Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 553: HIỂU LẦM

Hiện tại Đoạn Thủy Lưu có chút tâm phiền ý muộn, bởi vì ngoài gã ra, những thành viên rãnh rỗi khác của công hội Tinh Thần ở thành Frya đều đã ra ngoài vây bắt, diệt trừ kẻ điên Tiểu Sửu Hoàng kia rồi. Ngay cả nữ trang nhỏ bé "Đồng đế" Tuyết Nặc gì đó cũng gia nhập vào trận bao vây diệt trừ này.

Chỉ có Đoạn Thủy Lưu gã vô cùng đau buồn bị hội trưởng công hội Tinh Thần sắp xếp làm việc này, dẫn vị nữ phóng viên không hiểu vì sao lại tới này nhàm chán đi xung quanh sắn bắn ít tiểu quái.

Suốt dọc đường đến đây, người chơi nữ tên Tiểu Miêu này sẽ chỉ ở bên cạnh hô to "666666!" (lợi hại), "cao thủ cố lên!". "cao thủ giỏi quá đi!" vân vân. Thật sự nhàm chán đến cực đỉnh!

Đoạn Thủy Lưu có chút không hiểu nổi, hội trưởng công hội Tinh thân sắp xếp gã mang theo đứa con ghẻ này đi lang thang bên ngoài là có ý gì?

Đoạn Thủy Lưu suy nghĩ, tay lại tiếp tục bắn chết một con dã quái.

Tiểu Miêu nhìn thấy giá trị kinh nghiệm của mình cứ tăng lên chút một, trong lòng có chút đắc ý, hừ! Bản cô nương dựa vào năng lực ăn bám này, ai bảo không thể thăng cấp!

Ngược lại bên kia, Đoạn Thủy Lưu cảm thấy vô cùng buồn chán, giống như máy móc kéo cung tên ra rồi bắn mấy con chim nhỏ, trong lòng nghĩ xem bản thân nên làm thế nào để tìm được niềm vui trong chuyến đi nhàm chán này.

Lúc này, gã bỗng nhiên nhớ đến thông tin tài nguyên dã quái trong công hội của mình, đôi mắt sáng lên, vừa lúc hiện tại bản thân nhàm chán, không bằng mang theo nữ nhân kì quái này đi đến đó xem một chút.

...

Đoạn Thủy Lưu dựa vào tọa độ trong trí nhớ để tìm kiếm, không ngừng đi sâu vào trong rừng, nhưng suốt cả một đường này, lại phát hiện trên đường trong rừng có để lại không ít dấu chân của người khác, trong lòng yên lặng suy nghĩ, chẳng lẽ trước gã đã có người khác đến rồi sao?

Tiểu Miêu nhìn thấy hành động của Đoạn Thủy Lưu, trở nên có hơi mơ hồ, bời vì giá trị kinh nghiệm của cô ta đã ngừng tăng một lúc lâu rồi: "Đoạn Thủy Lưu cao thủ, hiện tại anh đang muốn dẫn Tiểu Miêu đi đâu đây?"

"Nơi luyện cấp dã quái tinh anh." Đoạn Thủy Lưu lời ít ý nhiều, không có chút ý định gì nói nhiều thêm nửa cậu với nữ nhân phiền toái Tiểu Miêu này.

Trong lòng Tiểu Miêu sau khi nguyền rủa Đoạn Thủy Lưu vài câu "tên gay đáng chết", không để ý đến việc Đoạn Thủy Lưu lạnh lùng với cô ta nữa, hơn nữa nghe thấy mấy chữ "dã quái tinh anh" này, đôi mắt Tiểu Miêu sáng lên, tâm trạng cũng trở nên vui vẻ. Bời vì đối với một người đã quen ăn bám như Tiểu Miêu mà nói, dã quái tinh anh chính là một lượng kinh nghiệm đáng kể.

