Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 542: NHIÊN THIÊU DẪN KÌNH

"Người khác?" Hoàng Ma Tử dò xét bốn phía xung quanh, trong lòng vô cùng nghi ngờ, cái người khác này là ai vậy? Chúng nữ đằng sau Ngọc Sinh Yên nhìn thì đều không giống cao thủ nha? Không phải là Hổ Nữu các hạ ám chỉ "Quân đoàn Sói Lẳng Lơ" chúng mình chứ? Nhưng mũi tiếng công chính của "Quân đoàn Sói Lẳng Lơ" chúng ta cũng không phải là chiến đấu, mà là tình báo phân tích chuyên nghiệp đó! Trời ạ, không phải là Hổ Nữu định đợi chút nữu rồi để chúng ta đi xông pha chiến đấu cứu vớt Phàm Tử công chúa điện hạ đấy chứ?! Như vậy là chúng ta phải đấu với hai con mãnh hổ kia?!

Hoàng Ma Tử cũng không nghĩ tới người đặc biệt mà Hổ Nữu vừa nhắc đến chính là Phàm Tử công chúa điện hạ trong miệng Hoàng Ma Tử, theo Hổ Nữu, nhìn thấy mấy người kia lo lắng cho an nguy của Tiêu Phàm, đây thực sự là vẽ vời thêm chuyện.

...

Crimson Rose nhìn thấy Ngọc Sinh Yên rơi vào thế bất lợi, nội tâm không khỏi cảm thấy gấp gáp, cầm chặt đại kiếm trong tay mình, nghĩ rằng nên xông lên phía trước mà giúp đỡ, nhưng khi nhìn thấy bộ dáng hung ác của hai con đại lão hổ kia, trong lòng không khỏi cảm thấy run sợ, lại vô thức thu lại bước chân đang chuẩn bị tiến về phía trước của mình.

Hàn Tiểu Yêu nhìn thấy tỷ tỷ của mình lâm vào nguy hiểm, lập tức rút mũi tên trong bao đựng của mình, cấp tốc khoác lên dây, nhắm thật chuẩn phương hướng, hướng về phía mãnh hổ rồi buông dây cung, muốn dùng cung tiễn của mình để trợ giúp cho Ngọc Sinh yên một chút.

Lúc cô vừa buông tay, sắc mặt Tiêu Phàm liền thay đổi, bởi tiếng vang mà dây cung phát ra, yếu ớt...

Quả nhiên giống như dự đoán của Tiêu Phàm, mũi tên mềm yếu vô lực bay ra vài mét, liền cắm một cái xuống đất, Hàn Tiểu Yêu nhìn thấy đích đến của mũi tên mình vừa bắn ra, sắc mặt liền đỏ lên, trông thật đáng yêu.

Tiêu Phàm trong nháy mắt đã hiểu rõ trình độ thực lực của các thành viên trong đội của mình, nghĩ đến việc trước đó Hàn Tiểu Yêu còn nói rằng cô sẽ dùng cung tiễn để trợ giúp mình chiến đấu từ xa, Tiêu Phàm liền cảm thấy trong lòng có chút lộn xộn.

Mắt lại nhìn ra giữa sân nơi hai con mãnh hổ vây bắt Ngọc Sinh Yên đang chật vật chống đỡ, Tiêu Phàm cảm thấy đồng tình, nhịn không được mà thở dài, "Nữ thần võng du" Ngọc Sinh Yên, xem ra cô mang theo một đống đồng đội là hố đen cũng không dễ dàng gì...

Trong giây phút Tiêu Phàm thở dài, trên thân Ngọc Sinh yên lại không cẩn thận bị vạch một vết rách, Tiêu Phàm biết không thể tiếp tục như vậy nữa.

