Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 558: HỘI TRƯỞNG ĐẬU BỈ

"A... Cô ấy là một chị em quen tại trường đại học."

Xà Cơ nghe được câu hỏi của Bán Trường Miên thì lấy lại tinh thần mà trả lời.

"Học tỷ sao? Cả ba người đều là học tỷ của em?"

"Ặc... Chỉ có cái chị là Miêu tộc thôi, những người khác em cũng không biết, có lẽ là bạn bè trong trò chơi của chị ấy."

"Mấy người đó là thành viên của công hội Hoa Nguyệt, Vũ Tinh, Thiển Đàm và Tiểu Mật Phong." Bỗng nhiên Tuyết Dạ nói xen vào một câu.

"Hả? Anh biết mấy người đó sao? Là bạn bè của anh hả?" Bán Trường Miên hỏi với giọng nghi ngờ.

"Sau khi tôi tới trận doanh Tinh Linh thì nghe được, người chơi ở đây hay nói về các cô gái của công hội Hoa Nguyệt, nghe lâu thì sẽ biết." Tuyết Dạ hơi kiêu ngạo mà trả lời, giống như là hơi vui vẻ vậy.

"Nha, hóa ra là vậy."

Nghe được lời giải thích của Tuyết Dạ thế nhưng Bán Trường Miên vẫn cứ còn hơi nghi ngờ.

Ở chung một thời gian khá lâu thì Bán Trường Miên vẫn biết được khá nhiều thông tin về người đồng đội hiền hòa này, cũng biết cậu ta chỉ có hứng thú với những món nữ trang xinh đẹp mà thôi, từ lúc nào cậu ấy lại tìm hiểu về nữ sinh rồi? Chẳng lẽ cậu ta là nam sinh? Không đúng, Tuyết Dạ vẫn luôn là nam nha...

Nghĩ tới vấn đề về giới tính của Tuyết Dạ thì Bán Trường Miên cảm thấy bộ xử lý của não không đủ dùng, càng nghĩ càng thấy chóng mặt rồi cô quyết định không nghĩ nữa.

...

Mà một bên khác, sau khi Mị Hỏa rời khỏi bọn người Vũ Tinh thì chạy về trong hang ổ của mình, vừa đi vừa thầm nói, Vũ Hội Ác Ma? Hừ! ta rất ghét Vũ Hội Ác Ma!

Đúng là không nên đi ra cùng Vũ Tinh, nói là đi giải sầu nhưng lại càng làm mình sầu hơn thôi.

Mị Hỏa vừa nghĩ tới cảnh hòa thuận của Vũ Hội Ác Ma thì tự nhiên cảm thấy hơi khó chịu...

Đúng lúc này, Mị Hỏa lại thấy Ngọc Sinh Yên trở về công hội thì vui vẻ, Ngọc Sinh Yên thân yêu của ta, em tới rất đúng lúc, để chị trêu đùa một lát để giải tỏa tâm lý của người hội trưởng đáng thương này đi.

Thế nhưng chỉ chớp mắt sau, Mị Hỏa hơi giật mình, hai mắt tỏa sáng chiếu lấp lánh...

...

Gần đây Tiêu Phàm rất may mắn, làm "cô" có được thu hoạch rất lớn, thậm chí để Tiêu Phàm cảm thấy những thứ này đều có chút không thật.

"Cô" có thể móc ra một vật cho thú cưng ăn từ trong cơ thể của quái vật, đánh xong một trận lại có thể nhận được một cái kỹ năng danh hiệu quá mạnh, nếu đây còn không phải là may mắn thì tới chính Tiêu Phàm còn không tin.

Thế nhưng vận may này có lẽ cũng không ứng dụng được trong mọi việc, bởi vì sau khi hoàn thành huấn luyện tại dã ngoại thì công hội Hoa Nguyệt không định buông tha "cô", mà những người này còn dính càng chặt hơn nữa...

"Phàm tử tỷ tỷ..."

