Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 543: HIỆU QUẢ ĐẶC BIỆT MỚI

"Không sao, không sao, lúc nãy chì vì còn chưa quen thôi, không nghĩ đến thanh kiếm lớn của cô lại nặng như vậy." Tiêu Phàm cuống quít trả lời.

Tiêu Phàm cân nhắc trọng lượng thanh kiếm lớn trên tay phải mình, trong lòng thầm nói, cái thứ đồ chơi này thật đúng là nặng. Chẳng qua thanh kiếm này vẫn là vũ khí hai tay, nặng một chút thì cũng đúng thôi.

Hiện tại hắn lại không tìm thấy vũ khí tốt hơn để thay thế, chỉ có thể tạm thời dùng tạm, đợi lúc nữa muốn dùng một tay vung mạnh cái thứ đồ chơi này, đoán chừng sẽ mệt đến mức ngất ngư luôn.

Lúc này Tiêu Phàm vẫn không có cách nào dùng một tay để nâng lên cây kiếm lớn hai tay của Crimson Rose, nhưng "cô" lại không hề lo lắng, bởi vì "cô" đã nghĩ ra biện pháp để sử dụng thanh kiếm này rồi...

Ngay sau đó, Tiêu Phàm lấy một chai vodka mua ở quán rượu Blue từ trong túi ra, mở nắp ra, rót dòng rượu trong suốt vào trong miệng mình.

Vodka là một loại rượu mạnh có độ tinh khiết cao, ngoại trừ mùi rượu ra, dường như không có mùi thơm nào khác, hiện tại Tiêu Phàm uống vodka chính là vì xem trọng điểm này của nó, bởi vì sử dụng [Thiêu Nhiên Dẫn Kình] cần tiêu hao một lượng cồn lớn.

Rượu tinh khiết trực tiếp chảy xuống cổ họng của Tiêu Phàm, vị của loại rượu này thật sự quá mức mãnh liệt, cảm giác kia giống như trong nháy mắt có một ngọn lửa thiêu đốt từ miệng xuống tận dạ dày, mùi rượu mãnh liệt kia lại càng xộc thẳng lên mũi Tiêu Phàm, khiến cho Tiêu Phàm vẫn luôn không quen uống rượu sau khi nuốt một ngụm xuống, bị hơi rượu này làm cho ho khan liên tục.

Crimson Rose nhìn thấy hành vi lúc này của Tiêu Phàm cảm thấy vô cùng bất mãn, Ngọc Sinh Yên vì an toàn của mọi người mà đau khổ chống chọi dưới sự giáp công của hai con hổ, cái cô gái tên là Phàm Tử này vậy mà không quan tâm đến sự cố gắng của Ngọc Sinh Yên, một mình đứng một bên lấy vodka ra uống!

Thật sự là tục không chịu được! Đáng chết! Mình lúc nãy sao lại nhất thời hồ đồ dễ dàng tin tưởng cô nàng như vậy chứ!

Sau khi Crimson Rose ngửi được mùi rượu nức mũi kia, trong lòng lại chán ghét Tiêu Phàm hơn một chút, vô thức cách Tiêu Phàm xa hơn một đoạn.

Nhưng vào lúc này, Crimson Rose đột nhiên lại ngửi thấy trong mùi rượu nức mũi kia lại có một tia hương thơm khiến cho người ta say mê.

Loại mùi hương này vô cùng đặc biệt, khiến cho sau khi người ta ngửi được một hơi, lại nhịn không được mà hít sâu thêm một ngụm.

Quái lạ? Chuyện gì đây? Tại sao trong không khí lại đột nhiên xuất hiện mùi thơm?

Tiếng ho khan của Tiêu Phàm do bị hơi rượu xông bắt đầu dừng lại, hai mắt lúc nãy nhắm chặt cũng chậm rãi mở ra.