Bởi vì thực lực hôm nay của Ngọc Sinh Yên hoàn toàn không đủ để liều mạng với hai con tinh anh dã quái cấp 40 này, tiếp theo đây, Ngọc Sinh Yên sẽ bị hai con lão hổ này làm cho ngủm củ tỏi. Mà sau khi Ngọc Sinh Yên hi sinh, hai con hổ này chắc chắn sẽ chuyển mục tiêu công kích đến nhóm người mình, đến lúc đó mình vẫn là phải ra tay, vậy thì hiện tại giúp nữ nhân đáng thương Ngọc Sinh Yên này một chút vậy...

Tuy rằng tình hình bây giờ khẩn cấp, Tiêu Phàm bất đắc dĩ phải ra tay nhưng "cô" vẫn muốn trước khi ra tay phải chuẩn bị cẩn thận một phen.

Dù sao bây giờ Tiêu Phàm là một "cô gái", lúc chiến đấu vẫn có rất nhiều điều kiêng kỵ, đặc biệt là không thể để thân phận thật của mình bị bại lộ.

Cho nên Tiêu Phàm định sử dụng kỹ năng gần đây hắn mới lĩnh ngộ được để chiến đấu, phòng ngừa lúc nữa Ngọc Sinh Yên cảm thấy quen thuộc với phương thức chiến đấu của hắn, trong lúc chiến đấu sẽ sinh ra phiền toái không cần thiết.

Để cho an toàn, lát nữa sát chiêu lớn nhất là [Tinh Bạo Khí Lưu Trảm] Tiêu Phàm cũng định sử dụng. Nhưng mà điều kiện để sử dụng [Tinh Bạo Khí Lưu Trảm] là phải sử dụng song kiếm, điều này đối với Tiêu Phàm lại là một vấn đề lớn.

Tuy rằng Ảm Long Minh Viêm Kiếm có để lộ ra cũng sẽ không khiến cho Ngọc Sinh Yên sinh nghi nhưng mà lúc này Tiêu Phàm lại không thể lấy Frostmourne trong túi ra được.

Nếu mà cả hai thanh vũ khí của hắn đều xuất hiện ở đây, sau này liền khó có thể giải thích rõ với Ngọc Sinh Yên, cho nên lúc này Tiêu Phàm nhất định phải nhanh chóng tìm được một thanh vũ khí mới tiện tay mới được.

Tiêu Phàm nhìn lung tung bốn phía, bi ai phát hiện, xung quanh dường như cũng chỉ có thanh kiếm trong tay đại tiểu thư khó ở chung là Crimson Rose hắn mới có thể miễn cưỡng sử dụng được.

Crimson Rose hiện tại đang nhìn Ngọc Sinh Yên trong chiến trường chằm chằm không chớp mắt, trong lòng vô cùng bối rối, bởi vì tình hình bên trong rõ ràng không lạc quan lắm, dưới sự giáp công vận tốc cao của hai con mãnh hổ, Ngọc Sinh Yên căn bản không có cách nào tấn công lần nữa, chỉ có thể bị động phòng thủ, dựa vào thân pháp nhanh nhẹn của mình mà đau khổ chống đỡ, tiếng thở dốc cũng ngày một nặng nề.

Crimson Rose rất muốn đi xuống hỗ trợ nhưng mà cô ta cũng tự hiểu được, với trình độ hiện tại của cô ta, xuống đó cũng chỉ có thể gây thêm phiền phức cho Ngọc Sinh Yên, chẳng qua nếu không có hành động gì thì đoán chừng Ngọc Sinh Yên một lúc nữa sẽ bởi vì thể lực cạn kiệt mà bại trận, hiện tại cô ta nên làm thế nào cho phải đây?!

...

Trong lòng bàn tay của Crimson Rose dần dần đổ đầy mồ hôi, cô ta rất muốn đi về phía trước, nhưng nhìn tình hình chiến đấu kịch liệt bên trong thì lại do dự một chút, rốt cuộc vẫn lùi lại.

Crimson Rose hai tay chống thanh kiếm lớn để mượn lực chống đỡ thân thể, lúc này cô ta cảm thấy dường như chỉ có nắm chặt thanh kiếm lớn trong tay thì mới có thể khiến trong lòng mình được an ổn một chút.

