Dường như Crimson Rose đã quyết định sẽ dính lấy Tiêu Phàm. Tiêu Phàm đau đầu, hoàn toàn không biết nên làm gì với cô ta.
Ngọc Sinh Yên nhìn dáng vẻ này của hắn thì hiểu ý, kéo Crimson Rose: "Rose, em đi luyện cấp với chị đi, em cũng nhìn thấy thực lực của Phàm Tử rồi đấy. Hai người cũng được xem như là cùng khóa, em phải chăm chỉ luyện tập để nhanh chóng đuổi kịp Phàm Tử chứ."
"Vậy..."
Crimson Rose nhớ lại tư thế oai hùng lúc chiến đấu của Tiêu Phàm rồi lại nghĩ tới cô ta chỉ có thể vô dụng đứng bên cạnh. Sau một lúc suy nghĩ thì rốt cuộc cũng chịu buông tay Tiêu Phàm, giọng nói bịn rịn không muốn rời xa: "Được rồi..."
...
"Tôi sẽ giúp em trông chừng Phàm Tử muội muội, hai người luyện cấp tốt nhé, tôi không tiễn nữa..."
Mị Hỏa đắc ý giống như vừa thắng trận chiến lớn vậy, cô ta vẫy tay chào hai người kia.
Crimson Rose không nhịn được trừng cô ta rồi lại quyến luyến nhìn Tiêu Phàm khiến hắn không kiềm được run rẩy.
Tới lúc đám người Ngọc Sinh Yên rời khỏi thì trên bãi đất trống rộng rãi cũng chỉ còn lại hai người Tiêu Phàm và Mị Hỏa.
Tuy Tiêu Phàm đã quyết định sẽ ở một mình với Mị Hỏa tại đây nhưng thật ra trong lòng hắn vẫn vô cùng lúng túng.
Nhưng mà trong lòng hắn thầm đoán, sau khi mọi người rời khỏi thì Mị Hỏa sẽ thay đổi thái độ, cô ta không hề muốn mọi người biết mình còn có dáng vẻ khác.
Quả nhiên không ngoài dự đoán của hắn, sau khi mọi người rời đi, Mị Hỏa trở nên rất trầm lặng.
Cô ta rót một ly trà nóng đưa cho hắn rồi mỉm cười: "Phàm Tử, hoan nghênh em gia nhập công hội Hoa Nguyệt."
Tiêu Phàm cầm ly trà, nhấp một hớp nhỏ. Hắn im lặng nhìn Mị Hỏa trước mặt mình, trong lòng thầm nghĩ, người phụ nữ trước mặt mới có dáng vẻ của một hội trưởng công hội.
"Căn nhà này hơi đơn sơ, Phàm Tử muội muội, em có muốn tới phòng làm việc của chị nói chuyện không." Mị Hỏa nghiêm túc mời hắn, hoàn toàn khác dáng vẻ buồn cười lúc nãy. Dáng vẻ lúc này của cô ta khiến người nhìn vào cảm thấy rất thành thục, ổn trọng khiến Tiêu Phàm cũng cảm thấy yên tâm hơn khi đối mặt với cô ta.
Chẳng lẽ đây mới là gương mặt thật của Mị Hỏa? Thú vị đấy, ngược lại hắn rất muốn biết cô ta sẽ làm gì với hắn.
"Được, em là người mới, cũng muốn ngắm nhìn công hội của chúng ta. Nếu có cơ hội như vậy thì hy vọng hội trưởng có thể nói cho em biết quá trình thành lập công hội Hoa Nguyệt nữa."
"Đương nhiên là được, có thể trò chuyện với Phàm Tử là vinh hạnh của hội trưởng như chị..."
...
Lúc này, Ngọc Sinh Yên bước tới cửa chính của công hội Hoa Nguyệt lại đang vô cùng lo lắng, vì cô bỗng nhớ lại những chuyện cô đã trải qua lúc mới gia nhập công hội Hoa Nguyệt.
