, ánh mắt có chút nghiêm nghị.
Tiếp theo Ngọc Sinh Yên quay lại nói với Crimson Rose đang đứng ngây người một bên nói: "Tình huống có biến, cô lui xuống trước đi."
Crimson Rose ngơ ngác nhìn Ngọc Sinh Yên bỗng nhiên đuổi tới bên cạnh mình, lại nhìn xem hai con hổ con vừa mới sinh động như vậy mà bây giờ đã ngã xuống đất không dậy nổi, trong lòng cảm thấy vô cùng chấn động, đây chính là thực lực chân chính của Ngọc Sinh Yên sao?!
Đó là hai con dã quái vô cùng tương xứng để đánh cùng mình, vậy mà dưới một chiêu tùy ý của Ngọc Sinh Yên đã bỏ mạng?!
Cái này... Thật sự là quá tuyệt vời! Ngọc Sinh Yên quả nhiên không hổ là người mà Crimson Rose là mình nhìn trúng, chỉ là người mạnh như vậy với xứng làm bạn bè với Crimson Rose ta!
Crimson Rose nhìn xem khuôn mặt mỹ lệ kia của Ngọc Sinh Yên, ánh mắt trở nên càng thêm nóng bỏng, phải đến khi nghe được lời thúc giục của Ngọc Sinh Yên, Crimson Rose mới có thể rút ra được mà lui về phía sau.
Thú vị là, khi Crimson Rose trở về không quên trừng mắt hung tợn về phía Tiêu Phàm đang ngồi bên trên, làm cho Tiêu Phàm có chút không hiểu rõ.
Sau khi Ngọc Sinh Yên bay đến rồi giơ kiếm hạ gục hai con hổ con kia, "Hội fan hâm mộ Ứng viên công hội Hoa Nguyệt" cũng náo nhiệt, không ngừng cuồng hô ở đằng sau lưng: "Nữ thần vạn tuế! Nữ thần vạn uy vũ! Nữ thần bùm bùm chát! L-o-v-e, love!"
Nghe tiếng sói tru ở khoảng cách gần đến đinh tai nhức óc, Hổ Nữu cảm thấy vô cùng buồn nôn, buồn nôn không ngừng bất mãn nói về phía Hoàng Mao Tử: "'Quân đoàn Sói Lẳng Lơ' các người không phải là vì 'Kich King' Mệnh Phàm mà phục vụ sao? Hiện tại vì sao lại cổ vũ cho bình hoa thối Ngọc Sinh Yên tích cực như vậy! Chẳng lẽ là lúc trước mấy người đều lừa gại tôi,
Thân phận thật sự của các người chính là fan hâm mộ của Ngọc Sinh Yên!"
"Hổ Nữu các hạ, đừng nên hiểu lầm, 'Quân đoàn Sói Lẳng Lơ' chúng tôi đánh vào trại địch đúng là không dễ, có khi bất đắc dĩ, nhất định phải che giấu lương tâm mà buông lời nói láo đó "
"Tôi nhìn bộ dạng của mấy người hiện tại đang dâng trào cảm xúc mãnh liệt nào có nửa điểm là bộ dáng nói láo, ngược lại còn nói chuyện với tôi trong bộ dạng lấm la lấm lét, vô cùng dối trá."
"Hổ Nữa các hạ, việc này cô có chỗ không biết, Thật cũng như giả mà giả cũng như thật, []. Chỉ có làm được như vậy, 'Quân đoàn Sói Lẳng Lơ' chúng tôi mới vó thể sinh tồn trong khe hẹp của trận doanh Nhân Loại được với lại Hổ Nữu các hạ, đừng có lại xoắn xuýt lên như vậy, bây giờ cùng tôi hô một khẩu hiệu, như vậy sẽ không bị mọi người phát hiện."
"Hả? Nói tôi đi cố vũ cho cái bình hoa thối kia? Cô ta có cái gì đặc biệt hơn người? Chẳng phải chỉ là mới đâm chết hai con mèo nhỏ thôi sao?"
Hoàng Ma Tử ý vị thâm trường nhìn Hổ Nữu một chút, cầu khẩn nói ra: "Hổ Nữu các hạ, xin vì "Quân đoàn Sói Lẳng Lơ" chúng ta mà suy nghĩ đại kế lâu dài!"
"..."
"Nữ thần vạn tuế... Nữ thần uy vũ... Nữ thần []... l-o-v-e, love..." Hổ Nữu cắn răng nghiến lợi lẩm bẩm, ánh mắt hung tợn nhìn chằm chằm về Ngọc Sinh Yên ở phía xa xa, hai tay không tự giác mà kéo kéo áo choàng khoác trên người mình, phảng phất ý muốn xé rách nó.
...
Ngọc Sinh Yên đâm mấy đường kiếm, lập tức có thể đoạt mạng hai con hổ con, chiêu này gọn gàng, thực sự xinh đẹp.
Mặc dù hai con hổ con này chỉ là dã quái cường độ phổ thông cấp hai mươi mấy, Tiêu Phàm lấy trạng thái nam nhi thì có tự tin dùng một kiếm có thể giải quyết xong xuôi, nhưng lấy năng lực của người chơi giới tính nữ thì không đủ để làm được như thế.