Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 547: CHƠI ĐÙA

"Ầm --"

Âm thanh này rất nhẹ, nhẹ đến nỗi khiến cho người ta cảm thấy có chút tà dị, nhưng tiếng vang kia cũng không dừng lại ở đó.

Theo sau tiếng vang này, ngọn lửa quấn quanh lưỡi kiếm của Tiêu Phàm không dễ phát hiện mà tăng thêm một phần, nhưng mọi người lại vì thế mà khẽ giật mình, bởi vì bọn họ nhìn thấy sau khi Tiêu Phàm chỉ nhẹ nhàng vung kiếm lên một chút, va chạm với cú vồ của mãnh hộ, thế mà có thể hất bay con hổ ra ngoài!

Ngốc Tử Lão Hổ không ngờ nó lại bị một cái hất nhẹ như vậy đánh bay ra ngoài sau đó ngã trên mặt đất, phát ra tiếng vang nặng nề.

Mọi người nhìn thấy một màn này, nhịn không được nhéo mình một cái, nghĩ thầm mình không phải đang nằm mơ chứ, bởi vì chiêu đánh trúng này quá mức kích thích thị giác.

Một đòn qua đi, Tiêu Phàm cảm thấy trong lòng vô cùng dễ chịu, cảm giác thuận tiện khi sử dụng Túy Tiên Vọng Nguyệt Bộ thật sự tuyệt vời đến cực điểm, nó khiến cho mỗi một đòn tấn công đều trở nên vô cùng thuận tay, dường như có một sức mạnh vô hình nào đó thúc đẩy từ trong bóng tối, lại cộng thêm sự hỗ trợ của Túy Nguyệt Viêm, chỉ một kiếm tùy ý mà lại có thể sinh ra uy năng vô thượng, thực sự là vô cùng thoải mái.

Vô Vĩ Lão Hổ nhìn thấy Ngốc Tử Lão Hổ bị Tiêu Phàm một kiếm đánh bay, trong lòng khiếp sợ không thôi, nhưng nó biết nó hiện tại không thể bỏ qua cơ hội đánh lén này được, thế là thừa lúc Tiêu Phàm nghênh đón chiêu công kích của Ngốc Tử Lão Hổ, Vô Vĩ Lão Hổ khẽ chuyển thân mình, đi đến bên cạnh Tiêu Phàm, mở ra cái miệng như chậu máu, trực tiếp cắn về phía Tiêu Phàm!

Đám người vẫn đang khiếp sợ về một kích mãnh liệt vừa rồi của Tiêu Phàm.

Chợt thấy Vô Vĩ Lão Hổ đang nhắm vào góc chết của Tiêu Phàm mà xông lên đánh lén, trong lòng khẽ giật mình, nhưng lúc này muốn đi nhắc nhở một phen thì đã không còn kịp nữa rồi.

Nhìn thấy miệng mình ngày một cách con mồi một gần, trong mắt Vô Vĩ Lão Hổ lại càng lóe ánh hung quang, nhưng vào lúc này, khóe mắt nó đột nhiên nhìn thấy con người kia lại nhẹ nhàng nghiêng người về phía sau, sau đó khóe miệng khẽ giương lên...

Cô ta vậy mà lại đang cười, lúc này rồi mà cô ta lại còn cười được!

Vả lại Vô Vĩ Lão Hổ còn cảm nhận được bên trong nụ cười này của Tiêu Phàm còn hàm chứa một chút xem thường, đường cong nhỏ nơi khóe môi này giống như một thanh kiếm sắc đâm trúng chỗ đau của nó, khiến cho nó vô cùng phẫn nộ.

Đáng chết! Mày thế mà còn có thể cười được, đợi chút nữa tao sẽ xé một miếng thịt lớn từ trên người mày xuống, cho mày biết thế nào là đau đớn!

Càng ngày càng gần, con mồi cách miệng ngày càng gần, tâm trạng của Vô Vĩ Lão Hổ cũng càng ngày càng thêm đắc ý, nhưng đúng lúc này, một vệt xanh thẳm trong nháy mắt đã che phủ ánh mắt nó hoàn toàn...

