Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 585: HẠ LỘ LỘ

"Tiểu công chúa Hạ Lộ Lộ đã rời khỏi hoàng thành rồi!"

"Rốt cuộc tiểu công chúa Hạ Lộ Lộ cũng đi rồi!"

"Thật tốt quá! Cuối cùng tiểu ác ma cũng đi rồi! Cuối cùng chúng ta cũng có thể an ổn mà sống rồi!"

...

"Bộp" một tiếng, mũ sắt rớt xuống đất.

Mái tóc màu xanh nhạt rơi lòa xòa trước mặt Tiêu Phàm, ngay sau đó mùi hương hoa theo mái tóc thoảng qua mũi hắn, mùi hương này vô cùng dễ chịu.

Nhưng lúc này Tiêu Phàm đang vô cùng hoảng hốt, đầu óc trống rỗng, sau khi nhìn thấy mái tóc rối tung thì như bị người ta điểm huyệt đứng ngây ra như phỗng.

Mình vừa làm cái gì thế này?

Trắng trợn quấy rối bé gái?

Trời ạ! Một tội ác vô cùng khủng khiếp! Rốt cuộc mình đã làm cái gì thế này! Tiền đồ tốt đẹp của mình xem như kết thúc từ đây rồi!

...

Thừa dịp Tiêu Phàm ngây người, Hạ Lộ Lộ há cái miệng nhỏ ra, nhe hai chiếc răng khểnh sáng loáng cắn mạnh vào cánh tay hắn!

"A!"

Tiêu Phàm kêu lên thảm thiết. Cuối cùng Hạ Lộ Lộ cũng thoát ra được, cô bé nhanh chóng lăn một vòng sang bên cạnh, cấp tốc mở ba lô cá nhân của mình, lấy ra một cây gậy kim loại gác thẳng lên vai, cảnh giác nhìn Tiêu Phàm đang đứng trước mặt mình.

Hạ Lộ Lộ vô cùng tò mò với người trước mắt này, bởi vì trước đó cô bé đã thấy người này biến hóa vô cùng kỳ lạ. Cô bé chưa bao giờ thấy qua cảnh tượng như thế trong bất kỳ quyển sách nào cho nên rất hiếu kỳ với việc biến thân của Tiêu Phàm.

Cô bé vốn định đến đây để xem xét thực hư, ai ngờ cái tên này chỉ mới bị đụng chạm một chút liền nổi giận, bắt lấy cô bé, còn sờ tới sờ lui trên người cô một cách vô lễ như thế nữa.

Sao người này lại kỳ lạ như thế chứ? Chẳng phải đều là nữ hết cả à, mình chỉ sờ cô ta có một chút, cô ta có cần thiết phải sờ lại như thế không! Thật là một kẻ keo kiệt!

Tiêu Phàm lắc lắc cánh tay đau, nhìn dấu răng thẳng tắp in sâu trên tay mình, âm thầm hít mấy ngụm khí lạnh.

Lúc hắn ngẩng đầu lên thì lại phát hiện bạn nhỏ đã biến thành một cô nhóc dễ thương kia đang giơ một ống tuýp hình trụ bằng kim loại cảnh giác nhìn chằm chằm mình.

Nhìn miệng ống tuýp đen ngòm đang nhắm về phía mình kia, Tiêu Phàm hơi hoảng hốt, nghi hoặc thốt ra hai chữ: "Pháo hoa?"

Hạ Lộ Lộ vốn đang ảnh giác nhưng vừa nghe Tiêu Phàm mở miệng, trong lòng đột nhiên hưng phấn hẳn lên...

Lễ nghi, văn hóa, nghệ thuật, võ thuật, ma pháp... đều là những thứ Hạ Lộ Lộ đã học từ sau khi ra đời, nhưng cô bé lại quy kết cho những môn này bốn chữ "vô cùng nhám chán".

