Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 559: HỘI TRƯỞNG THẦN KỲ

"Hu hu hu, Ngọc Sinh Yên, em quá tàn nhẫn, thế mà lại không cho hội trưởng cơ hội tiếp xúc người mới, em có biết người làm hội trưởng như chị lúc bình thường cô đơn vắng vẻ như nào không? Thế mà em ép người mới không cho hội trưởng tiếp xúc, em định tạo dựng phe cánh của mình rồi có ý đồ mưu quyền soán vị đúng không? Tại sao chị lại thu một kẻ vong ân phụ nghĩa như em chứ, hu hu hu..."

Mị Hỏa vừa chạy tới ôm Ngọc Sinh Yên vừa dùng tay của mình sờ mó, làm cho Ngọc Sinh Yên rất khó xử, cảm giác rất mất mặt.

"Hội trưởng! Cô đừng nghịch có được hay không, người mới đang nhìn đó, rất mất mặt!"

"Em không cho chị tiếp xúc với người mới nên chị không chịu được, hu hu hu..."

"..."

"Vong ân phụ nghĩa, lấy oán trả ơn, vô lương tâm..." Mị Hỏa bắt đầu dùng các thành ngữ tới đối phó với Ngọc Sinh Yên.

"Câm miệng! Tôi đồng ý là được chứ gì!"

"Vậy chứ, nói sớm đi, làm chị lãng phí nhiều nước bọt như vậy..." Nói xong thì Mị Hỏa đã đi tới cạnh Tiêu Phàm, nhẹ nhàng cài lại lọn tóc dài lên tai, sửa sang lại khuôn mặt rồi cười nói: "Chào, chị là hội trưởng công hội Hoa Nguyệt, Mị Hỏa. Các em có thể xưng chị là hội trưởng đại nhân hoặc là Mị Hỏa đại nhân, thế nhưng chị thích các em gọi chị là Mị Hỏa tỷ tỷ hơn."

Nói xong thì Mị Hỏa rất tự nhiên mà kề vai với Tiêu Phàm, Hàn Tiểu Yêu cũng khá quen thuộc nên không cảm thấy kinh ngạc, Ngọc Sinh Yên thì thở dài một hơi.

Sau khi được Ngọc Sinh Yên đồng ý, có vẻ Mị Hỏa cũng cảm thấy Crimson Rose có chút không thích mình nên chỉ lo nói chuyện với Tiêu Phàm mà thôi.

"Em gái, em tên là Phàm Tử hả? Cái tên rất đáng yêu nha..."

"Em có hứng thú dạo phố với chị hay không?"

"Văn phòng của hội trưởng rất đẹp đấy, hay là lát nữa chị dẫn em đi tham quan nó nhé?"

...

Lúc này Tiêu Phàm cảm thấy rất kỳ lạ, một tay "cô" được Crimson Rose ôm lấy không chịu thả, lại còn phải nói chuyện với một hội trưởng có vẻ là đang định cua "cô" nữa, đây đúng là một loại trải nghiệm mới lạ nha.

Thế nhưng không thể không nói rằng Mị Hỏa đúng là một nhân tài, mặc dù chỉ là một nhân tài về phương diện tán gái.

Nếu như Mị Hỏa là đàn ông thì sẽ tai họa rất nhiều thiếu nữ thiếu hiểu biết đi.

Đối mặt với Mị Hỏa đầy nhiệt tình thì Tiêu Phàm cảm thấy rất xấu hổ, chỉ có thể cười mà thôi, cứ đi như vậy thế mà lại tới một ngôi nhà trên cây rộng lớn nhất của công hội Hoa Nguyệt.

"Nha, hội trưởng, chị về rồi sao..."

"Mị Hỏa tỷ tỷ, người ta rất nhớ chị..."

"Hội trưởng, có tới chơi mạt chược hay không? Lúc này chúng ta chỉ mới có ba người thôi..."

...

