Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 545: ĐÁNH TIỂU QUÁI

Mặc dù lúc này ngoài mặt Ngọc Sinh Yên vẫn chán ghét như cũ nhưng mà trong lòng cô lúc này lại nảy sinh một chút cảm giác rung động không dễ phát hiện, cho nên cô không có lập tức phản kháng lung tung một trận.

Ngay sau đó, Ngọc Sinh Yên cảm thấy trên mặt mình có một chút cảm giác bị đè ép, dường như có một thứ vẫn một mực rung động a rung động trên mặt cô, chuyện này khiến cô có chút nghi hoặc, liền tập trung nhìn vào.

Phát hiện hai thứ mềm mại đang ở sát mặt mình.

Sau khi phát hiện cái thứ dị dạng này, trong lòng Ngọc Sinh Yên liền giật mình, lại lần nữa ngẩng đầu lên nhìn lại, sau đó thở dài một hơi.

Hóa ra là mình hoa mát, người này là em gái Phàm Tử, đã nói mà, sao mà cái tên cặn bã Mệnh Phàm kia có thể xuât hiện ở chỗ này chứ, sao có thể ra tay cứu mình được?

Suy nghĩ đến đây, Ngọc Sinh Yên lại vô thức hít hà mùi thơm dễ chịu kia, cô cũng không biết ảo giác mà cô nhìn thấy lúc trước có lẽ mới chính là chân tướng thật sự...

Tiêu Phàm phóng về hướng chiến trường, vốn định trực tiếp tấn công, giúp đỡ Ngọc Sinh Yên chiến đấu, phân công hợp tác, mỗi người đánh một con dã quái.

Làm sao lường được sau khi Tiêu Phàm đến gần, Ngọc Sinh Yên thế nào lại bỗng nhiên phân tâm, đứng sững ngay tại chỗ, mắt thấy vuốt hổ sẽ lập tức vỗ xuống cái trán của Ngọc Sinh Yên, trong giây lát Ngọc Sinh Yên sẽ liền bị thương, Tiêu Phàm chỉ có thể coi như không có gì, đổi lại đi cứu viện một phen.

Hiện tại, Tiêu Phàm ôm Ngọc Sinh Yên theo kiểu công chúa để chạy bắt đầu có chút phí sức, cũng không phải là vì Ngọc Sinh Yên quá nặng mà là sau khi Tiêu Phàm đổi ngược giới tính, thể lực đã suy yếu khá nhiều khiến cho hắn có chút không quen, cho nên Ngọc Sinh Yên có trọng lượng nhẹ hơn rất nhiều so với Aina cũng khiến Tiêu Phàm mệt mỏi quá sức.

Cũng may lúc trước Tiêu Phàm đã phát hiện năng lực khống chế lửa trên tứ chi dường như có thể tạo ra hiệu quả nâng cao sức lực, bằng không đem theo thanh kiếm lớn của Crimson Rose lại còn ôm Ngọc Sinh Yên, đoán chừng không chạy được mấy bước, Tiêu Phàm liền phải ngã dập đầu xuống đất không thể động đậy.

Chẳng qua sau khi ngọn lửa bao phủ toàn thân, Tiêu Phàm phát hiện một vấn đề nhỏ, chính là "Túy Nguyệt Viêm - Cải Tiến" có hương vị càng ngày càng nặng, đàn ông mà có "mùi thơm cơ thể" như vậy, trong lòng Tiêu Phàm cảm thấy có chút không được tự nhiên.

Vả lại khách quan mà nói, "Túy Nguyệt Viêm - Cải Tiến" so với "Túy Nguyệt Viêm" càng có mùi thơm nhiều hơn so với mùi rượu, Tiêu Phàm cảm thấy chuyện này lại càng có vẻ gay lộ, thật là xấu hổ.

Đợi đến lúc chạy đến khu vực an toàn, Tiêu Phàm liền lập tức để Ngọc Sinh Yên xuống, ân cần thăm hỏi một câu: "Cô không sao chứ?"