Rốt cuộc cô vẫn dừng chân lại, vẻ mặt không nhìn rõ vui giận, cô nhìn Hàn Tiểu Yêu và Crimson Rose nói: "Hai người đi trước đi, tôi sẽ tới sau, tôi quên mất chưa nói với hội trưởng vài chuyện, có lẽ phải trở lại một lúc."
Nói xong, Ngọc Sinh Yên lại bước trở lại trong công hội.
"Chị ấy sao vậy?"
"Đừng để ý, nếu chị ấy nói sẽ tới, vậy chúng ta cứ đi trước là được." Quả thật, Hàn Tiểu Yêu cũng hơi khó hiểu về hành động của Ngọc Sinh Yên, nhưng cô cũng không để ý nhiều. Trong lòng Hàn Tiểu Yêu vẫn luôn có sự tin tưởng tới mù quáng với chị mình như vậy.
Lúc này, không ai nhận ra một đôi mắt độc ác lấp lánh trong một góc nhỏ phía xa. Đôi mắt đó cứ nhìn theo bóng lưng của Ngọc Sinh Yên rồi bỗng chốc hòa lẫn vào bóng tối...
Phòng làm việc của Mị Hỏa nằm ở nơi sâu nhất trong đại bản doanh của công hội Hoa Nguyệt. Kết cấu trong phòng còn lớn hơn căn phòng tiếp khách của công hội Hoa Nguyệt. Trong này còn có một cái giường, có thể nhận ra bình thường, vị hội trưởng công hội Hoa Nguyệt này lười biếng thế nào. Nếu không, làm gì có hội trưởng nào lại đặt một chiếc giường lớn như vậy trong phòng làm việc của mình.
Nhưng ngoài chiếc giường tạo nên khí tức lười biếng kia thì những nơi được bố trí khác lại vô cùng quý phái.
Một cái bàn làm việc đặt giữa phòng, trên bàn là một ít tài liệu, sau bàn là chiếc ghế da. Mị Hỏa bước vào lập tức ra sau bàn ngồi lên đó, trông cũng rất có dáng lãnh đạo.
Thứ hấp dẫn ánh mắt Tiêu Phàm nhất chính là mấy bức tranh treo trên bốn bức tường. Trong tranh vẽ mấy cô gái, mấy người họ cũng không mang dáng vẻ thùy mị mà lại cùng mang một dáng vẻ vô cùng đặc biệt. Ai cũng trông rất oai phong mạnh mẽ, khí thế hoàn toàn không thua kém đấng mày râu.
Nhìn những cô gái trong bức tranh này, trong lòng Tiêu Phàm chợt có suy nghĩ, xem ra hội trưởng Mị Hỏa này cũng không phải người đơn giản. Cũng chỉ có những người mang trong lòng chí lớn thì mới bày trí những bức họa về nữ trung hào kiệt như vậy để tự khích lệ bản thân.
Sau khi quan sát phòng hội trưởng một lúc, Tiêu Phàm định ngồi xuống đối diện Mị Hỏa, không ngờ đột nhiên cô ta đứng lên rồi hét lên đầy lo lắng với hắn: "Phàm Tử muội muội, em chờ một lát!"
Tiêu Phàm còn tưởng rằng xảy ra chuyện gì, đành nghe lời cô ta dừng hành động hiện tại lại.
Mị Hỏa lập tức chạy như bay tới một nơi khác, rồi không biết lấy từ đâu ra một chiếc ghế da.
"Đây là..." Tiêu Phàm khó hiểu nhìn Mị Hỏa.
"Phàm Tử muội muội, mời ngồi mời ngồi, ghế da này hơi cứng, ngồi sẽ rất khó chịu. Ghế này mềm mại ngồi sẽ thoải mái hơn..." Mị Hỏa vừa thở hồng hộc vừa cười nói.
Ghế da này vô cùng rộng rãi, còn có cả nơi dựa lưng, nếu điều chỉnh độ nghiêng thì thậm chí có thể trở thành một cái giường nhỏ, hơn nữa trông rất mềm mại, ngồi vô cùng thoải mái.