Mí mắt khẽ nâng lên một nửa nhìn qua có vẻ mệt mỏi, con ngươi nửa khép lúc này cũng có chút mông lung, nhưng nếu tinh tế nhìn kĩ thì sẽ phát hiện trong đôi mắt nửa khép này xuất hiện một thứ ánh sáng, lộ ra vẻ vô cùng mê người...

Mặc dù Tiêu Phàm có nghe qua tên tuổi của rượu vodka, nhưng lại chưa từng uống qua loại rượu này, cho nên không nghĩ tới loại rượu này lại mạnh như vậy, nuốt một ngụm xuống, "cô" chau mày, cùng lúc đó một trận say choáng váng cũng xông lên tận đỉnh đầu.

Tiêu Phàm kiểm tra trạng thái của mình một chút, mới yên tâm.

"Men say: 85%", còn tốt, mình không say, xem ra lần sau lúc uống rượu mạnh, mình phải cẩn thận một chút mới được.

Sau đó Tiêu Phàm trực tiếp sử dụng kỹ năng [Thiêu Nhiên Dẫn Kình] của mình, loại chấn động mãnh liệt khi sử dụng kỹ năng này truyền ra từ ngực của Tiêu Phàm, khiến cho huyết dịch toàn thân Tiêu Phàm cùng rung động, theo huyết dịch trong thân thể không ngừng xung kích, Tiêu Phàm cảm thấy dường như sức mạnh trong cơ thể mình lớn hơn một chút, thể xác và tinh thần mỏi mệt giống như cũng bị từng trận xung kích này mang đi toàn bộ.

Cảm nhận được trạng thái tốt đẹp của bản thân, Tiêu Phàm có chút hài lòng, [Nhiên Thiêu Dẫn Kình - Cải Tiến] dường như có cảm giác không khác gì với [Nhiên Thiêu Dẫn Kình] trước đó, giống như không có cải biến gì cả.

Điểm khác nhau duy nhất đoán chừng là lần cải tiến này hệ thống đã giảm âm thanh "Dẫn Kình" xuống, nâng cao hiệu quả hãm thanh, không còn xuất hiện tiếng nổ đùng đoàng như ban đầu nữa, dù sao thì phái nữ vẫn coi trọng sự thục nữa, phong cách yên tĩnh này của [Nhiên Thiêu Dẫn Kình] hoàn toàn có thể lý giải.

Vậy tiếp theo, Túy Nguyệt Viêm - Cải Tiến!

Trong lúc Tiêu Phàm kêu gọi trong lòng, một ngọn lửa màu lam vọt ra từ tay phải của Tiêu Phàm, trực tiếp quấn quanh toàn bộ cánh tay phải của hắn, thanh kiếm lớn của Crimson Rose rốt cuộc cũng được Tiêu Phàm dùng một tay nâng lên.

Không sai, cách nghĩ của Tiêu Phàm chính là thông qua năng lực khống chế lửa của Túy Nguyệt Viêm của hắn, nâng thanh kiếm lớn lên.

Mặc dù lúc trước Tiêu Phàm chỉ là tưởng tượng chuyện này trong đầu, nhưng mà điều đáng được ăn mừng chính là, hiện tại tưởng tượng của Tiêu Phàm rốt cuộc đã trở thành sự thật.

Nếu như xui xẻo mà điều tưởng tượng này thất bại, "cô" vẫn có thể mượn nhờ [Ngự Kiếm Thuật - Cải Tiến] giúp cho tay phải của mình sử dụng kiếm, chỉ là lượng chân khí tiêu hao có hơi phiền một chút.

Được rồi, nếu mọi chuyện đã chuẩn bị xong, vậy mình cũng nên ra tay thôi!

Trong lúc Tiêu Phàm đang chuẩn bị dậm chân tiến lên, đột nhiên lại thấy bên cạnh mình, Hàn Tiểu Yêu và Crimson Rose đang dùng khuôn mặt ửng hồng mà nhìn "cô", không khỏi nghi hoặc hỏi: "Các cô sao vậy?"

"A?! Không có gì?! Không có gì?!"

