"Hả? Cô nói cái gì? Tôi từng nói vậy sao?"
"Quả nhiên anh vẫn là một kẻ cặn bã!"
Ngọc Sinh Yên tức giận quát một tiếng, vung kiếm lên đâm thẳng về phía Tiêu Phàm, đúng lúc này một cơn giớ thổi đến hất tung mũ trùm ra, lộ ra khôn mặt đẹp trai của "hắn ta".
Tiêu Phàm nhanh chóng lắc mình né khỏi sự tấn công của Ngọc Sinh Yên, trong lòng thầm nói, "phụ nữ" quả nhiên thay đổi quá nhanh, vừa nãy còn khóc lóc giả bộ đáng thương trước mặt mình, thế nhưng chỉ chớp mắt sau đã rút kiếm ra đâm mình, thực sự là lật mặt còn nhanh hơn cả lật sách mà!
"Ngươi biết không! Tên khốn nhà người vừa từ trong thánh địa của chúng tôi đi ra, mặc dù là được con gái dẫn ra, nhưng ít nhất đã chứng mình là ngươi đã vào đó! Ngươi có biết đó là ước mơ của chúng tôi hay không! Bao nhiêu ngày đêm, chúng tôi chỉ có thể đứng dưới mấy cây đại thụ đằng kia ngóng nhìn xung quanh, tiểu tử thối nhà ngươi lại có thể trực tiếp đi vào! Tồi tệ nhất chính là, ngươi lại không biết đạo lí vui một mình không bằng mọi người cùng vui, nếu đã đi vào tại sao lại không gọi chúng tôi tới! Ta ghét nhất chính là những người chỉ biết tư lợi cá nhân mà không chịu chia sẻ cho người khác!"
"Hơn nữa điều quan trọng nhất mà ngươi đã làm khiến chúng tôi không thể tha thứ chính là ngươi lại dám ra tay với công chúa điện hạ Phàm Tử của chúng tôi, thật sự là tội ác tày trời!"
Có điều bây giờ chính mình cũng không thể cùng "hắn ta" đấu một trận ở đâu, bởi vì đây là trước cửa chính của công hội Hoa Nguyệt, nếu như bị thành viên của công hội Hoa Nguyệt nhìn thấy mình bị người ngoài tấn công thì nhất định sẽ tham gia vào trợ giúp, như vậy mọi chuyện sẽ trở nên phiền phức.
Vì thế chính mình nhất định phải mượn cơ hội lần này dụ Ngọc Sinh Yên đi khỏi đây!
Sau khi Tiêu Phàm có được quyết định của mình, đnag muốn xoay người tránh đi, dẫn Ngọc Sinh Yên đi ra khỏi chỗ này, thế nhưng chẳng biết từ lúc nào, bên cạnh cô bỗng nhiên xuất hiện thêm một đám đàn ông mặc áo choàng...
"Các người tránh ra! Để tôi giết người này!"
Ngọc Sinh Yên nhìn đám người hâm mộ trước đây của mình bỗng nhiên xuất hiện, ngay lập tức la lên.
Nhưng mấy người Hoàng Ma Tử bọn họ làm sao còn nhận ra "hắn ta", càng quan trọng hơn chính là, Ngọc Sinh Yên còn xúc phạm "Quân đoàn Sói Lẳng Lơ" làm bọn họ tức giận, "Quân đoàn Sói Lẳng Lơ" coi cô như là kẻ địch!
"Ngươi câm miệng cho ta!" Hoàng Ma Tử tức giận quát Ngọc Sinh Yên một tiếng, ánh mắt cực kì nghiêm khắc.
Bỗng nhiên xuất hiện thâm mấy người, Tiêu Phàm không hề quên biết, chỉ biết những người này rất thích theo đuôi các thành viên công hội Hoa Nguyệt, còn cái danh xưng công chúa điện hạ Phàm Tử mà bọn họ nói đến, Tiêu Phàm cảm thấy đầu óc của mình thật mơ hồ.
Nhưng chuyện này cũng không làm trở ngại chuyện Tiêu Phàm định nhân cơ hội này trốn đi, "cô" cũng không muốn tiếp tục ở lại đây để bị Ngọc Sinh Yên bỗng nhiên trở mặt truy sát.
Hơn nữa bị đám đàn ông này vây quanh, Ngọc Sinh Yên cũng không sợ bị công hội Hoa Nguyệt chú ý đến mà bại lộ thân phận.
...
Ngọc Sinh Yên cũng coi như miễn cưỡng nhận thức được đám đàn ông đang đứng trước mặt này, nhưng "hắn ta" càng quan trọng hơn chính là, fans của mình đã không giúp mình thì thôi, lại còn che chắn để cái tên Mệnh Phàm đó trốn thoát nữa chứ!
"Các người mau tránh ra! Để tôi giết cái kẻ cặn bã này!"
"Trời ạ! Ngươi lại sỉ nhục nữ thần của chúng tôi, quả thực là tội không thể ta mà! Anh em đâu! Tiến lên! Đánh cái tên mặt trắng này!"
...
Sau khi Tiêu Phàm chạy thoát thì quay lại nhìn phía sau, thấy tình trạng ẩu đả lung tung như vậy, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm, ầm ĩ đủ rồi, xem ra Ngọc Sinh Yên đã khôi phục lại sức sống, sinh long hoạt hổ. Cứ như thế đi, chính mình cũng không cần lo lắng cái tên ngu ngốc kia lại chui đầu vào lưới, làm bại lộ thân phân, trước mắt mình cứ đi tìm nơi để ẩn nấp đã, chờ sau khi cái trạng thái trao đổi giới tính chết tiệt này kết thúc, nếu như Ngọc Sinh Yên thông minh hơn, cũng sẽ không làm bại lộ thân phận của chính mình.
