Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 541: RA TAY

Ánh sáng bạc chằng chịt hiện lên, không ngừng đối đầu với móng vuốt của hổ, nhưng chỉ có lẻ tẻ mấy điểm rơi xuống trên thân của đại lão hổ, cũng không thể tạo thành vết thương trí mạng, tiếng xào xạc trong rừng sâu truyền đến càng ngày càng gần.

Cuối cùng tại một kích Ngọc Sinh Yên dành cho kẻ địch, một con hung thú khác nhảy ra từ đám cây cối, lộ ra thân ảnh của mình...

Thân hình của con hổ mới xuất hiện này vô cùng giống với thân hình của con hổ hiện tại, khác biệt lớn nhất là có nhiều lỗ tai hơn so với con hiện tại, nhưng lại thiếu một cái đuôi thật dài...

[Tên quái vật: Tàn Hổ (cái) ]

[Thuộc loại quái vật: Tinh anh dã quái]

[Đẳng cấp quái vật: 40]

[HP: 100%]

[Ghi chú: Con hổ này dường như cũng thiếu khuyết thứ gì, nhưng đối với nó lại không ảnh hưởng.]

Kỹ năng:

[Tên kỹ năng: Hai Con Lão Hổ]

[Loại hình ký năng: Bị động]

[Hiệu quả kỹ năng: Khi "Tàn Hổ (cái)" đi đến bên cạnh "Tàn Hổ (đực)", cả hai đều được tăng thêm 50% tốc độ di chuyển.]

[Ghi chú: Hai con lão hổ, hai con lão hổ, chạy nhanh, chạy nhanh.]

...

Đây là tin tức về con đại lão hổ mới xuất hiện mà [Con Mắt Ác Ma - đổi] phản hồi lại cho Tiêu Phàm, sau khi Tiêu Phàm nhìn thấy, biểu hiện có chút run rẩy.

Người thiết kế trò chơi này cũng rất biết đùa rồi! Đây rốt cuộc là thứ gì vậy!

Một điểm tài nguyên tinh anh dã quái, hết lần này tới lần khác lại xây dựng thành một nhà dã quái, có già có trẻ, có đực có cái, đem tinh lực này bỏ vào phương diện khác không được sao? Khoa trương nhất chính là cái gia đình này thế mà còn tự mang "Bối cảnh âm nhạc, "Bối cảnh âm nhạc" lại ảnh hưởng đến kỹ năng! Còn nữa, thiết lập con hổ cái này không có đuôi, người nhất định là cố ý!

...

Mặc kệ nội tâm Tiêu Phàm có đang chửi rủa như thế nào, thì tình hình bây giờ của Ngọc Sinh Yên cũng không vì thế mà trở nên lạc quan, một con hổ thì Ngọc Sinh Yên còn có thể miễn cưỡng xử lí được, giờ lại thêm một con nữa? Mà hai con lão hổ này đều là cấp 40, bây giờ trong trò chơi đẳng cấp có thể đạt tới 40, ngoại trừ Tiêu Phàm thì chỉ còn mấy người chơi như vậy, đáng tiếc mấy vị này lại không trong bao quái của Ngọc Sinh Yên, cho nên tiếp theo Ngọc Sinh Yên nhất định phải vượt cấp để khiêu chiến với hai con tinh anh dã quái này...

Ngọc Sinh Yên thở dài, mình cuối cùng vẫn không kịp triệt để xử lý kẻ địch trước mắt trước khi con dã quái mới đến, lần này mình phải đơn độc đối phó với hai con tinh anh dã quái.

Cũng không phải là Ngọc Sinh Yên không cân nhắc đến đồng đội của mình, mà là cô cho rằng đồng đội của mình không thể đối mặt với những con tinh anh dã quái cấp 40 như vậy.

Ngọc Sinh Yên là tỷ tỷ của Hàn Tiểu Yêu nên tất nhiên hiểu rõ Hàn Tiểu Yêu, đúa nhỏ này không có thiên phú quá lớn về mặt chiến đấu, sau khi tham gia "Tân Sinh", hoàn toàn là chơi trò chơi để đi cùng mình. Mà Hàn Tiểu Yêu vẫn luôn là thăng cấp cùng cô, bây giờ đẳng cấp mới xấp xỉ 30, lực công kích đnág thương kia cũng không thể tạo được một chút điểm uy hiếp đối với kẻ địch trước mặt mình này.

Crimson Rose chính là một người theo chủ nghĩa hình thức, chỉ thích cầm thanh đại kiếm tinh xảo kia của cô ta mà khoe khoang khắp trận đấu. Kiếm pháp với trăm chỗ sơ hở như cô ta lại có thể đối địch với hai con hổn con, điều này ngược lại khiến Ngọc Sinh Yên có chút ngoài ý muốn. Chẳng qua tình hình thực lực hiện tại của cô ta cũng không thể giúp bất luận là cái gì, bảo cô ta đến đây trợ giúp thì chẳng khác gì bảo cô ta chịu chết.

Về phần Phàm Tử, đứa trẻ đáng thương này, đoán rằng đối mặt với hai con hổ con đã e ngại không dám đi, chính xác là một tiểu bạch trong một cái trò chơi, tại sao thực lực của cô lại không mạnh mẽ giống như người anh trai cặn bã của cô?

Fan hâm mộ ứng viên công hội Hoa Nguyệt? Những tên bỉ ổi này Ngọc Sinh Yên chỉ muốn sớm quên đi...

Ngọc Sinh Yên lấy lại tinh thần, một lần nữa đạt sự chú ý của mình lên hai con lão hổ kia, thầm nghĩ trong lòng, nếu như động tác của con hổ mới đến này cũng chậm chạp như con hổ trước, thì một mình mình hẳn là đối phó được, chỉ là phải đồng thời ứng phó với hai con hung thú, có vẻ sẽ phí sức một chút.

