Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 546: PHONG CÁCH

Ngôc Tử Lão Hổ rất tức giận, lúc nãy nó chỉ còn một chút nữa là có thể bắt được cái con mồi đáng ghét kia rồi, không ngờ bỗng nhiên từ đâu lại xuất hiện một kẻ địch khác, cưỡng ép cứu thoát con mồi đi ngay dưới móng vuốt của nó, làm hại cho một trảo sức mạnh kinh người của nó vồ hụt trong không khí, cực kỳ xấu hổ.

Ngay lúc nó suy nghĩ đến chuyện tìm kẻ địch để trả thù, không nghĩ tới cái cô gái đáng ghét kia lại tự đưa đến cửa, hơn nữa lại còn đi một mình.

Nực cười, chẳng lẽ cô ta cho rằng chỉ dựa vào một thân gầy yếu đó mà có thể cản trở nó và bạn đời của nó cùng nhau giáp công sao! Thật sự là quá mức ngu xuẩn!

Chẳng qua ngọn lửa trên người cô ta ngược lại khiến cho "người ta" cảm thấy tim đập nhanh một chút...

Tiêu Phàm cũng không quá để ý đến dã quái tinh anh cấp 40 trước mắt hắn lúc này, thuộc tính của dã quái tinh anh cấp 40 cơ bản không thể tạo thành hiệu quả áp chế nào đối với hắn cấp 41, thậm chí có thể nói thuộc tính của hắn còn hơi chiếm thế thượng phong. Lại thêm kỹ năng của Tàn Hổ (đực) là [Hổ Khiếu Sơn Lâm] cũng không tính là kỹ năng uy hiếp chí mạng gì, [Nhất Trảo Siêu Hổ] mặc dù có uy lực rất lớn nhưng nó thuộc về đấu kỹ bình thường, lúc ra tay thường có động tác nhấc tay hơi chậm, Tiêu Phàm có thể nhắm ngay thời điểm này mà nhẹ nhõm tránh thoát. Tàn Hổ (cái) thật ra giống như là một nhân vật hỗ trợ trong đội ngũ, có buff bị động là [Lưỡng Chích Lão Hổ], khiến cho tốc độ di chuyển lúc hai con hổ cùng nhau tác chiến có thể tăng lên một lượng lớn.

Sở dĩ lúc nãy trong lúc chiến đấu Ngọc Sinh Yên rơi vào thế hạ phong có nguyên nhân bắt nguồn từ đây.

Chẳng qua muốn nói đến tốc độ di chuyển?

Tiêu Phàm cười khẽ, chuyện này quả thật là múa rìu qua mắt thợ.

Mặc dù lúc này bởi vì "biến thân", kỹ năng Chuyên Tinh Thân Sĩ ngạo kiều kia không nghe theo sự sai khiến, nhưng hắn không phải vẫn còn có [Túy Tiên Vọng Nguyệt Bộ - Cải Tiến] sao?

Hiện tại dùng nó để thay thế [Điệu Waltz Phong Vũ] thì vừa đẹp, Tiêu Phàm cũng đang lo không biết phải tiêu hao men say trên người bằng cách nào.

Thời gian dần trôi, Tiêu Phàm càng lúc càng tới gần hai con dã quái tinh anh, ánh mắt của hai con ác thú lộ hung quang, cảnh giác nhìn chằm chằm Tiêu Phàm, nhưng ngược lại Tiêu Phàm lại mang một vẻ mặt nhẹ nhõm, giống như không biết rằng mình sắp phải chiến đấu.

Ngọc Sinh Yên đứng một bên lẳng lặng quan sát, ánh sáng trong mắt tỏa ra rực rỡ.

Hàn Tiểu Yêu không hiểu những chuyện này, chẳng qua cô cảm thấy lúc này Tiêu Phàm đột nhiên trở nên rất oai phong lẫm liệt, khiến cho cô thật là hâm mộ.

Crimson Rose nhíu mày quan sát Tiêu Phàm, cô ta bắt đầu hoang mang với phán đoán của mình về Tiêu Phàm lúc trước, trong lòng nghi hoặc không thôi, nhưng cô ta cảm thấy khuôn mặt của Tiêu Phàm dưới sự chiếu rọi của ánh lửa lại càng thêm xinh đẹp...