Cho nên Tiểu Miêu lại càng vui vẻ phấn chấn đi dịch sát lên, thậm chí hận không thể để cho tác phong "tay đấm chuyên chức" Đoạn Thủy Lưu này nhanh thêm một chút.

Trong suốt một đường đi vào sâu trong, trong lòng Đoạn Thủy Lưu cũng không lạc quan giống như Tiểu Miêu. Bởi vì gã phát hiện gần đây nơi này quả thật là có người đã tới rồi, hơn nữa nhìn theo dấu chân để lại nơi này, nhóm người này không hề dừng lại, ngay cả hướng đi cũng giống y như những gì gã muốn đi. Cho nên Đoạn Thủy Lưu sinh ra dự cảm không tốt, không lẽ dã quái tinh anh ở đây đã bị người khác nhanh chân đến trước cướp rồi sao? Mà nhóm người này có thể là ai đây?

Đi dần dần, Đoạn Thủy Lưu dẫn theo Tiểu Miêu càng ngày càng gần mục tiêu, sau khi bọn họ đi càng sâu thì bốn phía xung quanh càng càng trở nên trống trải.

Kế tiếp, Đoạn Thủy Lưu nhìn thấy một cảnh tượng khiến gã khiếp sợ, xuất hiện trước mặt gã là một khối thi thể, một nhóm người chơi nam mặc áo choàng nằm la liệt khắp nơi, ánh mắt dại ra, biểu tình kì quái, trên mặt máu chảy ròng ròng, nhìn qua rất dọa người.

Trong lòng Đoạn Thủy Lưu trở nên vô cùng sợ hãi, hai tay siết chặt vũ khí của bản thân, trong lòng âm thầm nghĩ, đám quái vật tinh anh này rốt cuộc là quái vật cấp mấy? Sao lại có thể tiêu diệt toàn bộ một tiểu đội có số lượng người chơi lớn như thế này? Hơn nữa những tình trạng thương tích của nhưng người chơi này có vẻ cực kì kì lạ. Nhìn qua chỉ biết là bị nội thương rất nặng, mấy dã quái tinh anh này chẳng lẽ thuộc loại quái vật tấn công tinh thần sao?

Dã quái tinh anh biết tấn công tinh thần chính là quái vật cấp cao. Chỉ có điều như vậy cũng tốt, vừa đúng lúc hôm nay Đoạn Thủy Lưu gã nhàm chán!

Đúng lúc này, Đoạn Thủy Lưu chơi nhìn thấy phía trước có một người chơi nam khoác áo choàng đứng thẳng, đang muốn hỏi thăm hắn ta một phen để hiểu được tình hình từ đầu đến cuối. Không ngờ gã vừa định mở miệng đã chẳng thể nói ra lời rồi...

Hổ Nữu nhìn vào nam tử cầm cung tên đang đứng trong sân nói chuyện với đám người Ngọc Sinh Yên, trong mắt có chút khinh thường. Bởi vì người đàn ông không biết chui ra từ đâu đấy vừa mới đứng bên cạnh cô thiếu chút nữa là phun máu mũi lên người cô.

"Thế giới này quá phức tạp, tôi có chút không thể hiểu được rồi."

Hổ Nữu đứng nhìn từ xa thở dài.

Hổ Nữu tự nhận là dáng người của bản thân gợi cảm đến bạo nổ, nhưng trước giờ chưa từng nhận được đãi ngộ có bất cứ người đàn ông nào phun máu mũi vì cô. Nhưng Phàm muội muội thì sao? Thân là một nam nhân, thế mà lại trực tiếp bức một đám nam nhân khác phun máu mũi.

Đám đàn ông rình coi vô cùng đáng khinh tự xưng là "quân đoàn sói lẳng lơ" phun máu vì "cô", tên nam cầm cung tên vừa mới đến này nhìn thấy Phàm muội muội cũng trực tiếp phun ra.