Những phản ứng của thành viên trong sảnh chính làm Tiêu Phàm hơi bất ngờ, các cô ấy đối với Ngọc Sinh Yên chỉ là kính trọng mà đối với Mị Hỏa thì lại rất nhiệt tình.

Xem ra cách sống của hội trưởng Mị Hỏa cũng không nát như mình tưởng tượng, ít nhất là quan hệ với các thành viên trong công hội là rất tốt, thế nhưng chỉ dựa vào điểm này thì thật sự có thể để công hội Hoa Nguyệt phát triển mạnh được như vậy sao?

Điều này làm người ta nghi ngờ nha...

Thấy Mị Hỏa lăn lộn dưới đất và kêu thảm thì Tiêu Phàm sợ ngây người, "cô" thật sự không nghĩ tới trên thế giới lại có người phụ nữ "đáng sợ" như thế.

Làm cho Tiêu Phàm sợ hãi nhất đó chính là Mị Hỏa vừa lăn lộn kêu thảm như thế mà vẫn tóm lấy bắp chân của mình, không cho mình và Ngọc Sinh Yên đi nơi nào khác.

Có vẻ là công hội Hoa Nguyệt có một người hội trưởng khá thần kỳ nha!

Với tính cách của Ngọc Sinh Yên, cô hoàn toàn không thể chống lại được sự vô lại của Mị Hỏa.

Nhưng khiến cô cảm thấy khó chịu nhất là, cô lại không thể bỏ qua ý kiến đáng ghét kia của Mị Hỏa được, dù sao Mị Hỏa cũng là một quan chức trên danh nghĩa của công hội Hoa Nguyệt.

Cuối cùng, sau khi bị Mị Hỏa quấy rối một trận xong thì Ngọc Sinh Yên chỉ có thể đồng ý để cho Tiêu Phàm tự quyết định đi với ai.

"Em thấy hội trưởng Mị Hỏa trông rất đáng thương, hay là mọi người đi luyện cấp còn em đi cùng chị ấy.."

Câu trả lời của Tiêu Phàm hơi ngoài dự liệu của Ngọc Sinh Yên. Cô không nghĩ Tiêu Phàm sẽ đưa ra lựa chọn như vậy. Bởi vì Ngọc Sinh Yên cảm thấy, Phàm Tử đi cùng Mị Hỏa vụng về này chẳng thà đi với cô, có lẽ đi cùng cô còn an toàn hơn.

Nếu Tiêu Phàm có thể lựa chọn, "cô" tuyệt đối cũng không muốn đi cùng Ngọc Sinh Yên, chỉ muốn tìm một nơi không người, ở một mình tới lúc trạng thái "đáng sợ" trên người hắn biến mất.

Nhưng bây giờ, "cô" phải lựa chọn giữa Ngọc Sinh Yên và Mị Hỏa, nếu vậy Tiêu Phàm cảm thấy, chọn Mị Hỏa còn hơn.

Bởi vì lúc nãy, khi đùa giỡn với Ngọc Sinh Yên trên đất, vị hội trưởng không đáng tin của công hội Hoa Nguyệt này đã nói: "Phàm Tử muội muội, không lẽ em muốn đi đánh quái thú với Ngọc Sinh Yên bạo lực này suốt một ngày sao? Chuyện này cũng không thú vị gì đâu! Không bằng em ở lại đây nói chuyện với chị đây, có khi tâm trạng chị đây tốt sẽ nói cho em biết lịch sử hình thành đầy chói lọi của công hội Hoa Nguyệt..."

Nói thật, Tiêu Phàm không hứng thú lắm với lịch sử hình thành của công hội Hoa Nguyệt. Nhưng nhìn dáng vẻ của hội trưởng công hội này bây giờ, hắn lại cảm thấy hơi tò mò.

Bởi vì dáng vẻ của Mị Hỏa hoàn toàn đối lập với dáng vẻ điển hình của một nữ cường. Hội trưởng công hội mà có dáng vẻ như vậy quả thật không thể không khiến người khác khó hiểu.

