"Ba thế lực lớn?"
Hổ Nữu rất nghi ngờ, bởi vì bất kể cô có ngẫm kĩ như thế nào cũng không thể tìm ra đủ ba thế lực lớn trong Thành Frya, trong trận doanh Tinh Linh này ngoại trừ công hội Hoa Nguyệt và công hội Tinh Thần thì còn có ai nữa?
"Công hội Hoa Nguyệt hiện đang điều động hết tất cả thành viên chiến đấu của mình với ý đồ vây bắt "Lich King" Mệnh Phàm, mà công hội Diệp Tinh phụ thuộc vào đó, trở thành tay sai cho bọn họ. Có điều đáng mừng chính là "Lich King" Mệnh Phàm có thực lực tuyệt vời, thần long thấy đầu không thất đuôi, cho đến nay công hội Hoa Nguyệt không thể làm gì được."
"Chuyện này ai mà không biết, nói chuyện khác đi!"
"Hiếm khi thấy công hội Tinh Thần phát động hết toàn bộ sức chiến đấu của mình, dự định vây bắt một thích khách ngoại lại, trải qua sự điều tra của chúng tôi, mục tiêu của bọn họ có thể là thủ lĩnh của Huyết Tinh Ma Thuật Xã, Tiểu Sửu Hoàng."
"Ừm, điều này còn có chút giá trị. Vậy còn có một thế lực nữa?"
"Ha ha! Cái cuối cùng này chsinh là tin tức lợi hại nhất! Tin tức này cho dù là Tính Phong các chuyên nghe ngóng tin tức tình báo cũng không có chú ý đến! Ai nha! Hổ Nữu các ha, sao cô lại đánh tôi!"
"Nói nhanh đi! Chớ có thừa nước đục thả câu ở trước mặt tôi, tôi ghét nhất chính là loại người như vậy!"
"Được rồi, cái cuối cùng chsinh là chúng tôi phát hiện có một đội NPC có hành động kì lạ trong thành, giống như là đang tìm kiếm gì đó, hơn nữa hình như là vệ binh của thành chủ cũng đang phối hợp với bọn họ."
"NPC?"
Chính xác là hành động trong trò chơi của NPC rất dễ dàng bị người chơi bỏ qua, thế nhưng tại sao những gã bỉ ổi này lại chú ý đến điểm đó vậy?
...
"Hổ Nữu các hạ, cô đừng kéo cổ áo của tôi nữa, tôi sắp không thở được nữa rồi!"
Thân thể gầy nhỏ của Hoàng Ma Tử bị Hổ Nữu nhất lên, Hổ Nữu độc ác trừng mắt nhìn gã: "Nói mau, tại sao các người lại nhận ra được hành động khác thường của NPC."
"Đó là bởi vì "Quân đoàn Soái Lẳng Lơ" của chúng tôi có bản lĩnh tuyệt vời tai nghe tám hướng mắt nhìn bốn phương!"
"Bớt nói nhảm đi! Bổn cô nương sẽ không tin chuyện ma quỷ đó của các người đâu! Nhanh thành thật nói cho tôi biết! Nếu không tôi sẽ trực tiếp siết chết anh!"
"Hổ Nữu các hạ, đừng thô bạo như vậy, mọi người đều là người một nhà cả! Khụ khụ! Được được được... Tôi nói còn không được sao, trước hết cô buông tôi ra đã!"
Hoàng Ma Tử hít lấy hít để không khí, trong lòng vẫn còn sợ hãi nhìn Hổ Nữu: "Bởi vì chúng tôi nghe được những NPC kia nói muối tìm Tiểu công chúa Tinh Linh. Công chúa Tinh Linh, vừa nghe liền làm cho người ta cảm giác đây là cô gái đẹp, chúng tôi xuẩ phát từ hiếu kì nên chú ý nhiều hơn một chút..."
"Đây mới đúng chứ, là phong cách của "Quân đoàn Soái Lẳng Lơ" các người mà!"
...
Công chúa Tinh Linh? Đó là thứ gì? Dáng vẻ giống nhưu là thú vật.
Có điều nói đi cũng phải nói lại, cuối cùng là Phàm muội muội ở trong công hội Hoa Nguyệt làm cái gì vậy, tại sao lâu như vậy rồi cũng không nỡ đi ra, sẽ không ở trong ôn nhu hương lưu luyến quên đường về đấy chứ.
Bỏ đi, trước hết cứ đi dạo Tieba trước đã, xem thử gần đây có đồ vật gì thú vị hay không.
"A! Nguy rồi, mình lại quên mất bọn Xà Cơ rồi!"
Mở ra xã khu của trò chơi, Hổ Nữu phát hiện bọn Xà Cơ có mấy tin nhắn qua lại, vội vã bắt chuyện với Hoàng Ma Tử đứng bên cạnh: "Anh canh kĩ chỗ này cho tôi, nếu như Phàm Tử ra ngoài, nhất định phải thông báo cho tôi ngay lập tức!"
"Cô cứ yên tâm đi, Hổ Nữu các hạ, giao cho "Quân đoàn Soái Lẳng Lơ" sẽ không có vấn đề gì đâu!"
...
Một nơi khác, Tiêu Phàm vẫn bị kẹt ở cửa của phòng khách công hội Hoa Nguyệt.
Bị cản ở chỗ này, cũng không phải bởi vì Tiêu Phàm sợ phòng khách nhiều người nhiều tai mắt sẽ bị lộ thân phận, mà là "người đàn ông" Ngọc Sinh Yên này lại luống cuống, muốn lân trận bỏ chạy.
"Van xin cô đừng có dừng lại như vậy được không, chúng ta cứ đi thẳng như lúc nãy là có thể ra ngoài rồi, Ngọc Sinh Yên đại ca!"