Ngọc Sinh Yên nhìn thấy Vô Vĩ Lão Hổ đánh lén Tiêu Phàm, trong lòng cả kinh, miệng nhỏ khẽ nhếch lên, đang muốn kêu thành tiếng, ai ngờ một đạo Lam Viêm kéo dài từ Ảm Long Minh Viêm Kiếm trên tay trái Tiêu Phàm lại vẽ ra một vòng tròn duyên dáng, thân thể Tiêu Phàm cũng đồng thời bẻ ngoặt cực nhanh, cứ vậy mà hữu kinh vô hiểm né được một đòn của Vô Vĩ Lão Hổ.

Chẳng qua, trong nháy mắt vừa nãy chỉ đơn giản là né tránh thôi sao...

Cắn hụt rồi? Nó thế mà lại cắn hụt! Con mồi gần trong gang tấc như vậy mà nó còn có thể cắn không được?! Chuyện này sao có thể?!

Vô Vĩ Lão Hổ đứng yên lặng, trong lòng nghi hoặc không thôi, ngay nháy mắt trong lúc giao chiến, tầm mắt của nó bỗng nhiên bị một tia xanh thẳm che phủ hoàn toàn, nó loáng thoáng cảm thấy đây là một đạo bóng kiếm, đợi lúc ánh mắt của nó khôi phục một lần nữa, nó phát hiện nó thế mà lại cắn hụt con mồi.

Đúng lúc này, Vô Vĩ Lão Hổ đột nhiên cảm thấy sau lưng có một trận cảm giác cay độc ập đến, tiếp đó trở nên vô cùng đau nhói, nó lúc này mới ý thức được là nó bị thương.

...

Đợi lúc nhìn thấy Tiêu Phàm bình yên vô sự, Ngọc Sinh Yên mới dời mắt đến trên người của Vô Vĩ Lão Hổ, cô đột nhiên khiếp sợ phát hiện trên người Vô Vĩ Lão Hổ không biết từ lúc nào đã bị cháy rụi một mảnh, sau đó một cái lỗ hổng bỗng nhiên xuất hiện, máu tươi chậm rãi chảy tràn ra ngoài, trong nháy mắt làm nhiễm đỏ vùng lông xung quanh của Vô Vĩ Lão Hổ.

Chuyện này...Phàm Tử cô ấy rốt cuộc làm được bằng cách nào?!

Ngọc Sinh Yên ngổn ngang trong lòng.

Điều đầu tiên cô thấy được là Phàm Tử mượn lực phá lực, tùy tiện dùng một tay liền có thể hất bay Ngốc Tử Lão Hổ sang một bên, Ngọc Sinh Yên liền lập tức khẳng đinh Phàm Tử là chiến sĩ thuộc hệ sức mạnh.

Nhưng ngay sau đó cô lại nhìn thấy đòn xoay người né chiêu đánh lén vô cùng quỷ dị của Phàm Tử, vả lại chả biết từ lúc nào mà còn tạo nên một vết thương trên người Vô Vĩ Lão Hổ, kiếm pháp này lộ vẻ vô cùng linh xảo, thậm chí tốc độ mà cô ấy rat ay còn nhanh đến mức mắt thường không kịp phản ứng.

Phàm Tử rốt cuộc là người chơi thuộc loại hình chiến đấu nào đây?! Vì sao cô cảm thấy cô ấy trên hai phương diện đều cường hãn như vậy, chẳng lẽ cô ấy không nghiêng về phong cách nào cả hay sao?

Nghĩ như vậy, Ngọc Sinh Yên mới nhớ ra là Phàm Tử là tộc Ác Ma không có hệ thống chuyển chức, nhìn thân ảnh chiến đấu của Phàm Tử, người đàn ông vô cùng đáng ghét kia lại một mực hiện lên trong đầu cô...

