Lúc này Tiểu Miêu mới nhận ra người đứng bên cạnh Crimson Rose, liếc mắt một cái quét qua, trong lòng không khỏi tán thưởng, người này đẹp quá đi.
Nhưng ngay sau đó Tiểu Miêu nhướng mày, sao lại thấy người này có chút quen mắt nhỉ?
Lúc này Tiêu Phàm cũng phát hiện ra Tiểu Miêu dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn chằm chằm vào mình, trong lòng vô cùng bất an, sao cô gái thần kinh có vấn đề này lại xuất hiện ở đây? Thân phận thật của mình ngàn vạn lần đừng bị cô ta phát hiện ra!
Vì thế Tiêu Phàm cúi đầu, tận lực lẳng tránh ánh mắt của Tiểu Miêu.
Nhưng Tiểu Phàm cúi đầu thấp xuống, nghênh đón "cô" chính là ánh mắt hoài xuân của Crimson Rose, nhìn đến mức trong lòng Tiêu Phàm có chút rùng mình, nhưng Tiêu Phàm tránh phải tiếp xúc ánh mắt với Tiểu Miêu, lại không tiện ngẩng đầu lên lần nữa, chỉ có thể cố gắng tiếp tục nhìn nhau với Crimson Rose.
Crimson Rose phát hiện Tiêu Phàm "thâm tình" nhìn mình, trong lòng thầm nghĩ, quả nhiên!
Động tác ôm Tiêu Phàm của cô ta càng trở nên thần thiết, càng hạnh phúc hơn...
Cái trò gì đây?
Trong đầu Tiểu Miêu lúc này toàn là dấu chấm hỏi, vẻ mặt mê mang, Crimson Rose trên mạng cao quý lãnh diễm kia lại có tính tình như thế này sao? Cô ta là lesbian sao? Vì lí gì mình nhìn thấy hai người bọn họ lại cảm nhận được giữa hai người cứ gaygay thế?
Trời ạ! Làm sao bây giờ? Tiểu Miêu trúng độc rồi! Từ sau khi Tiểu Miêu ra khỏi trận doanh Thú Nhân trong đầu toàn là gaygay hết.
Nhìn thấy ai cũng là gaygay cả. Có phải Tiểu Miêu bị Mệnh Phàm đầu độc đến không có thuốc chữa rồi không? Oang oang...
Ngọc Sinh Yên không chú ý đến ánh mắt giao nhau lén lút giữa mấy người này, đường nhiên không biết được mấy người các "cô" có tế bào não phát triển tốt đang chiến nhau đến trời đất quay cuồng, chỉ lễ phép trả lời lại Đoạn Thủy Lưu: "Chúng tôi vừa mới đến đây săn bắt dã quái tinh anh. Ngược lại, Đoạn Thủy Lưu anh đến đây làm gì?"
"À... Tôi chỉ là trong lúc vô ý đi đến nơi này, ngược lại là mọi người, sao lại biết ở chỗ này có dã quái tinh anh vậy?"
Đoạn Thủy Lưu có chút hoang mang, nguồn tài nguyên dã quái này hẳn không dễ dàng bị người khác phát hiện ra.
"Không phải là công hội Tinh Thần mọi người nói cho chúng tôi biết sao?"
"Chúng tôi sao?"
"Đúng vậy, Vũ Tình nói Khiếu Khiếu và Nhược Sở của công hội Tinh Thần nhìn thấy mấy cô nương của công hội Hoa Nguyệt chúng tôi, vô cùng khảng khái nói ra tin tức tài nguyên dã quái này."
Nghe thấy lời nói của Ngọc Sinh Yên, Đoạn Thủy Lưu nháy mắt nhớ tới hai tên miệng rộng trong công hội của mình, trong lòng thầm mắng.
"Vậy hiện tại dã quái tinh anh đâu?"
"Kia!" Kiếm Tây Dương của Ngọc Sinh Yên chỉ vào mặt đất, hai khối thi thể mãnh thú nằm yên lặng một xa một gần.
