"Kính sát tròng có thể phát sáng sao?" Hàn Tiểu Yêu hơi nghi hoặc một chút.
"Há... Tôi không biết, có thể đó là hiệu quả thời trang đi, tôi cũng chỉ là mới thử một chút mà thôi." Tiêu Phàm không phải Tuyết Dạ, đối với thời trang trong Thương Thành thực sự không hiểu rõ lắm, sau khi giải thích lung tung như vậy, sợ có chỗ nào không ổn, bị Hàn Tiểu Yêu phát hiện, trong lòng trở nên bất an.
Cũng may Hàn Tiểu Yêu dường như cũng không để ý lắm đến thời trang trong Thương Thành, chỉ là tò mò một chút, sau đó cũng không quan tâm nữa.
Crimson Rose nghe lọt tai đoạn đối thoại vừa nãy của Hàn Tiểu Yêu cùng Tiêu Phàm, thầm nghĩ trong lòng, cái vị Phàm Tử này quả thật là con người tầm thường, bây giờ là thời khắc chiến đấu mấu chốt, thế mà còn giống như Hoa cô nương thích chưng diện nhàm chán bắt đầu chơi trò chơi đổi trang phục!
Mà Hàn Tiểu Yêu cũng vậy, là muội muội của Ngọc Sinh Yên, cũng không quan tâm đến an nguy của tỷ tỷ mình một chút!
Quả nhiên chỉ có Ngọc Sinh Yên một cô gái xinh đẹp như vậy mới xứng làm bạn bè với Crimson Rose ta...
...
Liên Hoàn Nước Rút, khi Tiêu Phàm cố gắng gượng một chiêu này của Ngọc Sinh Yên trong giải thi đấu PK biểu diễn, cũng lộ ra một chút chật vật, mà nhìn vẻ ngoài của con mãnh hổ này, ưu điểm rõ ràng ở phương diện lực lượng, về sự nhanh nhẹn tất nhiên không bằng Tiêu Phàm, đối mặt với liên hoàn công kích của Ngọc Sinh Yên nhanh chóng như vậy, nó làm sao có thể hoàn toàn tránh né, đành phải miễn cưỡng cúi đầu xuống, bảo vệ bộ phận quan trọng, mặc cho Ngọc Sinh Yên đâm vào trên mặt của mình.
Mấy tia ánh sáng đỏ xẹt qua, tên trọc lão hổ đã bị kiếm Tây Dương của Ngọc Sinh Yên vẽ thành một mặt hoa diễn tuồng.
"Hội fan hâm mộ của ứng viên công hội Hoa Nguyệt" lập tức reo hò như sấm dậy, các loại lời nói thổi phồng không thực tế được phát ra từ lũ sói con, Hổ Nữu bị bao vây trong đám lời tán dương Ngọc Sinh yên, trong lòng có chút ghen ghét, lại nhịn không được mà giật giật áo choàng Trâu ba ba của mình...
Sau khí mãnh hổ bị Ngọc Sinh Yên vẽ hoa lên mặt, đùng đùng tức giận, nhảy lên một cái, lập tức quán lấy Ngọc Sinh Yên đánh nhau thành một khối.
Hổ đánh đầy sinh lực, nhưng thân thủ của Ngọc Sinh yên cực kì linh động, nhẹ nhàng nhảy múa ở giữa công kích của mãnh hổ, bất luận rằng công kích của mãnh hổ có tàn bạo thế nào, cũng không mảy may dính đến người Ngọc Sinh Yên, chỉ chấn động đến bụi mũ nổi lên bốn phía, ngược lại nhìn rất có khí thế.
Nhìn thấy Ngọc Sinh Yên cùng mãnh hổ đánh qua đánh lại, ánh mắt của Crimson Rose càng thêm vẻ sùng bái, mà cũng làm cho bọn Hoàng Ma Tử cũng trở nên vui sướng.
Theo tình hình chiến đấu cứ như vậy, Tiêu Phàm cũng vui vẻ đến rảnh rỗi, chỉ cần một người Ngọc Sinh Yên đánh những dã quái này là được, vậy mình cũng không cần phải lo lắng việc ra tay chiến đấu rồi bại lộ thân phận bị mọi người phát hiện.
Ngọc Sinh Yên lúc này đang ở giữa sân cũng không rõ ràng phản ứng của mọi người, cô đang chăm chú vào trong chiến đấu, cảm giác được móng vuốt của hổ đang vờn quanh người mang theo gió lớn, trong lòng yên lặng đánh giá sức chiến đấu của đối thủ.
Thực lực của con hổ này thực sự có trình độ của tinh anh dã quái, nó cực kì am hiểu việc tấn công mạnh mẽ, nhưng lại không thể nhanh nhẹn, chỉ cần mình duy trì trạng thái bây giờ, nếu không có chuyện gì ngoài ý muốn, chắc hẳn là có thể nhẹ nhàng hạ được nó.
Sau khi hoàn tất suy nghĩ trong lòng, đi lại cùng công kích của Ngọc Sinh Yên càng trầm ổn hơn, gặp nguy cũng không né tránh loạn lên, cũng có sự tiến công nhất định, cầm kiếm Tây Dương sắc bén một kiếm lại một kiếm đâm vào thân con hổ, không ngừng làm suy giảm HP của nó.
Trái lại tên trọc lão hổ này, sau khi bị Ngọc Sinh Yên công kích, không ngừng giận dữ, móng vuốt hổ đập càng ngày càng dữ tợn, đáng tiếc lại không có tác dụng gì, căn bản không thể chạm đến Ngọc Sinh Yên dù chỉ một chút, bị tức mà nhảy lên nhảy xuống, nhưng lại không thể làm gì.
