Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 582: TRỞ MẶT

"A Đông Tỷ, người các cô đang khiêng là ai vậy?"

"Thôi đi, một tên cấp dưới phá của thôi! Không biết đông tây nam bắc mà dám tiến lên khiêu khích chúng ta, nên phải chịu chấp nhận đánh đổi thất bại. Vì thế cho nên, hắn thua liền bị chúng ta khiêng ném ra ngoài cửa!"

"Ha ha, thú vị..."

...

Cứ như vậy, mấy người A Đông Tỷ biểu hiện vô cùng tự nhiên khiêng Ngọc Sinh Yên đi ra khỏi đại bản doanh công hội Hoa Nguyệt, trong lúc đó cũng có vài game thủ của công hội Hoa Nguyệt đi theo để xem rõ ngọn ngành trò vui, có điều các cô cũng không nỡ bỏ bài tốt trong tay, mà những người chơi cùng với các cô cũng không chịu để cho các cô rời khỏi chiến trường nửa bước.

Vì thế dưới sự che chở xuất sắc của mấy người A Đông Tỷ, Ngọc Sinh Yên hữu kinh vô hiểm đi ra khỏi phòng khách của công hội Hoa Nguyệt.

"Được rồi, đến đây thôi." Nói rồi A Hoa Tỷ thả Ngọc Sinh Yên xuống trước mặt: "Phàm tử, hai người trẻ tuổi các cô cố gắng ở chung với nhau nhé, các tỷ tỷ đi về trước."

"Cảm ơn các vị đại tỷ."

Trong lòng Tiêu Phàm mặc dù đối với phương thức rời đi đơn giản bại lực này khiếp sợ không thôi, nhưng bề ngoài vẫn cùng mấy vị nữ tráng sĩ này cố gắng nói cảm ơn một hồi.

"Còn có Ngọc Sinh, sau này phải cố rèn luyện thêm nhé, cố thêm chút sức nữa nha." A Đông Tỷ ý tứ sâu xa nhìn Ngọc Sinh Yên vẫn nằm im không nhúc nhích trên mặt đất.

...

"Ngọc Sinh Yên, cco không sao chứ, chúng ta ra ngoài rồi, mau đứng lên, đứng có tiếp tục nằm ở trước cửa chính của công hội Hoa Nguyệt nữa, dễ dẫn tới sụ chú ý của người khác lắm đấy!

Sau khi Ngọc Sinh Yên bị khiêng đi ra, thì vẫn cứ ngửa mặt lên nhìn bầu trời, như người đã chết. Tiêu Phàm vội vã thúc dục "hắn ta" vài câu, Ngọc Sinh Yên cả nửa ngày cũng không phải ứng lại, mới sâu kín đáp lại một câu...

"Tôi cảm thấy, vừa rồi tôi thật giống như là một con lợn bị khiêng đi chuẩn bị đi bán vậy, hu hu hu..."

Cuộc sống của Ngọc Sinh Yên từ trước đến giờ đều thuận buồm xuôi gió, sinh ra trong một gia đình giàu có, có một muội muội đáng yêu, cuộc sống tràn ngập hạnh phúc. Tuy rằng cô sinh ra là con gái, nhưng rất thông minh, hơn nữa lại có dung nhan xinh đẹp, bởi thế cho nên trong quá trình trưởng thành đã nhận được không ít lời ca ngợi của người khác, là một người hoàn hảo theo đúng nghĩa đen.

Nhưng từ sau khi cô tiến vào "Tân Sinh" gặp phải người đàn ông tên là Mệnh Phàm này, Ngọc Sinh Yên cảm thấy những ngày tháng bình yên của mình đã kết thúc.

Lần đầu tiên gặp gỡ cùng Mệnh Phàm, cô đã bị Mệnh Phàm trêu chọc một phen cực kì xấu hổ trước mặt mọi người.