Sau đó Tiêu Phàm xoay người lại, không nhìn về phía sau nữa mà lập tức rời đi.
Chỉ chốc lát sau, Ngọc Sinh Yên rốt cuộc thở hổn hển, từ bên trong Quân đoàn Sói Lẳng Lơ xông ra ngoài, áo choảng trên người có vẻ hơi lộn xộn nhàu nát.
Nhìn không thấy bóng dáng Tiêu Phàm đâu, Ngọc Sinh Yên tức giận dậm chân một cái, sau đó theo bản năng kéo lại mũ trùm của mình, che lại khuôn mặt, rồi biến mất sau ngõ vắng.
...
"Đều tại thằng ngu nhà mày hại tao, mày có thể thông minh hơn một chút không! Cả ngày chỉ biết tạo thêm phiền phức cho tao mà thôi!
Tiêu Phàm ngồi xổm trong ngõ nhỏ mà lần đầu tiên khi biến thân đã ở đó, kéo Tom Cruise lên dạy dỗ.
Nơi này là phía tây Thành Frya, tuy rằng ở đây cũng tính là nội Thành Frya, nhưng có khác biệt rất lớn với những khu vực phồng hoa của Thành Frya.
Nơi này cực kì hẻo lánh, ít người lui tới, cây cối um tùm, nếu như có thêm đám dã quái xuất hiện, quả thật cũng không khác gì so với dã ngoại.
Vì muốn tìm nơi tốt hơn chờ thân thể của mình phục hồi lại như cũ, Tiêu Phàm lựa chọn nơi có ít người chơi như nơi này, nhưng chờ đợi quả thật quá tẻ nhạt, Tiêu Phàm chỉ có thể kéo sủng vật của mình lại dạy dỗ, nỗ lực giảm bớt thời gian vô vị.
Có điều Tom Cruise không có chút tự giác nào nhận lấy sai lầm của mình, trái lại dùng móng vuốt của nói móc móc lỗ tai, khuôn mặt xem thường nhìn chủ nhân của mình: "Bản miêu thăng một lần năm cấp, con người ngu xuẩn, ngươi có làm được không? Hơn nữa dưới sự trả thù của bản soái miêu, ác nữ con người kia đã khóc bù lu bù loa, ngươi có làm được không? Điều đáng nói nhất chính là, ngươi còn nợ bản soái miêu mười đĩa cá nướng, nhớ trả lại cho ta nhanh nhanh nhé! Meo!"
Nhìn dáng vẻ vênh váo tự đắc của Tom Cruise, Tiêu Phàm nhất thời buồn bực, chính mình muốn djay dỗ nó một trận, bỗng nhiên nhìn thấy viên trái tim màu hồng nhạt từ trên người chính mình bay ra, bay về phía xa đằng kia.
Nhìn thấy ngoại hình quen thuộc của trái tim màu hồng này, trong lòng Tiêu Phàm trở nên vui vẻ, chính mình cuối cùng cũng có thể biến trở về cơ thể đàn ông rồi sao!
Cùng lúc đó, một người đàn ông mặc áo choàng cố gắng đuổi theo cái trái tim màu hồng từ trên người mình bay ra kia, thế nhưng bất đắc dĩ là cái trái tim màu hồng này thực sự bay quá nhanh, lập tức đã biến mất trong tầm mắt "hắn ta", có điều lúc này "hắn ta" đã đuổi tới ngõ hẻm cũ ít người lui tới ở phía tây Thành Frya rồi.
"Mệnh Phàm đang trốn ở đây sao?" Đôi mắt sắc besb của Ngọc Sinh Yên đang giấu dưới lớp áo choàng nhìn chằm chằm vào đám cây cối um tùm bị bỏ quên trong nội thành.
Đúng lúc này một trái tim màu hồng bay tới trước người của Ngọc Sinh Yên, ngay lập tức đi vào trong cơ thể của "hắn ta", cuối cùng Ngọc Sinh Yên cũng đã quay trở về hình dáng ban đầu.
Ngọc Sinh Yên mở áo choàng đang khoác trên người mình ra, ngơ ngác nhìn cơ thể của mình đã biến về như cũ, nước mắt yên lặng chảy xuống.
Sau đó cô nhẹ nhàng mở đôi mắt mơ màng ướt đẫm nước mắt, ánh mắt lần nữa khôi phục sự sắc bén, nắm chặt trường kiếm trong tay, nhanh chân chạy vào ngõ hẻm vắng vẻ ở phía tây Thành Frya...
Sau khi Ngọc Sinh Yên khôi phục lại cơ thể phụ nữ, trái tim màu hồng từ trong cơ thể Ngọc Sinh Yên bay ra cũng nhập vào cơ thể của Tiêu Phàm, cảm nhận được sức mạnh trở về một lần nữa, Tiêu Phàm nắm chặt hai tay, không khỏi có chút vui sướng, không kìm lòng được hô tô một tiếng vui mừng.
Thế nhưng một giây sau hắn bỗng nhiên im bặt lại, bởi vì trước người hắn chẳng biết từ bao giờ lại xuất hiện một người bạn nhỏ với trang phục đặc biệt...
Mọi người ở trong trận doanh Tinh Tinh hoặc nhiều hoặc ít sẽ nhiễm một chút phong cách ăn mặt của Tinh Linh, người người quần áo hoa lệ tao nhã, thậm chí ngay cả người chơi có giới tính nam, cũng không ít người mặc theo phong cách dịu dàng, bởi vì như vậy càng thêm địa khí.