Ngốc Tử Lão Hổ lúc trước bị Tiêu Phàm một kiếm hất ngã lúc này lại bò dậy lần nữa, chẳng qua nó không còn đắc ý như trước nữa mà cảnh giác nhìn chằm chằm con mồi trước mặt.

Sau lần giao thủ đầu tiên không đạt được bất kỳ chỗ tốt nào, hai con ác thú bắt đầu coi trọng đối thủ trước mắt mình hơn, chúng nó trở nên cẩn thận từng ly từng tí một.

Chẳng qua sau khi liếc nhìn Tiêu Phàm một phen, hai con mãnh hổ lại không đè nén được bản tính hung ác, liếc mắt nhìn nhau, lộ ra răng nanh sắc bén nhào về phía Tiêu Phàm.

Làn gió thơm tràn ngập, Lam Viêm cũng sáng lên lần nữa, hai thanh bảo kiếm được Lam Viêm bao phủ lại triền đấu cùng hai con ác thú...

Lúc trước, sở dĩ Ngọc Sinh Yên không địch lại chúng là bởi vì sau khi tốc độ của hai con ác thú này đột ngột tăng lên, thực lực của Ngọc Sinh Yên nhất thời khó mà đối phó nổi, nhưng chuyện này đối với Tiêu Phàm cũng không phải là vấn đề to tát gì.

Về phương diện tốc độ, Tiêu Phàm tất nhiên sẽ không rơi xuống thế hạ phong. Còn chuyện một chọi hai, Tiêu Phàm cũng chưa chắc là sẽ gặp bất lợi. Bởi vì hắn có hai cánh tay, mỗi tay lại cầm một kiếm, cho nên bàn về số lượng, Tiêu Phàm thậm chí còn cảm thấy rất công bằng.

Nhìn hai con hổ đang vọt tới với khí thế vô cùng hung mãnh, Tiêu Phàm đủng đà đủng đỉnh nghênh tiếp chúng.

Đó cũng không phải là Tiêu Phàm giả bộ, giả bộ ung dung, ở trước mặt mọi người mà bày ra dáng vẻ cao thủ, mà Túy Tiên Vọng Nguyệt Bộ coi trọng nhất chính là loại trạng thái tâm lý thoải mái này, tùy ý mà di chuyển, lại tùy ý mà đưa múa bảo kiếm, chỉ có vậy mới có thể phát huy Túy Tiên Vọng Nguyệt Bộ đến mức cực hạn.

Về phần có thể dùng nó để tấn công địch hay không, hoàn toàn không cần phải lo lắng. Những bước đi như thần thế này, sao lại có thể không làm được gì hai con mèo con này chứ?

Lúc này Tiêu Phàm đang bị hai con hổ giáp công, thân hình nhìn qua cũng không mấy ổn định, khi thì uốn éo khi thì xiêu vẹo, trọng tâm lay động không ngừng, nhưng sau khi liên kết với động tác tứ chi thì lại có vẻ vô cùng ăn ý, thậm chí tình thế dưới những động tác này cũng dần trở nên vô cùng hung mãnh, mang theo những đóa lửa màu xanh lam, từng đóa lại từng đóa lặng lẽ nở rộ.

Lưỡi kiếm mang theo tia lửa nhảy múa khắp trời, khi thì hung mãnh lúc lại xảo trá, khi thì nhanh nhẹn đâm thẳng lúc lại đột nhiên chuyển hướng, phảng phất như bao hàm toàn diện, ưu nhã như những đóa hoa màu xanh thẳm.

...

Hàn Tiểu Yêu học khiêu vũ, nhìn Tiêu Phàm mà hai mắt tỏa sáng, cô cảm thấy trông Tiêu Phàm lúc này không giống như đang chiến đấu mà ngược lại càng giống như đang khiêu vũ một loại vũ đạo vô cùng xinh đẹp để mọi người thưởng thức hơn, càng thưởng thức vũ đạo của Tiêu Phàm, trong lòng Hàn Tiểu Yêu dần dần trở nên dễ chịu hơn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!