Hạ Lộ Lộ cũng đã từng nghe nói vị ở Nguyệt Cung cả ngày chỉ biết lầm rầm khấn vái kia đã đoán được sau này cô bé sẽ có trí tuệ siêu phàm từ khi cô bé vẫn đang còn bú sữa, khiến phụ thân vua Tinh Linh càng thêm yêu thương mình.

Hạ Lộ Lộ cũng không phụ sự kỳ vọng của mọi người, nhanh chóng đọc xong đống lịch sử hỗn tạp kia, cũng thức tỉnh được thiên phú ma pháp vô cùng mạnh mẽ nhưng cũng chính vì quá xuất sắc nên Hạ Lộ Lộ cảm thấy cuộc sống bình lặng thế này quả thực quá mức nhàm chán.

Cô bé sinh ra trong hoàng thất Tinh Linh, áo cơm vô lo, chẳng có cầu mong gì về mấy thứ vật chất tầm thường như những người khác. Hơn nữa, bởi vì thiên phú ma pháp của cô bé quá mức xuất sắc nên chẳng cần phải cố gắng nhiều ma lực cũng dần mạnh lên, vì thế Hạ Lộ Lộ cảm thấy việc tập luyện ma pháp chẳng có gì thú vị nữa.

Trước kia, còn có những bộ sách chưa xem giúp cô bé giải buồn nhưng sau khi đã đọc xong hết một lượt, cô bé lại cảm thấy việc này chẳng còn thú vị nữa.

Những thứ đạo lý khô khan dạy con dân Tinh Linh phải bảo vệ cây Thế Giới, những bản ghi chép ca ngợi sự vĩ đại của thần thánh nghìn cuốn như một, những thứ này quả thực có ý nghĩa sao?

Hạ Lộ Lộ cảm thấy cứ tiếp tục như vậy nữa, sớm muộn gì cô bé cũng sẽ bị dạy thành kẻ suốt ngày chỉ biết lẩm bẩm như bà lão ở Nguyệt Cung kia cũng nên. Nếu phải sống cuộc sống như thế có lẽ cô bé sẽ bị buồn chán mà chết mất.

Nhưng Hạ Lộ Lộ cũng chẳng còn cách nào khác, bởi vì tuổi cô bé còn nhỏ nên chưa thể hiểu rõ hay xác định được việc mình muốn làm trong tương lai.

Lúc Hạ Lộ Lộ mười tám tuổi (chín tuổi tính theo tuổi loài người), vua Tinh Linh vui mừng tổ chức cho cô bé một buổi vũ hội mừng sinh nhật, các quý tộc của Tinh Linh đều đến tham dự, cảnh tượng đó vô cùng náo nhiệt.

Nhưng Hạ Lộ Lộ lại không cảm thấy vui vẻ, cô bé buồn chán nhìn các chị em của mình vui vẻ khiêu vũ trong sàn nhảy.

Tuy rằng các chị khiêu vũ trông rất đẹp nhưng nếu muốn tương lai cô bé trở thành dáng vẻ như các chị thì có khác gì những chú chim hoàng yến bị nhốt trong chuồng đâu cơ cuhứ?

Không được! Không thể cứ tiếp tục như vậy được!

Nhưng bản thân cô bé nên làm gì đây?

Hạ Lộ Lộ bỗng nhiên cảm thấy có chút bi ai, cô bé ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đầu sao, ánh mắt lộ ra vẻ mờ mịt không phù hợp lứa tuổi.

Lớn thêm một chút, cuối cùng Hạ Lộ Lộ cũng có thể tự thân xuất hành, đương nhiên việc "tự thân" này vẫn tính luôn cả đám hộ vệ ẩn núp ở bên cạnh, chỉ là số lượng hộ vệ ít hơn nhiều mà thôi.

Đối với việc này, Hạ Lộ Lộ cảm thấy cuộc sống của mình quá mức bi thảm, đến một chút tự do cũng không có.