"Rose?"

"Crimson Rose?"

Nghe thấy Tiêu Phàm hô to, Crimson Rose nhướng mày, có chút không vui, bây giờ cô ta đang khẩn trương nhìn Ngọc Sinh Yên chiến đấu, ai ngờ Tiêu Phàm lại ở thời khắc mấu chốt này đột nhiên đến quấy rầy cô ta.

"Chuyện gì?" Lời nói của Crimson Rose rất lạnh lẽo, giống như ánh mắt lúc này của cô ta vậy.

Tiêu Phàm không để ý đến chuyện đó, bởi vì Tiêu Phàm cho rằng đại tiểu thư tính tình đều cổ quái như vậy, không có gì đáng phải để bụng, nói: "Có thể cho tôi mượn thanh kiếm lớn của cô một lát hay không?"

Crimson Rose liếc nhìn Tiêu Phàm một cái, sau đó ánh mắt rơi trên thanh Ảm Long Minh Viêm Kiếm trên tay Tiêu Phàm, nói: "Chính cô không phải cũng có một thanh kiếm sao?"

Tiêu Phàm lúng túng sờ sờ cái ót, đợi đến lúc sờ đền mái tóc thật dài của mình, dường như cảm thấy có chút không quen, cuống quít thu tay lại, động tác này lộ vẻ vô cùng ngu ngốc, còn ra sức cười cười thân thiện với Crimson Rose, nói: "Một thanh không đủ..."

Crimson Rose chán ghét nhìn cử động của Tiêu Phàm, lông mày đã nhíu nay lại càng nhíu chặt hơn.

Một thanh không đủ?! Lời nói này của cô nàng là ý gì?! Chẳng lẽ cô nàng này muốn sử dụng hai thanh kiếm để gia nhập cuộc chiến hả?!

Crimson Rose nhìn thân thể của Tiêu Phàm một chút, càng thêm nghi hoặc, mặc dù cô nàng rất gợi cảm, nhưng nhìn lui nhìn tới vẫn không hề thấy bộ dáng giống như quá mạnh mà?

Chẳng qua lúc trước mình cũng chưa từng nhìn thấy cô nàng chiến đấu, chẳng lẽ cô nàng này lại là một cao thủ thâm tàng bất lộ hả?

Quan trọng nhất chính là, bộ dáng bây giờ của cô nàng rất bình tĩnh, giống như không hoảng hốt chút nào đối với thế cục hiện tại...

Hừ! Đã như vậy, tôi thật muốn xem xem cô lợi hại đến mức nào.

...

Crimson Rose cảm thấy hứng thú, ngắm Tiêu Phàm một lát, nói: "Cho cô."

Tiêu Phàm nhìn thanh kiếm lớn mà Crimson Rose đưa tới, vội vàng đưa tay phải ra nhận lấy.

"Ui da!"

Bởi vì thanh kiếm lớn của Crimson Rose quá nặng, thêm việc Tiêu Phàm sau khi đảo lộn giới tính sức lực bị giảm một lượng lớn, kết quả là một tay vừa chạm vào, vội vàng không chuẩn bị nên cổ tay suýt chút nữa bị gãy.

Crimson Rose che trán, bày ra một bộ dáng thất bại, trong lòng thầm nghĩ, cô ta sớm phải đoán được cái cô nàng này là một con gà chứ, không có cảm giác khẩn trương hoàn toàn là bởi vì quá cùi bắp nên chưa từng trải nghiệm qua tình hình chiến đấu kịch liệt gì nên mới như vậy.

"Cô không sao chứ? Rốt cuộc là có được hay không vậy?!" Crimson Rose có chút hối hận đã đưa thanh kiếm lớn của mình cho Tiêu Phàm, trong lòng thầm mắng, cũng không dám dễ dàng tin tưởng cô nàng này nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!