Hàn Tiểu Yêu và Crimson Rose giống như bỗng nhiên lấy lại tinh thần, vội vàng hấp tấp đáp lời Tiêu Phàm, lúc nói chuyện ánh mắt còn lơ đãng liếc quanh, dường như không dám đối mặt với Tiêu Phàm.

Tiêu Phàm cho là hai cô đã bị chiêu "Lam Viêm Khống Kiếm" xinh đẹp này của mình làm cho kinh sợ rồi, trong lòng không khỏi rất đắc ý, nói: "Tôi bây giờ phải chiến đấu cùng Ngọc Sinh Yên, hai cô đứng nhìn là được rồi!"

"A" Hàn Tiểu Yêu và Crimson Rose cùng nhìn về nơi khác, không yên lòng lên tiếng.

Tiêu Phàm cảm thấy phản ứng của các cô có chút kỳ quái, nhưng bây giờ đã chậm trễ rất nhiều thời gian, không rảnh để đứng đây nghiên cứu nữa, Tiêu Phàm nhất định phải lập tức đi lên giúp Ngọc Sinh Yên chiến đấu, để tránh cho việc muộn một chút nữa Ngọc Sinh Yên sẽ xảy ra điều gì ngoài ý muốn.

Thế là Tiêu Phàm không nhiều lời nữa, hai tay cầm hai thanh bảo kiếm, chạy về phía chiến trường...

Sau khi Tiêu Phàm đi, Crimson Rose đỏ mặt cúi đầu nhìn ngực mình một chút, lại không tự chủ đưa tay nâng nâng một chút, cuối cùng bất đắc dĩ thở dài một hơi.

Sau đó cô ta lại thấy Hàn Tiểu Yên bên cạnh cũng đang cúi đầu nhìn xuống ngực, Hàn Tiểu Yêu đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt của hai người giao nhau, đỏ mặt lên quay đầu đi chỗ khác.

Các cô không phát hiện ra giờ khăc này dường như không có ai quan tâm đến Ngọc Sinh Yên đáng thương kia, ngay cả đám "Quân đoàn Sói Lẳng Lơ" trong rừng cũng thế...

Một cỗ hương thơm dễ chịu đã chậm rãi tràn ngập cả khu rừng, cảm giác dường như có ai đó đã đánh đổ một lọ nước hoa quý báu, nhưng nó lại không nồng đậm gay mũi như nước hoa thông thường mà rất dễ chịu, về phần mùi rượu ẩn ẩn bên trong, lại bị đám người không thèm để ý, dù sao bên trong nước hoa bình thường cũng đều có thành phần là rượu.

Thứ hương thơm mê người này dĩ nhiên cũng bay đến bên người "Quân đoàn Sói Lẳng Lơ", nhưng bọn họ cũng không làm ra chút phản ứng nào, bởi vì trong giây phút vừa rồi, bọn họ đã mất đi thị giác hoàn toàn, lại thêm việc cãi mũi của họ tràn đầy mùi máu tanh, hai dòng máu mũi chậm rãi chảy xuống, làm sao còn có chỗ để ngửi thấy mùi thơm nữa?

"Quân đoàn Sói Lẳng Lơ" vẫn một mực ầm ĩ không ngừng lúc này đã không còn ầm ĩ nữa.

Thậm chí yên tĩnh có chút quỷ dị, hai mắt mất hồn ngơ ngác nhìn chăm chú về phía trước.

"Này! Cái đám bỉ ối các người, đừng có buồn nôn như vậy có được hay không! Có lầm hay không vậy!" Hổ Nữu có chút nhìn không được, nói oang oang bên tai Hoàng Ma Tử.

"Hổ Nữu các hạ, công chúa điện hạ Phàm Tử thật sự là muội muội của Ngô Vương sao?"

Ngữ điệu của Hoàng Ma Tử vô cùng bình thường, dường như đã mất đi sức sống ngày xưa, lộ vẻ vô cùng chất phác.

"Nói nhảm! Bản tiểu thư không phải đã nói qua với các người rồi hay sao!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!