Ngọc Sinh Yên vốn dĩ cho rằng đó là lần xui xẻo nhất trong đời mà mình gặp phải, nhưng không nghĩ đến lần thứ hai gặp gỡ Tiêu Phàm trong trò chơi này lại càng nghiêm trọng hơn...

Giới tính không còn, nụ hôn đầu cũng đã mất, bây giờ chính mình lại còn bị mấy người cũng nhau khiêng lấy tứ chi mang ra khỏi công hội giống như là gia súc, ném nằm ngửa xuống đất.

Hai mắt của cô trốn trong mũ trùm, đã nhìn thấy rất rõ ràng ánh mắt của những game thủ kia cười nhạo mình làm trò hề, thiên chi kiêu nữ như cô, có khi nào đã từng gặp qua đãi ngộ như vậy chứ, nhất thời đau lòng gần chết, nước mắt rơi như mưa.

"Chúng ta đi nhanh đi, đừng kéo dài thời gian nữa. Nếu không thật khó khăn mới ra khỏi được đại bản doanh của công hội Hoa Nguyệt, cô lại ngồi đây khóc lóc, sẽ càng gây thêm sự chú ý của những thành viên công hội đang ở bên trong đấy."

Tiêu Phàm nhìn cái kẻ phiền phức đang nằm trước cửa công hội Hoa Nguyệt, khổ sở cầu xin.

Nghe Tiêu Phàm nói như vậy, Ngọc Sinh Yên lại cảm thấy mình càm thêm thê lương.

Chính mình đã đau lòng đến mức đó, còn phải đề phòng bị người khác phát hiện, không thể nào khóc lớn một trận để giải tỏa tâm trạng, càng khó chịu chính là, chính mình lại không có biện pháp gì để khống chế "cô" cả, chỉ có thể nghe theo sự chỉ huy của "cô".

"Hu hu hu..."

Ngọc Sinh Yên ôm lấy đầu mình, khóc càng thêm thê lương.

Tiêu Phàm nhìn thấy con quỷ khóc nhè này khóc lóc nhìn cũng đáng thương, cũng không biết phải làm gì, chỉ có thể ngồi xổm xuống, vỗ nhẹ lên lưng "hắn ta" để an ủi, dịu dàng nói: "Haiz, là tôi không tốt, không nên để cô bị cuốn vào, cô đừng khóc nữa có được không, sau này sống chết của tôi để mặc cho cô quyết định có được hay không?"

Do Ngọc Sinh Yên tùy ý quyết định, tuyệt đối không thể, Tiêu Phàm sẽ không đặt vận mệnh của mình vào tay cái nhân vật phiền phức Ngọc Sinh Yên này đâu, hắn chỉ đang dỗ dành Ngọc Sinh Yên mà thôi.

Hơn nữa phụ nữ nói dối lừa gạt đàn ông không phải là chuyện thiên kinh địa nghĩa hay sao?

Bây giờ Tiêu Phàm đã hòa nhập rất tốt vào hàng ngũ nữ tính.

Nhưng Ngọc Sinh Yên đã phải chịu nhiều khó khắn, trí thông minh bây giờ không hơn đứa trẻ ba tuổi là bao, nghe Tiêu Phàm nói như vậy, nhất thời sững sờ, do cô quyết định?

Kẻ cặn bã Mệnh Phàm lại có thể hứa hẹn với cô như vậy? Lẽ nào "cô" không sợ sau này cô sẽ làm "cô" chết hay sao?

Thế nhưng bây giờ Ngọc Sinh Yên lại thông qua khuôn mặt của Phàm Tử nhìn Tiêu Phàm, không biết tại sao lại có chút nhẹ dạ cả tin, hơn nữa cảm thấy biểu hiện bây giờ của Tiêu Phàm đặc biệt chân thành.

"Thật sao?"

Nhìn thấy Ngọc Sinh Yên đã thôi không khóc nữa, Tiêu Phàm lập tức trả lời: "Đương nhiên, quân tử nhất ngôn tứ mã nan truy!"