Có vẻ vị hội trưởng Mị Hỏa này cũng rất nhiệt tình chu đáo, Tiêu Phàm không khỏi thêm cảm tình với vị hội trưởng này.
Nhưng mà điều khiến hắn khó hiểu nhất là, cái ghế này nặng như vậy tới mức đó sao? Tại sao Mị Hỏa đưa nó ra lại thở hổn hển trông có vẻ mệt mỏi như vậy?
"Phàm Tử muội muội, em ngồi đi, đứng lâu sẽ mệt đấy."
Nghe thấy Mị Hỏa thúc giục, Tiêu Phàm cũng không nghĩ nhiều nữa, ngồi xuống chiếc ghế.
Thấy Tiêu Phàm ngồi xuống, dường như Mị Hỏa thở phào nhẹ nhõm một cái rồi lại trở về ngồi vào cái ghế da đối diện Tiêu Phàm.
"Phàm Tử muội muội, em mới gia nhập vào công hội, em cảm thấy công hội Hoa Nguyệt của chúng tôi thế nào?"
"Công hội Hoa Nguyệt là... niềm kiêu ngạo của mọi người chơi nữ trong trò chơi, tôi rất thích nơi này."
Tiêu Phàm trả lời vô cùng khách sáo, nhưng lúc nói tới chuyện giới tính, hắn vẫn cực kỳ khó chịu.
"Vậy em cảm thấy thế nào về hội trưởng công hội Hoa Nguyệt là chị?"
Mị Hỏa nhìn Tiêu Phàm đầy mong đợi, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm khiến hắn vô cùng xấu hổ.
"Hội trưởng Mị Hỏa rất giỏi, từ khi công hội Hoa Nguyệt được thành lập tới bây giờ vẫn luôn đứng vững trong giới võng du, Phàm Tử vô cùng khâm phục hội trưởng. Nếu hội trưởng không ngại, Phàm Tử hy vọng có thể được nghe hội trưởng nói về những chuyện mà hội trưởng trải qua lúc thành lập công hội Hoa Nguyệt."
Tiêu Phàm muốn Mị Hỏa nói chuyện, vì quả thật "cô" hơi tò mò người này đã thành lập công hội Hoa Nguyệt như thế nào.
Đúng lúc này, Mị Hỏa lại đứng lên lần nữa, cố ý bước chậm rãi tới trước mặt hắn.
"Xem ra Phàm Tử muội muội có ấn tượng rất tốt với công hội Hoa Nguyệt chúng ta, nhưng mà..."
Mị Hỏa cố ý kéo dài giọng nói, đới tới lúc Tiêu Phàm lấy lại tinh thần thì cô ta đã tới trước mặt hắn: "Chị vừa hỏi em cảm nhận thế nào về chị chứ không phải muốn nghe mấy chuyện này..."
Từng lời từng lời của Mị Hỏa chậm rãi bay vào không khí, ngón trỏ và ngón giữa của cô ta như rắn bò chậm chạp từ hông Tiêu Phàm lên thân trên của hắn, rồi trực tiếp nâng cằm hắn lên, dáng vẻ muốn trêu chọc.
Nhìn hành động của Mị Hỏa, Tiêu Phàm đột nhiên ý thức được điều gì đó.
Tránh ngón tay của cô ta, hắn cố gắng lùi lại phía sau, tới mức cả người đều dựa sát vào ghế da. Trái tim trong lồng ngực đập thình thịch: "Chị... Chị muốn làm gì?"
"Haizz... Chị chỉ muốn yêu thương em gái mình một lúc thôi mà."
Vừa nói, Mị Hỏa lại nhích lại gần Tiêu Phàm hơn.
Lần này, Tiêu Phàm đã thật sự xác định được, Mị Hỏa này chắc chắn là một lesbian!
Nhưng... Nhưng mà...Tại sao hệ thống lại để một người như vậy lọt vào trong trò chơi chứ?