"Phàm Tử, quan hệ của em và Crimson Rose tốt quá nha, thêm chị nữa!" Vừa nói thì Hàn Tiểu Yêu vừa ôm lấy cánh tay còn lại của Tiêu Phàm.

"Rất tốt, hiệu quả của lần huấn luyện dã ngoại lần này rất tốt, khoảng cách giữa các thành viên được kéo lại gần rồi." Ngọc Sinh Yên nhìn mấy đứa nô đùa mà gật đầu thỏa mãn.

Tiêu Phàm lại càng hoảng, âm thầm gào thét, có chỗ nào tốt chứ? Quá lộn xộn rồi, mau trả lại ta thời gian hoạt động tự do đi!

Hơn nữa, Hàn Tiểu Yêu, hành vi của cô làm cho ta rất để ý, đừng dính lấy ta như Crimson Rose vậy chứ, Crimson Rose ở trong lòng ta chỉ là một nữ sinh nhỏ, thế nhưng cô chính là một cô gái tốt nha, cô làm như này làm ta rất hốt hoảng nha!

...

Cứ như vậy, từ dã ngoại Tiêu Phàm đã được Hàn Tiểu Yêu và Crimson Rose "đỡ" về, đầu óc vẫn còn choáng váng mà đã trở về tới công hội Hoa Nguyệt tại thành Freya rồi.

Đúng lúc Tiêu Phàm bị chơi tới lâng lâng, không tìm tới phương hướng đâu nữa thì đột ngột có người đẩy "cô" một cái, "cô" cũng bị đẩy vào cạnh tường.

Sau khi dựa vào tường thì "cô" cũng phục hồi tinh thần lại, sau đó "cô" nhìn lên cô gái xa lạ trước mắt, rồi ý thức được một vấn đề rất nghiêm trọng, đó chính là...

Ông đây lại bị một người phụ nữ Kabedon!

"Chào em, rất vui được gặp em, chị là Mị Hỏa..."

Sau khi Mị Hỏa đẩy Tiêu Phàm tới chân tường thì dùng một tay chống vào tường, cả người dí sát vào Tiêu Phàm, một bộ động tác rất hoàn hảo và thành thạo, cuối cùng nói một câu ngả ngớn xem như chào hỏi.

Sau đó Mị Hỏa hơi híp mắt, ánh mắt đung đưa, chớp chớp vài lần, rồi nhẹ nhàng mà thổi tới khuôn mặt của Tiêu Phàm, bộ dáng rất khiêu gợi.

Hơi thở của Mị Hỏa phả nhẹ vào khuôn mặt của Tiêu Phàm làm "cô" đỏ bừng mặt, cả người hồi hộp hơn.

Tiêu Phàm cũng không biết tại sao lại có một mỹ nữ lao tới nữa, bộ tóc hơi xoăn được xõa ra, làm cô ấy có vẻ lười nhác, thế nhưng khuôn mặt xinh xắn và thần thái yêu mị làm cô càng thu hút hơn, lại thêm cử động hơi nghiêng người làm cô trở thành một ngự tỷ hoàn mỹ.

Điều làm cho Tiêu Phàm cảm thấy sợ hãi nhất đó là cô ấy đang mặc áo thấp ngực, một khe sâu đen nhánh tại ngực của cô ấy theo động tác kabedon thì càng ngày càng rõ ràng trước mắt Tiêu Phàm...

Cái khe đó đã rõ ràng hiện ra trước mắt Tiêu Phàm, xung quanh cái khe đó là những mảng da thịt trắng nõn càng thêm mê người, Tiêu Phàm cảm thấy đầu óc của mình bây giờ rất nóng, rất khó chịu. Mẹ nó! Nếu không phải là bây giờ ông đây không làm được thì chỉ dựa vào những động tác này của cô ta đúng là đang tìm đường chết mà.

Thế nhưng... chuyện này... mức độ dậy thì cũng quá...

"Hội trưởng! Cô làm cái gì đó? Thu lại bộ dáng kia của cô đi! Không được đùa giỡn thành viên mới!"