Tiêu Phàm thật sự không thể hiểu được sao một người phụ nữ lười biếng như Mị Hỏa có thể khiến Hoa Nguyệt lớn mạnh.

Ngoài ra, Tiêu Phàm hoàn toàn không để ý tới vẻ ngoài nhìn như "kẹo kéo" của Mị Hỏa. Trong lòng Tiêu Phàm biết chắc chắn bản chất của Mị Hỏa hoàn toàn không phải như vậy, dáng vẻ này chỉ để che mắt người khác mà thôi.

Quan điểm này cũng không phải do hắn phán đoán dựa trên thời gian dài quan sát cô ta hay gì cả, mà do hệ thống phán định. Nếu Mị Hỏa thật sự giống như dáng vẻ bề ngoài của cô ta, vậy chắc chắn cô ta sẽ không xuất hiện tại cái trận doanh quỷ quái này.

Về phần Crimson Rose, Tiêu Phàm thật sự không hiểu tình huống của cô ta, dường như thời gian gần đây nữ sinh này mới trở nên hư hỏng như vậy, lúc hệ thống chọn lọc phán đoán hoàn toàn không giống vậy.

Ngoài ra, nếu hắn và Mị Hỏa hợp lại thành một đội thì đúng lúc có thể bỏ đi cái gánh nặng Crimson Rose này.

Nếu không cứ tiếp tục như vậy, có khi Crumson Rose sẽ phải hạ quyết tâm cosplay cái "Bao cổ tay" của hắn.

"Phàm Tử muội muội, em quá hiền lành rồi. Nhưng loại người nguy hiểm như Mị Hỏa hoàn toàn không đáng để em đồng cảm đâu..." Ngọc Sinh Yên lo lắng nhìn Tiêu Phàm, nói.

Ngọc Sinh Yên cảm thấy, Tiêu Phàm đồng ý ở lại hoàn toàn là bởi vì đồng cảm với Mị Hỏa, vì vậy hắn mới không lựa chọn cô? Nếu không sao một người bình thường lại chọn đi chung với loại người đáng ghét như Mị Hỏa này chứ?

"Này! Cô...cô...cô... có người mắng chửi hội trưởng công hội của mình như cô sao? Hơn nữa Phàm Tử cũng đã quyết định sẽ ở lại với tôi, cô còn chen miệng vào làm gì, đi đánh tiểu quái thú của cô đi. Hòa bình địa cầu còn trông chờ vào cô đó, Sinh Yên Áo Đặc Mạn!" Mị Hỏa thấy Ngọc Sinh Yên là người nguy hiềm thì vô cùng bực bội, lạnh lùng nói với Ngọc Sinh Yên.

Hung hăng!

"A a, đau! Cô mới là nhân vật nguy hiểm!"

Tiêu Phàm nhìn Mị Hỏa bị Ngọc Sinh Yên dạy dỗ trông đáng thương vô cùng thì cảm thấy hơi buồn cười. Bây giờ trông cô ta quả thật không giống một kẻ nguy hiểm còn dáng vẻ của Ngọc Sinh Yên lại hơi đáng sợ.

"Không sao đâu, hai người đi luyện cấp đi, vừa mới chiến đấu nên em hơi mệt mỏi, ở lại trò chuyện với hội trưởng một lúc, vừa lúc có thể nghỉ ngơi luôn."

"Cô đừng bị dáng vẻ bên ngoài của cô ta lừa, Mị Hỏa này đúng chuẩn là một nữ lưu manh, trước đây cô ấy..."

"Phàm Tử muội muội, Ngọc Sinh Yên xấu xa kia lại đang chửi mắng chị nữa rồi, chị đau lòng quá..."

"Được rồi được rồi, em biết rồi, em sẽ cần thận, mọi người cứ đi luyện cấp đi, lát nữa em và hội trưởng nói chuyện xong sẽ đi tìm mọi người."

"Vậy..." Ngọc Sinh Yên muốn nói lại thôi: "Được rồi..."

"Vậy chị Phàm Tử, em cũng ở lại!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!