Đoạn Thủy Lưu nhìn theo hướng Ngọc Sinh Yên chỉ, nhìn thấy hai con mãnh thú bị đốt rụi, trong lòng không khỏi kinh hãi.
Người khác có lẽ không nhìn ra gì, nhưng Đoạn Thủy Lưu không giống bọn họ, gã chính là hành gia.
Kiếm thương vô cùng quyết đoán, vết thương bị cháy có uy lực cực lớn, còn có một lỗ thủng cực lớn không rõ dùng vũ khí gì. Hiện tại trong số những người của công hội Hoa Nguyệt ở đây có ai có thể làm được chuyện đấy đây?
Đối với điều này, Đoạn Thủy Lưu không khỏi có chút nghi hoặc.
Mọi người đều biết Ngọc Sinh Yên sử dụng kiếm Tây Dương, cũng không thể tạo thành miệng vết thường như vậy trên người mãnh thú. Mà em gái Ngọc Sinh Yên là Hàn Tiểu Yên, Đoạn Thủy Lưu đương nhiên có chút hiểu biết, là một tay cung thủ vứt đi.
Nếu nói như vậy, người vừa rồi chiến đấu với hai mãnh thú này chính là hai cô gái xa lạ đứng phía sau Ngọc Sinh Yên kia sao?
Nghĩ như vậy, tầm mắt Đoạn Thủy Lưu lại hướng về phía Tiêu Phàm và Crimson Rose đứng sau Ngọc Sinh Yên lần nữa, lysc nhìn đến Tiêu Phàm, ánh mắt của Đoạn Thủy Lưu lại không khỏi lảng đi, sắc mặt ửng đỏ lên...
"Xin hỏi hai vị này là ai?"
"Làm sao, anh có hứng thú với hai thành viên mới của công hội Hoa Nguyệt chúng tôi à?"
"À... Không, không, tôi không có ý này..."
Ngọc Sinh Yên chỉ định trêu đùa Đoạn Thủy Lưu một chút, không nghĩ tới Đoạn Thủy Lưu lại có thể vì thế mà khẩn trương, xem ra gã rất có vấn đề.
Tiểu Miêu cũng nhìn ra điểm này, trong lòng thầm nghĩ, hóa ra người này không phải là gay nha!
Đợi đã! Vì lí gì gần đây trong đầu mình toàn là mấy trò gay gay kì quái gì đó vậy! Ba chữ cái tiếng Anh này có tỉ lệ xuất hiện cao quá! Nguy rồi, trong đầu Tiểu Miêu trúng độc rồi!
"A! Mệnh Phàm thối tha!" Tiểu Miêu trong lòng hỗn loạn không nhịn được mắng thành tiếng, kết quả không ngờ Tiêu Phàm nghe thấy Tiểu Miêu không rõ lý do mắng mình, trong lòng kinh ngạc, sợ tới mức ôm lấy Crimson Rose đáng đứng bên cạnh.
Crimson Rose bỗng nhiên cảm nhận được cái ôm hữu lực của Tiêu Phàm, trái tim nhảy lên mạnh mẽ, biểu tỉnh trên mặt càng trở nên hạnh phúc, Phàm Tử tỷ tỷ đại nhân thật sự chủ động này...
Cứ như vậy, dưới cơ duyên trùng hợp, Crimson Rose và Phàm Tử bắt đầu triển khai các loại hành động ái muội, bất tri bất giác trúng độc sâu, giờ phút này đã biến thành bệnh nguy kịch không có thuốc chữa rồi...
Từ trước tới nay, Đoạn Thủy Lưu đều không quen nói chuyện với phụ nữ, sau khi bị Ngọc Sinh Yên nói mát thì gã yên tĩnh lại, không nói gì thêm để che đi sự xấu hổ của mình.