Ngay tại lúc này, con lão hổ không có đuôi kia đột nhiên lao về phía Ngọc Sinh Yên, tốc độ thế mà lại nhanh hơn con hổ lúc trước gấp mấy lần!

Ngọc Sinh Yên vội vàng lách mình, chuyển mình để tránh một kích của con hổ không đuôi này, nghĩ thầm, lần này phiền toái rồi.

Chưa đợi Ngọc Sinh Yên thở dốc một lát, tên trọc lão hổ đã trực tiếp vọt lên, cùng con lão hổ không đuôi tạo thành tư thế đánh gọng kìm, đánh tới từ sau lưng của Ngọc Sinh Yên.

Ngọc Sinh Yên nghe được tiếng gió thổi phía sau mình, bước chân lướt qua, lại tránh một lần nữa, thế nhưng vẫn bị trúng phải móng vuốt sắc bén của hổ mà máu bắn tung tóe.

Ngọc Sinh Yên bị thương!

Sắc mặt của Crimson Rose hơi biến đổi, nhóm người Hoàng Ma Tử cũng theo đó mà im lặng, Hàn Tiểu Yêu cũng cảm thấy bất ngờ, chỉ có duy nhất Tiêu Phàm hiểu rõ, bởi vì "Cô" có được Con Mắt Ác Ma nên biết được vấn đề ở chỗ nào...

Ngọc Sinh Yên cảm thấy phần eo mình chua xót, lại cảm thấy vô cùng bất ngờ, cô dự đoán trước được công kích của kẻ địch nên đã né tránh, nhưng vẫn bị thương, đó cũng không phải là cô né tránh không đủ nhanh, mà là tốc độ của cái tên trọc lão hổ này quá nhanh!

Đáng chết! Chuyện này rốt cuộc là như thế nào, vì cái gì mà tốc độc của tên trọc lão hổ này đột nhiên lại trở nên nhanh như vậy?!

Nếu cứ tiếp tục như vậy, chắc chắn mình sẽ bị thua trước móng vuốt của hai con lão hổ này! Đường đường là Ngọc Sinh Yên "Hoa Nguyệ Kiếm cơ" làm sao có thể tùy tiện nhận thua ở chỗ này! Không được, mình tuyệt đối không thể chiến bại trước mặt hai người mới tới như vậy! Vậy bây giờ mình nhất định phải giết chết một trong hai con hung thú mới được!

Trong lòng Ngọc Sinh Yên quýnh lên, rút kiếm xông ra!

...

Tên trọc lão hổ ngửi được hương vị máu tươi trên móng vuốt của mình, trong lòng càng trở nên hưng phấn, trước đó dù có làm như nào cũng không thể công kích tới con mồi, bây giờ bạn đời chạy đến cứu giúp, mình nhất định phải xử lí tốt một chút, để hóa giải mối hận trong lòng!

Tên trọc lão hổ ra hiệu về phía con lão hổ không đuôi, liền lập tức xông về phía Ngọc Sinh Yên một cách tàn bạo, tạo thành tư thế tiền hậu giáp kích, bắt đầu bay tới trêu đùa Ngọc Sinh Yên.

Nhờ có kỹ năng bị động [Hai Con Lão Hổ] của Tàn Hổ (cái) mà tốc độ di chuyển được tăng thêm, tính linh động của Ngọc Sinh Yên đã không chiếm được ưu thế so với hai con hung thú trước mặt, mà hai con lão hổ này lại là lấy nhiều dùng ít, khiến Ngọc Sinh Yên lập tức rơi vào thế bất lợi, nơi bị thương trên cơ thể cũng trở nên nhiều hơn.

Hổ Nữu nhìn thấy Ngọc Sinh Yên chật vật như vậy, trong lòng rất đắc ý, vui vẻ hoan hô lên: "Đại lão hổ làm tốt lắm! Xé xác cái bình hoa thối kia đi, bảo cô ta đừng giả làm cao thủ được mặt ngươi! Dùng móng vuốt của ngươi chụp chết cô ta, dùng hàm răng của ngươi cắn chết cô ta!"

"Hổ Nữu các hạ, tỉnh táo lại đi! Đừng để mình bị bại lộ!" Hoàng Ma Tử nhìn thấy Hổ Nữu nhảy cẫng hoan hô,

Không khỏi khẩn trương nói, "Còn nữa, Hổ Nữu các hạ, tại sao cô lại động viên hai con lão hổ kia chứ, nếu hai con lão hổ kia đánh bại Ngọc Sinh Yên, vậy Phàm Tử công chúa điện hạ cũng sẽ gặp nạn hay sao?"

"Nói nhảm! Tôi là Hổ Nữu không động viên lão hổ thì động viên ai?!"

"Cái này là logic kiểu gì vậy?"

"Về phần công chúa điện hạ kia của các anh, tôi không cần phải nghĩ ngợi nhiều, không phải sau khi Ngọc Sinh Yên bị tiêu diệt thì còn có người khác sao?"

"Người khác?" Hoàng Ma Tử dò xét bốn phía xung quanh, trong lòng vô cùng nghi ngờ, cái người khác này là ai vậy? Chúng nữ đằng sau Ngọc Sinh Yên nhìn thì đều không giống cao thủ nha? Không phải là Hổ Nữu các hạ ám chỉ "Quân đoàn Sói Lẳng Lơ" chúng mình chứ? Nhưng mũi tiếng công chính của "Quân đoàn Sói Lẳng Lơ" chúng ta cũng không phải là chiến đấu, mà là tình báo phân tích chuyên nghiệp đó!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!