Sau đó trong lòng âm thầm bổ sung thêm một câu, hắn bây giờ không phải là quân tử, vì thế cho nên...

"Vì sao bây giờ anh lại thuận theo tôi như thế? Một kẻ cặn bã như anh thật sự sẽ có lòng cảm thông hay sao?"

Nghe Ngọc SInh Yên nói lời chói tai như thế, lông mày của Tiêu Phàm nhíu lại một chút, trong lòng thầm nghĩ, cái gì gọi là một kẻ cặn bã cũng có lòng cảm thông hay sao, lời nói này thật sự làm người khác tổn thương!

Nhưng "cô" lại không tiện phát tác, tránh khỏi chọc giận "người đàn ông" buồn vui thất thường này khóc lóc thêm một lần nữa: "Tôi vẫn luôn có lòng cảm thông, chỉ là các người không tin tôi mà thôi."

"Có thể anh không phải là người như vậy."

"Cái gì gọi là tôi không phải là người như vậy, có bao giờ tôi chủ động làm hại cô chưa?"

"Anh ở trước mặt rất nhiều người sỉ nhục tôi, chiếm rất nhiều tiện nghi của tôi, cướp đi nụ hôn đầu, ngoại trừ giết chết tôi ra, dường như những cái khác anh cũng làm không ít!"

Ngọc Sinh Yên một bên nghiêm túc nói, một bên hung dữ trừng mắt nhìn Tiêu Phàm, Tiêu Phàm bị "hắn ta" nói như vậy, cảm giác cực kì kì quái, nhưng cẩn thận nghĩ lại, những chuyện mà Ngọc Sinh Yên nói dường như "cô" đều đã từng trải qua: "Những gì cô nói kia đều là hiểu lầm, vốn dĩ tôi cũng không muốn như vậy..."

"Hiểu lầm! Anh cho rằng chiếm tiện nghi của một cô gái có thể giải quyết bằng hai chữ hiểu lầm hay sao?"

"Vậy cô còn muốn như thế nào! Chẳng lẽ muốn tôi cưới cô hay sao?"

Ngọc Sinh Yên bị Tiêu Phàm hỏi như vậy, ngược lại có chút bối rối, đúng vậy, hắn còn có thể làm như thế nào đây? Chẳng lẽ muốn hắn cưới mình?"

"Hu hu hu..."

Thấy Ngọc Sinh Yên lại muốn khóc lóc nữa, trong lòng Tiêu Phàm bắt đầu hoảng loạn, ngay lập tức tiến lên an ủi mội hồi.

"Anh cách xa tôi một chút, nó thật vất vả mới xẹp xuống được, anh dựa vào gần như vậy lỡ nó lớn lên nữa thì tôi phải làm sao!"

Nhìn thấy Tiêu Phàm nhích lại gần mình, Ngọc Sinh Yên căng thẳng la lên.

Vì thế, Tiêu Phàm cũng chỉ có thể coi như thôi, xem ra ban đầu Ngọc Sinh Yên là đàn ông, quả nhiên khí huyết dâng trào không chịu nỗi sự mê hoặc của nữ sắc mà.

Nhưng sau khi nói xong câu đó, trong đầu Ngọc Sinh Yên xoay chuyển vài lần, linh quang lóe lên, nó hiện tại đã xẹp xuống? Điều này không phải nói là tình trạng của cô đã khôi phục lại bình thường, có thể tiếp tục chiến đấu?

Nghĩ đến đó, Ngọc Sinh Yên bỗng nhiên nhìn về phía Tiêu Phàm âm trầm nở nụ cười, Tiêu Phàm không rõ vì sao cảm thấy tóc gáy dựng hết lên.

"Anh vừa nói sẽ để tôi tùy ý xử lí?"

Tây Dương kiếm đã nằm trong tay Ngọc Sinh Yên, Tiêu Phàm nhìn thấy hành động của Ngọc Sinh Yên thì thầm nuốt nước bọt: "Hả? Cô nói cái gì? Tôi từng nói vậy sao?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!