Gã nghĩ thầm, từ cái thi thể của con quái tinh anh này thì nó bị chết bởi hai loại cách tấn công, phương diện vật lý thì là bị kiếm chém, còn phương diện ma pháp là bị nguyên tố hỏa tấn công.
Theo lẽ thường thì hai loại tổn thương này là do hai người khác nhau tạo thành, bởi vì từ trước tới nay, Đoạn Thủy Lưu chưa bao giờ gặp qua kẻ nào có thể làm được ma võ song tu.
Mà từ vết kiếm thì có thể thấy được đó là không phải do kiếm tây dương của Ngọc Sinh Yên tạo ra, bởi vì kiếm tây dương không thể tạo thành vết thương như bị kiếm chém được.
Cho nên Đoạn Thủy Lưu mới đoán như vậy, chém giết hai con quái tinh anh này là do hai người mới của công hội Hoa Nguyệt ở phía sau lưng Ngọc Sinh Yên.
Từ vết thương của thi thể thì cũng biết, hai người này đều là cao thủ, một người là kiếm sĩ, người còn lại là pháp sư.
Quái lạ, công hội Hoa Nguyệt tìm ở đâu ra hai cao thủ này vậy? Tại sao mình chưa từng nghe nói qua hai người này ở trong game chứ?
Thế nhưng, hành vi hiện tại của hai người này thật sự làm cho người khác xấu hổ mà.
Vừa suy nghĩ tới đây thì Đoạn Thủy Lưu lại hơi ngượng ngùng mà nghiêng đầu đi, cố gắng không để ánh mắt của mình quét tới Tiêu Phàm và Crimson Rose, để tránh hiểu lầm và xấu hổ, bởi vì hai cô gái này dính với nhau quá rồi, dưới ban ngày ban mặt vậy mà ôm ấp lẫn nhau, cực kỳ thân mật.
Thế nhưng điều này càng làm Đoạn Thủy Lưu thấy hai người là cao thủ, bởi vì gần nhất trong "Tân Sinh" mọi người đều tin tưởng một cách phân biệt trình độ của người chơi, đó chính là khi ngươi nghi ngờ một người có phải là cao thủ hay không, lúc thấy hành vi của hắn khác hẳn với người thường thì ngươi đừng nghi ngờ gì nữa, người này chính là cao thủ...
Cách phân biệt trình độ này hình như là lúc các khu vực liên thông với nhau mới bắt đầu lan ra, nó nghe rất vớ vẩn, ngay từ lúc đầu thì chẳng có ai tin tưởng nó cả, thế nhưng sau khi khá nhiều người ở trong game bị ám sát thì bọn họ không dám nghi ngờ về độ chuẩn xác của lời đồn này nữa.
Một loạt cao thủ xuất hiện như một trung niên âm u đầy tử khí, một tên cân đối về mọi mặt, một kẻ mang theo tai nghe lúc nào cũng giật giật, lại thêm một tên ẻo lả luôn cầm quạt phe phẩy nữa càng làm người ta tin tưởng hơn, hơn nữa Tiểu Sửu Hoàng luôn điên điên khùng khùng và "Lich King" Mệnh Phàm chẳng phải cũng thuộc cao thủ đó sao?
Cho nên khi Đoạn Thủy Lưu thấy hai người đẹp này có xu hướng tình dục có vấn đề thì càng tin tưởng vào sự phán đoán của mình hơn.
Công hội Hoa Nguyệt mạnh lên cũng không phải là một tin tức tốt đối với công hội Tinh Thần, mục tiêu của công hội Tinh Thần là trở thành công hội mạnh nhất, cầm đầu tất cả các người chơi trong thế giới game, cho nên khi biết có cao thủ gia nhập vào công hội Hoa Nguyệt thì Đoạn Thủy Lưu cảm thấy không vui, thế nhưng việc khẩn cấp bây giờ cũng không phải là suy nghĩ những điều này, mà là...
"Ngọc Sinh Yên, lần đi săn quái tinh anh này của các người có thu hoạch gì không?"