Ngọc Sinh Yên tóm lấy tay phải đang đặt vào tường của Mị Hỏa, rồi lôi cô ta ra phía ngoài.

"Ngọc Sinh Yên, em làm cái gì vậy? Chị chỉ là dùng thân phận hội trưởng chào hỏi thành viên mới của công hội mà thôi..."

Lúc này, Ngọc Sinh Yên đã kéo Mị Hỏa sang bên khác, nhìn cô ta với ánh mắt lạnh lùng.

"Này! Chị cũng không đùa giỡn em nha, em căng thẳng cái gì chứ?"

Ngọc Sinh Yên không nói chuyện, đưa tay ra đặt lên chuôi kiếm tại bên hông.

"Chị cũng không đắc tội em nha, tại sao em luôn phá hoại chuyện tốt của hội trưởng này chứ!"

Kiếm tây dương đã bị rút ra, dưới ánh nắng tán xạ ra từng luồng ánh sáng lạnh.

"Ai u, hội trưởng ta thật sự đau lòng, thế mà lại bị thành viên mà mình yêu mến cầm kiếm ức hiếp nữa, hu hu..."

Mị Hỏa thấy Ngọc Sinh Yên rút kiếm thì không dám làm tiếp, đành phải lùi qua một bên giả vờ kêu khóc, rồi lấy tay lau lên khuôn mặt giả dối đó một chút nước mắt.

Nhìn cử động mất mặt kia của Mị Hỏa thì gân xanh trên trán Ngọc Sinh Yên nổi lên: "Tôi cảnh cáo cô, đừng có mà đùa giỡn thành viên mới của công hội không lại dọa mấy em đi!"

Trong mắt Ngọc Sinh Yên, hội trưởng Mị Hỏa là mội tội phạm làm chuyện này rất nhiều lần, khi có thành viên mới gia nhập thì cô ta luôn tới đùa giỡn một lần, Ngọc Sinh Yên vẫn nhớ kỹ khi mình vừa mới gia nhập công hội Hoa Nguyệt thì Mị Hỏa này đã... Đáng chết!

Nghĩ tới chuyện trước kia, kiếm trong tay Ngọc Sinh Yên lại càng lạnh hơn.

"Hu hu hu, Ngọc Sinh Yên lại bắt nạt hội trưởng, hu hu, hội trưởng thật sự là khổ quá đi..."

...

Sau khi trải qua chuyện vừa rồi thì Crimson Rose càng ôm chặt cánh tay của Tiêu Phàm hơn, mà nhìn về phía Mị Hỏa có chứa rất nhiều địch ý.

Mà Hàn Tiểu Yêu thì bình tĩnh nhìn Mị Hỏa đang đùa nghịch trước mặt mình, cũng cảm giác thấy hơi buồn cười.

Còn Ngọc Sinh Yên khi thấy Mị Hỏa như thế thì càng thấy bực mình, rất muốn dùng kiếm đâm xuyên người của cô ta.

Tiêu Phàm nhìn thấy Mị Hỏa thì hơi sững người lại, hơi nghi ngờ, đây là hội trưởng công hội Hoa Nguyệt, Mị Hỏa sao?

Sao giống một đậu bỉ quá vậy, mặc dù dáng người vẫn khá phù hợp...

Tính tình của Mị Hỏa hiện tại làm cho Tiêu Phàm cảm thấy trái ngược với trong tưởng tượng, bởi vì từ trước tới nay ấn tượng của Tiêu Phàm với hội trưởng của công hội Hoa Nguyệt là một cô gái dẫn đầu công hội Hoa Nguyệt phát triển lớn mạnh.

Trong lòng Tiêu Phàm, có thể Mị Hỏa không xinh đẹp, thế nhưng chắc chắn là một người thông minh, biết nhìn xa trông rộng, thế nhưng cái người trước mắt này thật sự làm người ta mở rộng tầm mắt nha...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!