...

"Hổ Nữu các hạ, công chúa điện hạ Phàm Tử đang muốn làm gì vậy? Nhìn bộ dạng này của cô ấy, không phải là muốn chiến đấu chứ?" Hoàng Ma Tử nhìn thấy Tiêu Phàm đến gần hai con ác thú nên có chút lo lắng, gã thực sự không hiểu được sao một Phàm Tử nhìn có vẻ vô cùng yếu đuối kia lại muốn xông vào chiến trường.

"Nói nhảm, nếu cô ấy không muốn đi chiến đấu thì còn cầm hai thanh kiếm mẻ đó đi đến đó để làm gì? Vả lại cô ấy không phải là nữ thần của các người sao? Các người nhất định phải tin tưởng thực lực của cô ấy, cô ấy lợi hại hơn cái bình hoa thối Ngọc Sinh Yên ngay cả hai con hổ cũng bắt không được kia nhiều!"

"Thật sao? Nghe thấy cách cô nói, tôi hiện tại cảm thấy công chúa điện hạ Phàm Tử và Ngô Vương Mệnh Phàm bệ hà quả thật hơi giống nhau, khi đó Ngô Vương cũng là cầm song kiếm trong tay mà leo lên ngai vàng."

"Khụ khụ, đương nhiên, bọn họ là anh em mà, tất nhiên sẽ giống nhau một chút."

"Nhưng cũng chỉ là một chút thôi, chỗ đó thì không giống chút nào..."

"Chỗ nào?" Hổ Nữu có vẻ hơi tò mò.

"Đương nhiên là chỗ kia..."

Hổ Nữu nhìn theo ánh mắt hưng phấn của Hoàng Ma Tử, chỉ thấy hai đoàn trước ngực Tiêu Phàm bởi vì [Nhiên Thiêu Dẫn Động - Cải Tiến] mà vẫn không ngừng run rẩy như trước, tia lửa cũng vì vậy mà bay múa theo, vô cùng vui sướng.

"Tôi nhổ vào!" Hổ Nữu thầm mắng một tiếng, quả nhiên chó không đổi được thói ăn phân.

...

Trong mắt Tiêu Phàm lấp lóe ánh hồng quang, tinh tế đánh giá đối thủ trước mặt, đồng thời hai con mãnh hổ cũng đang không ngừng đánh giá "cô".

Ngôc Tử Lão Hổ càng nhìn Tiêu Phàm càng cảm thấy kinh hãi, một cỗ khí tức nguy hiểm không rõ đang chậm rãi dâng cao trong lòng nó, dường như kẻ địch gầy yếu trước mặt kia là một nhân vật vô cùng nguy hiểm, khiến nó cảm thấy vừa sợ hãi vừa cảm thấy hoang mang không dứt.

Hai con ác thú rốt cuộc không chịu nổi bầu không khí ngột ngạt này nữa, không kiềm chế được mà thả người nhảy lên, đột nhiên đánh về phía Tiêu Phàm!

Tiêu Phàm nhìn thấy hai con hổ lao tới, trong lòng thầm cười nói, đến rất đúng lúc!

Thân kiếm vẩy một cái, Lam Viêm tung tóe khắp nơi...

Con hổ hung ác cũng không lộ vẻ hao tổn sức lực vì lúc trước chiến đấu với Ngọc Sinh Yên chút nào, ngược lài vì bị Tiêu Phàm kích thích mà dã tính của mãnh hổ lại càng phấn chấn bừng bừng, thế công lại càng thêm hung ác.

Hai con ác thú lao đến với tốc độ như gió lốc, không khí xung quanh như bị kéo căng, từng mảnh lá khô trên mặt đất bị cuốn bay lên, lộ vẻ thanh thế vô cùng lớn, khiến cho trong lòng người ta không khỏi run sợ.

Mọi người không hiểu rõ thực lực của Tiêu Phàm rốt cuộc đến đâu nhưng nhìn thấy hai con ác thú cùng nhau xông tới, trong lòng cũng vô cùng lo lắng.