Ngọc Sinh Yên nhìn Tiêu Phàm trước mặt, trong lòng kinh ngạc không thôi, đây là Phàm Tử mà cô quen biết sao? Cô nàng lúc này nào còn có chút cảm giác nhát gan nào nữa chứ?

Trên cơ thể "cô" được bao phủ bởi một tầng Lam Viêm, lại không thể che giấu được một tia điên cuồng mà khuynh thành, trên tay cầm hai thanh thần binh, bày ra tư thế hiên ngang như nữ thần chiến tranh. Đặc biệt là thanh kiếm lớn hai tay nặng nề mà bị "cô" dùng một tay giữ chặt, dễ dàng khống chế kia, sức mạnh như vậy kinh người thế nào chứ. Chiến ý dạt dào bắn thẳng ra từ đôi mát lấp lóe hồng quang huyết tinh, khiến cho trái tim của Ngọc Sinh Yên không khỏi cũng vì vậy mà đập loạn.

Tiêu Phàm có chút nghi hoặc, "cô" không biết lúc này Ngọc Sinh Yên bị làm sao, lúc trước vừa mới ra ngoài, Tiêu Phàm quan tâm thăm hỏi một câu, không nghĩ tới Ngọc Sinh Yên vậy mà lại sững sờ đứng một chỗ, nữa ngày cũng không trả lời một câu.

Tiêu Phàm vốn còn muốn để cho Ngọc Sinh Yên tiếp tục chiến đấu, để cô chiến với một con dã thú giúp mình, nhưng nhìn tình hình hiện tại, Ngọc Sinh Yên dường như đã đánh đến mệt, đoán chừng đã không còn trông cậy gì được nữa rồi!

Haizz, cho nên nói, phụ nữ thật sự là phiền phức mà

Phiền phức nhất là chính mình hiện tại cũng đã biến thành "phụ nữ", bằng không hai con mèo nhỏ kia đã sớm bị mình dùng một kiếm chém gọn rồi, sao còn có chỗ cho bọn nó nhảy nhót lung tung chứ...

Nói một kiếm chém chết mãnh hổ, cũng không phải là Tiêu Phàm tự cao tự đại, mà là trong lòng Tiêu Phàm xác thực xem thường thực lực của đôi vợ chồng Tàn Hổ này.

Nguyên nhân rất đơn giản, cấp của chúng nó thua Tiêu Phàm một cấp, từ trước đến nay, Tiêu Phàm luôn đối phó với quái vượt cấp, loại chuyện bắt nạt "dã quái cấp thấp" này, Tiêu Phàm quả thật không không có hứng thú.

Nếu trạng thái lúc này của Ngọc Sinh Yên không tốt, vậy cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể tự mình lên thôi.

"Cô ở đây nghỉ ngơi đi, tôi đi lên giải quyết hết tụi nó, rất nhanh sẽ trở lại!"

Mặc dù Tiêu Phàm đã biến thành "thân nữ nhi", cực kỳ không quen với cơ thể này nhưng mà sự tự tin trong chuyện bắt nạt dã quái cấp thấp thì vẫn còn, cho nên Tiêu Phàm nói xong cũng không quan tâm gì nữa, trực tiếp cầm theo hai thanh bảo kiếm, đi tới chỗ hai con ác thú.

Chuyện này đối với Tiêu Phàm xem ra là chuyện rất bình thường, nhưng đối với Ngọc Sinh Yên thì lại không như vậy...

Phàm Tử vừa nói với mình cái gì vậy, kêu mình ở đây nghỉ ngơi, còn cô ấy đi lên giải quyết gọn hai con hổ đó, sau đó còn nói rất nhanh sẽ trở lại?!

Chuyện này! Khẩu khí thật là lớn! Hơn nữa nhìn bộ dạng kia của cô ấy dường như không phải nói đùa!