"Ừm..."
Ngọc Sinh Yên trừng mắt, Tiêu Phàm lập tức sửa lại: "À... đại tỷ..."
"Không! Tôi không muốn!"
Nghe Ngọc Sinh Yên dùng cơ thể của đàn ông, lại dùng giọng điệu nũng nịu của phụ nữ nói chuyện như thế này, Tiêu Phàm cảm thấy cực kfi buồn nôn, thế nhưng lại không có bất kì biện pháp gì.
Điều quan trọng nhất bây giờ Tiêu Phàm cần làm chính là đem vị đại gia bán nam bán nữ này đi khỏi đây mới có thể yên tâm, nếu không một khi thân phận của Ngọc Sinh Yên bị phát hiên, đoán chừng hắn cũng sẽ phải cũng cá chết lưới rách với cô.
"Chúng ta nhất định phải ra ngoài mới có thể yên tâm, nếu vẫn ở lại đây, bị những người khác phát hiện, thì nên làm như thế nào bây giờ?"
"Anh trước tiếp biến tôi trở về như cũ không phải là được rồi sao?
"Tôi đã giải thích với cô bao nhiêu lần rồi, đây là không thể đối nghịch, nếu có thể biến cô trở về như cũ thì tôi đã làm từ sớm rồi, hiện tại cô cần phải cùng với tôi đi ra ngoài, hơn nữa tôi đã liên lạc được với nhóm người A Đông Tỷ rồi, các cô ấy sẽ hỗ trợ cho chúng ta từ trong bóng tối."
"Anh lại dám tin tưởng bọn họ?" Ngọc Sinh Yên nghe thấy Tiêu Phàm nhắc đến tên mấy vị đại thần chuyên bát quái bên trong công hội thì trong lòng không khỏi trở nên thấp thỏm.
"Chuyện này cũng đx hết cách rồi, tình huống bây giờ của chúng ta không ổn, có người giúp chúng ta cũng coi như là không tệ. Ngọc Sinh Yên ơi, coi như tôi xin cô, vì danh dự của tôi và cô trong trò chơi này, cô nhanh chóng đi cùng tôi đi."
Ngọc Sinh Yên nhìn dáng vẻ cầu xin chính mình của Tiêu Phàm, trong lòng cảm thấy có chút quái dị, cũng không tiếp tục hồ đồ nữa: "Không phải tôi không muốn đi, chỉ là anh cũng biết đấy, nó không chịu trở về như cũ, tôi hành động cũng không tiện, không tiện thì không thể đi nhanh, không đi nhanh thì rất nguy hiểm, anh lại không chịu dạy tôi cách làm sao để nó nhanh nhỏ lại!"
Tiêu Phàm cúi đầu nhìn lướt qua, cảm thấy cực kì khiếp sợ, "newbie" này sức kéo dài cũng thực kinh người, làm sao mà đến bây giờ vẫn còn ngẩng đầu ưỡn ngực.
"Này, Phàm Tử, chúng tôi chờ hai người lâu lắm rồi đó, các người còn làm gì ở đây vậy, không mau rời đi đi!"
Ngay vào lúc này, giọng nói quen thuộc vang lên ở bên cạnh hai người, mấy người A Đông Tỷ lại xuất hiện, Ngọc Sinh Yên hoảng sợ đến mức phải trốn sau lưng của Tiêu Phàm.
"A... Chúng tôi... là như thế này, Ngọc Sinh Yên quá mệt mỏi, nên không nhúc nhích nổi."
"Chậc chậc, không ngờ Ngọc Sinh Yên thanh tú như vậy, kết quả lại không dùng được, các người mới ở trong phòng nghỉ một lúc lâu, anh ta đã không nhúc nhích được. Không được nha, Ngọc Sinh, tuổi còn tre mà sao eo đã hoạt động yếu ớt như vậy, sau này cậu phải rèn luyện nhiều hơn đó nha."
Tiêu Phàm nghe thấy lời nói của mấy vị cao nhân này, mặt đỏ bừng lên, Ngọc Sinh Yên nghe thấy thì lại lơ ngơ.
"Quên đi, bốn chị em chúng tôi nếu đã lựa chọn giúp các người, vậy thì phải giúp đến cùng, đưa Phật phải đưa đến Tây Thiên, Ngọc Sinh không thể nhúc nhích được đúng không?"
Ngọc Sinh Yên nghe thấy A Đông Tỷ hỏi mình, chỉ có thể gật đầu giống như là phản xạ có điều kiện.
"Được rồi, tiến lên các chị em! Để tiểu thịt tươi này nhìn thấy sức mạnh của chị em chúng ta!"
Nói rồi mấy người A Đông Tỷ cười khanh khách đi lên bao vây Ngọc Sinh Yên, nhanh chóng ôm lấy tứ chi của Ngọc Sinh Yên, trong nháy mắt nhấc bổng "hắn ta" lên, như là vận chuyển hàng hóa trực tiếp khiêng "hắn ta" ra ngoài...
Tiêu Phàm kinh ngạc đến ngây người, thầm nhủ trong lòng, công hội Hoa Nguyệt quả nhiên không dễ trêu chọc, ngọa hổ tàng long, ngay cả những người chơi chỉ để giải trí mà cũng mạnh như vậy.
Tiêu Phàm chỉ ngây ngốc đi phía sau mấy người A Đông Tỷ, nhìn các cô vừa đi vừa chào hỏi các thành viên đang đứng trong phòng khách công hội, vừa cười cười vác Ngọc Sinh Yên đã lấy áo choàng che khuôn mặt lại đi ra ngoài cửa.
"A Đông Tỷ, người các cô đang khiêng là ai vậy?"