Hàn Tiểu Yên lương thiện đang chắp tay trước ngực, trong lòng thầm cầu nguyện cho Tiêu Phàm, ngay cả Crimson Rose vẫn luôn nhìn Tiêu Phàm không vừa mắt cũng không nhịn được mà lo lắng cho Tiêu Phàm.

Nhưng Tiêu Phàm thân trong chiến trường lúc này lại không có nửa điểm tự giác nào, hai tay vô lực kéo bảo kiếm, mũi kiếm chạm mặt đất, tư thế vô cùng tùy ý, thậm chí còn tỏa ra một chút ý vị lười biếng.

Nhìn thấy tư thái trước khi lâm trận của Tiêu Phàm, Ngọc Sinh Yên chau mày.

Mặc dù Ngọc Sinh Yên vô cùng chờ mong đối với thực lực chiến đấu của Tiêu Phàm, nhưng mà lại có chút bất mãn với dáng vẻ khinh địch hiện tại của "cô", phải biết rằng chính cô lúc nãy cũng chỉ có thể đau khổ chống đỡ dưới sự vây công của hai con dã quái tinh anh này, bộ dáng lơ đễnh của Phàm Tử lúc này quả thật có chút quá mức ngạo mạn, đối mặt với kẻ địch thì cẩn thận vẫn tốt hơn.

Ngọc Sinh Yên đang muốn há mồm nhắc nhở Tiêu Phàm một phen, đúng lúc này, một trận gió nhẹ lướt qua, thổi tung mái tóc dài kia của Tiêu Phàm, sau khi mái tóc dài theo gió bay về phía sau, Ngọc Sinh Yên thấy được cặp mắt lấp lóe ánh huyết tinh của "cô".

Ngọc Sinh Yên lập tức giật nảy mình, bởi vì trong con ngươi tràn đầy huyết tinh kia của Tiêu Phàm lộ ra một vẻ vô cùng tự tin.

Ánh mắt này rất có tính xâm lược, từ trước đến nay, ở trong trò chơi, Ngọc Sinh Yên chưa từng gặp người chơi nữ nào có ánh mang tính xâm lược như vậy, ánh mắt này giống như một thanh bảo kiếm đang được yên lặng rút ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm sắc bén lộ ra ánh hàn quang, khiến cho kẻ địch vì vậy mà đông cứng trong khoảnh khắc đó...

Ngọc Sinh Yên vô thức lùi về sau một chút, bất tri bất giác nuốt lại lời vừa muốn nói.

...

Bắn vọt một phát, Ngốc Tử Lão Hổ đã nhanh chóng đến gần con mồi của mình, nhìn thấy con mồi của nó vẫn không nhúc nhích gì như cũ, trong mắt nó tràn đầy hung quang, không chút do dự liền xuất ra một chưởng! Nó muốn đánh cho kẻ địch trước mắt mình biến thành thịt vụn!

Vuốt hổ mang theo cuồng phong lạnh thấu xương thẳng tắp rơi xuống, Tiêu Phàm vẫn luôn đứng yên rốt cuộc cử động, nhưng cũng chỉ là nâng tay phải lên nhẹ nhàng vẩy kiếm một cái.

Nhưng chỉ một cái vẫy nhẹ đơn giản, toàn bộ không khí xung quanh lại vì thế mà bị khuấy động, Lam Viêm giống như linh xà bò dọc theo lưỡi kiếm, chỉ trong nháy mắt đã bao phủ thanh kiếm lớn trên tay phải Tiêu Phàm, thanh kiếm lớn vốn dĩ màu đỏ tươi của Crimson Rose chỉ trong nhay mắt liện được bao phủ bởi một tầng xanh thẳm, lộ ra vẻ tĩnh mịch dị thường.

Nhưng sự tĩnh mịch này cũng chỉ là ảo giác của mọi người mà thôi, lúc thanh kiếm lớn va chạm với vuốt hổ sắc bén, màu xanh thẳm kia đột nhiên rung động kịch liệt, trở nên càng thêm thâm trầm, thậm chí ẩn ẩn xuất hiện màu đen kịt...

"Ầm --"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!