Tiêu Phàm bỗng nhiên tản ra khí thế của cường giả, khiến cho Ngọc Sinh Yên cảm thấy có chút lạ lẫm. Ngọc Sinh Yên vẫn cảm thấy tính cách của Phàm Tử và anh trai Mệnh Phàm của cô ấy vô cùng khác nhau, hiện tại Ngọc Sinh Yên rốt cuộc cũng tìm thấy điểm tương đồng giữa Phàm Tử và Mệnh Phàm, lúc Mệnh Phàm ở giải đấu PK biểu diễn "Tân Sinh" không phải cũng vô cùng tùy tiện như vậy sao?

Ngọc Sinh Yên đột nhiên cảm thấy hơi xấu hổ, lúc trước cô vẫn luôn xem Phàm Tử như một tiểu bạch trong trò chơi, nhưng bây giờ xem ra, tình hình thực tế cũng không phải như vậy.

Ngọc lửa quỷ dị trên thân Phàm Tử kia, mặc dù Ngọc Sinh Yên không rõ đó là kỹ năng gì nhưng lại có thể cảm nhận từng cơn ớn lạnh từ kỹ năng đó. Vả lại thanh kiếm lớn kia của Crimson Rose, Ngọc Sinh Yên cảm thấy cho dù là dạo gần đây cô thường xuyên sử dụng trọng kiếm để luyện tập ở đạo trường, cũng chưa chắc có thể dùng một tay nâng nó lên như vậy, lại càng không phải nói đến việc có thể sử dụng linh hoạt. Mà bây giờ nhìn bộ dáng Phàm Tử như vậy, chỉ dùng một tay là có thể vung thanh kiếm lớn kia một cách đơn giản dễ dàng, giống như chẳng gặp chút khó khăn gì.

Càng nghĩ, Ngọc Sinh Yên càng cảm thấy kinh hãi, bỗng nhiên nhìn bóng lưng đi xa dần của Tiêu Phàm, trong lòng cô đột nhiên lại nảy sinh một chút mong đợi...

Crimson Rose không ngờ chỉ trong nháy mắt, cái cô gái tên là Phàm Tử kia không nói hai lời liền cầm lấy thanh kiếm lớn của cô ta mà xông ra ngoài, tốc độ lao tới kia thật là nhanh đến kinh người, chỉ trong nháy mắt liền xông thẳng vào chiến trường, hơn nữa còn cứu Ngọc Sinh Yên trong giây phút quan trọng nữa.

Chuyện này khiến cho não bộ của Crimson Rose lập tức quá tải, cái người tên là Phàm Tử này, rốt cuộc có lai lịch như thế nào? Vì sao cô ta lại đột nhiên cảm thấy cô nàng này rất mạnh chứ.

Ngay lúc Crimson Rose vẫn đang nghi hoặc, cô ta phát hiện Tiêu Phàm vậy mà lại rút kiếm đi về phía hai con mãnh hổ, trong lòng câm nín, chẳng lẽ cô ấy nghĩ một mình cô ấy có thể đấu lại hai con mãnh hổ này sao, phải biết rằng với thực lực của Ngọc Sinh Yên, lúc nãy cũng chỉ có thể đau khổ chống đỡ dưới sự vây công của hai con mãnh hổ này thôi đấy!

Crimson Rose đột nhiên cảm thấy Lam Viêm đang chậm rãi bùng cháy bao quanh cơ thể Tiêu Phàm kia trở nên có chút chướng mắt...

Ngôc Tử Lão Hổ rất tức giận, lúc nãy nó chỉ còn một chút nữa là có thể bắt được cái con mồi đáng ghét kia rồi, không ngờ bỗng nhiên từ đâu lại xuất hiện một kẻ địch khác, cưỡng ép cứu thoát con mồi đi ngay dưới móng vuốt của nó, làm hại cho một trảo sức mạnh kinh người của nó vồ hụt trong không khí, cực kỳ xấu hổ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!