Tiêu Phàm nhìn thấy một loạt cảnh tượng này, đã hoàn toàn yên tâm đối với cuộc chiến đấu trong sân, tinh anh dã quái dù sao cũng không phải boss dã ngoại, cấp độ khó cũng không tính là lớn, dựa theo tình thế hiện giờ mà xem xét, Ngọc Sinh Yên chắn hẳn có thể hạ được nó. Mà lại lấy cách chiến đấu của Ngọc Sinh Yên mà nói, Ngọc Sinh Yên sau khi trở về thì giải đấu PK biểu diễn "Tân Sinh", kiếm thuật dường như đã tiến bộ không ít.
Phảng phất chứng minh được suy nghĩ trong lòng của Tiêu Phàm, con mãnh hổ bên trong cuộc vật lộn với Ngọc Sinh Yên càng lúc càng yếu đi, sơ hở trăm chỗ, nhiều chỗ quanh thân đã bị kiếm Tây Dương của Ngọc Sinh Yên làm cho bị thương.
Mà Ngọc Sinh Yên thì càng đấu càng hăng, một chiêu bài tuyệt kỹ khác cũng được xuất ra để đối phó với con đại lão hổ này, Úc Kim Hương Đoạt Mệnh!
Chi chít lưỡi kiếm bị Ngọc Sinh Yên dùng kiếm Tây Dương tung ra, một đóa hoa bạc to lớn trong nháy mắt nở rộ...
Lúc trước khi Tiêu Phàm đối mặt với chiêu này của Ngọc Sinh Yên cùng không thể nào né tránh, đại lão hổ thì càng không cần phải nói, trực tiếp chịu trận, da lông đều bị máu tươi nhuộm đỏ, HP ầm ầm rơi xuống một mảng lớn.
Nhìn thấy nữ thần phóng ra chiêu lớn, đại lão hổ kinh ngạc, bọn người Hoàng Ma Tử lại hưng phấn hoan hô, Hổ Nữu lại lộ vẻ càng thêm phiền não, trong lòng âm thầm oán thán, rốt cuộc tên lão hổ này vẫn là một con mèo bệnh, ngay cả bình hoa thối kia cũng không thể hạ gục được!
Tên trọc lão hổ này bây giờ cũng có nỗi khổ không nói được, tính cơ động của nó cũng không hề thấp, chỉ có điều Ngọc Sinh Yên lại càng linh hoạt hơn, các loại công kích của nó đều vồ hụt, cho nên nó chỉ có một thân tinh lực dồi dào lại không có chỗ để dùng.
"Gầm - " đại lão hổ ngửa mặt lên trời thét dài một tiếng, lá xanh trong rừng cũng theo đó mà lay động.
Ngọc Sinh Yên nhìn nó, gạt gạt thanh Tây Dương trong tay mình, "Mày gào có lớn tiếng đến đâu cũng vô dụng thôi, ai bảo mày hôm nay không may gặp phải tao."
Nói xong Ngọc Sinh Yên lại ra vẻ mà phẩy một đường kiếm, bộ dáng giống như một bậc nữ trung hào kiệt.
Crimson Rose nhìn Ngọc Sinh Yên trước mặt thì sắc mặt liền ửng đỏ, ánh mắt nóng bỏng vô cùng, trong miệng thì thào nói nhỏ: "Thực sự đẹp quá rồi!"
"Quân đoàn Sói Lẳng Lơ"đương nhiên sẽ không buông tha cơ hội lần này, lại dùng giọng điệu như không muốn sống mà kêu loạn, Hổ Nữu thực sự có chút không vừa mắt, nhịn không được mà đạp một cước về phía Hoàng Ma Tử bên cạnh mình, "Mù mà kêu cái gì! Mù mà kêu cái gì! Cô ta làm dáng, mấy người hưng phấn cái rắm à!"
"Hổ Nữu các hạ bớt giận, tỉnh táo lại, tuyệt đối đừng để bại lộ thân phận!" Hoàng Ma Tử vừa nói, vừa ôm cái mông chạy sang một bên.
...
Bây giờ thế cục tốt đẹp, trong lòng Tiêu Phàm cũng cho rằng cái "Huấn luyện dã ngoại" vẽ với thêm chuyện này có thể nhanh chóng kết thúc, không ngờ lại có một tiếng hổ gầm vang lên, sắc mặt Tiêu Phàm trong giây lát đã biến đổi,
Thần sắc của Ngọc Sinh Yên cũng bởi vậy mà nghiêm nghị lại mấy phần.
Bởi vì âm thanh hổ gầm này không phải là do con hổ trước mặt này kêu, mà nó đến từ chỗ rừng sâu, nghe thanh âm trước mặt thì dường như còn cách chỗ này một khoảng xa.
Đáng chết, sao lại còn có chứ!
Sau khi Ngọc Sinh Yên nghe được tiếng hổ gầm này, lập tức ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc, không nói hai lời liền rút kiếm xông lên, phóng về phía kẻ địch trước mắt, cô nhất định phải nắm chặt thời gian trước khi kẻ địch mới kia đến đây, triệt để tiêu diệt kẻ địch trước mặt, bằng không lại xuất hiện một con hổ, lấy sức lực chiến đấu của một mình cô thì chắc rằng không thể chèo chống được.
Tên trọc lão hổ làm sao có thể để Ngọc Sinh Yên toại nguyện, mặc dù hành động của nó không đủ mau lẹ nên không mảy may làm gì được Ngọc Sinh Yên, nhưng là da thô thịt khô, Ngọc Sinh Yên cũng đừng hòng có thể giải quyết nó trong giây lát.