Lúc mới được đi dạo trong hoàng thành Hạ Lộ Lộ cũng rất vui vẻ, bởi vì từ lúc sinh ra tới giờ, ngoài hoàng cung ra bản thân cô bé chưa từng được đi đâu chơi cả.

Nhưng chỉ mấy phút sau, sự vui vẻ này cũng nhanh chóng biến mất.

Bởi vì cô bé thấy, đường phố hoàng thành chẳng khác gì hoàng cung nơi cô bé sống cả, cũng tao nhã, mỹ lệ, tinh xảo giống như vậy, cũng mang nét đặc trưng của Tinh Linh y như thế.

Nhưng nét phong cách đặc trưng này ở trong mắt Hạ Lộ Lộ lại là cực kỳ buồn tẻ, bởi vì từ khi còn nhỏ, cô bé đã lớn lên trong khối kiến trúc mang phong cách này.

Nơi Hạ Lộ Lộ thích nhất có lẽ là phòng đấu giá trong hoàng thành, bởi vì ở đây có thể mua được một số thứ mới mẻ, đặc biệt, xua bớt đi được sự buồn chán thông thường.

Nhưng những sản phẩm mỹ nghệ ở phòng đấu giá trong hoàng thành đa số đều do những thợ thủ công có tiếng trong Tinh Linh tạo ra, xem trọng sự hoa lệ, tao nhã, mãi vẫn không thể thoát được sự trói buộc của truyền thống...

Rời khỏi phòng đấu giá, Hạ Lộ Lộ nhìn lại những món "đồ chơi" mới mua mà đám người hầu đang cầm, khó nén được tiếng thở dài, chỉ mong mấy thứ này có thể giúp những tháng ngày buồn tẻ trong tương lai của cô bé thú vị hơn một chút.

Trải hết những món "đồ chơi" mới mua về ra, Hạ Lộ Lộ đột nhiên phát hiện có một quyển sách mới lạ, từ những trang giấy ố vàng kia có thể đoán được rằng, quyển sách này đã tồn tại từ rất lâu rồi.

Hạ Lộ Lộ không nhớ rốt cuộc mình có từng mua quyển sách này ở phòng đấu giá hay không, nên nghi hoặc hỏi lại đám hạ nhân vừa theo hầu mình về.

"Là món dồ mà phòng đấu giá tặng cho ta? Kết tinh văn hóa Địa Tinh?"

Hạ Lộ Lộ lại nhìn thoáng qua quyển sách đã ố vàng cũ kỹ kia, nhanh chóng hiểu được đầu đuôi sự việc.

Văn hóa Địa Tinh luôn bị Tinh Linh xem thường. Tinh Linh luôn lấy sự cao quý, tao nhã làm trọng nên vốn không hề coi trọng lối sinh hoạt dưới nền đất âm u này, cũng khinh thường nhóm người sống ở Địa Tinh và chẳng bao giờ công nhận nền văn mình của nhóm Địa Tinh kia....

Cho nên, dù cho vật này có cất chứa giá trị nhất định nào đó nhưng nếu đem so sánh với những tác phẩm nghệ thuật khác của Tinh Linh chắc chắn nó đã bị bỏ qua một bên rất lâu, mãi không bán được nên giờ đây mới trở thành món đồ tặng kèm cho cô bé.

Hạ Lộ Lộ nhìn quyển sách phủ đầy bụi, hơi bài xích theo bản năng nhưng xuất phát từ tò mò, cô bé vẫn nhẹ nhàng cầm lấy quyển sách đã rách nát kia lên, tiếp theo đó, hai mắt cô bé bỗng nhiên sáng ngời, chói mắt như những ngôi sao trên bầu trời vậy...

Trong trang thứ nhất chỉ có một câu nói đơn giản: "Bùm! Nổ cũng là nghệ thật!" Lạc khoản - Deidara.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!