Không phải chỉ là một người đàn ông bị một cô gái biến thái tập kích ngực thôi sao, hưng phấn ở chỗ nào chứ, có cái gì để mà phun máu đây? Xoang mũi của mấy nam nhân đó cảm giác thật sự rất yếu ớt...

Vì thế, Hổ Nữu bỗng nhiên cảm thấy thế giới này hoang đường mà bi ai...

...

Lúc này Tiêu Phàm nhờ vào sự trợ giúp của Ngọc Sinh Yên, cuối cùng cũng tách được Crimson Rose đang dính trên người mình như nam châm ra. Nhưng mà cũng không tính là hoàn toàn tách ra, bởi vì bây giờ Crimson Rose chỉ là thay đổi sang một cách bám dính nho nhã hơn thôi.

Bây giờ Crimson Rose ôm chặt lấy tay phải của Tiêu Phàm, cũng không ngại cánh tay phải này vừa chọc thủng mãnh thú dơ bẩn, cứ như vậy ôm chặt vào trong lòng. Hai tiểu nhũ hơi hơi nhô lên trước ngực của Crimson Rose kề sát vào cánh tay Tiêu Phàm, nếu là bình thường Tiêu Phàm đối mặt với tình huống vô cùng ái muội như thế này chắc chắn trong lòng sẽ dao động. Nhưng nhìn thấy sáng vẻ hoài xuân của Crimson Rose, nghe thấy cô ta nhiệt tinh hô to "Phàm Tử tỷ tỷ đại nhân!", "Phàm Tử tỷ tỷ đại nhân!", Tiêu Phàm cảm thấy lông tơ dựng hết lên, hận không thể lập tức đẩy cô ta ra.

...

"Khụ khụ, Ngọc Sinh Yên, sao mọi người lại xuất hiện ở đây?"

Đoạn Thủy Lưu không quan tâm đến Tiểu Miêu phía sau khinh bỉ, sau khi lau khô máu mũi của mình, trực tiếp hỏi Ngọc Sinh Yên.

Công hội Hoa Nguyệt và công hội Tinh Thần đều là công hội lớn trong trận doanh Tinh Linh, những thành viên chủ chốt bên trong đương nhiên sẽ quen biết nhau, nhìn thấy Ngọc Sinh Yên xuất hiện ở đây, Đoạn Thủy Lưu không nhìn được hỏi thăm. Lúc hỏi ánh mắt ga giả bộ như vô tình liếc nhìn Tiêu Phàm đứng sau Ngọc Sinh Yên một cái.

Mà lúc này Tiểu Miêu trốn phía sau Đoạn Thủy Lưu nhìn thấy thần tượng Ngọc Sinh Yên của bản thân nội tâm kích động không chịu được, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên trông rất đáng yêu, nhung cô ta bỗng nhiên cảm nhận được một ánh mắt tràn ngập địch ý nhìn mình.

Crimson Rose sao?

Crimson Rose và Tiểu Miêu ở trong giới streamer là đối thủ cạnh tranh có lực lượng tương đương nhau, Tiểu Miêu đương nhiên nhận ra.

Nguyên nhân Tiểu Miêu nhớ rõ Crimson Rose như thế là còn một điểm nữa. Đó chính là sau khi Crimson Rose thành danh, từng ở trước mặt người khác nói cô ta ngốc nghếch, không có chút phẩm vị nào.

Phải biết rằng nữ nhân đồng nghĩ với ghi thù, Tiểu Miêu đương nhiên cũng không ngoại lệ, nhìn thấy Crimson Rose trừng mắt liếc nhìn mình một cái, Tiểu Miêu theo bản năng giống như một con mèo xù lông âm thầm trừng mắt lại.

Nhưng lần này Crimson Rose cũng không tiếp tục để ý đến cô ta nữa, mà ôm chặt lấy cánh tay của Tiêu Phàm, vè mặt mê luyến dựa sát vào người hắn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!