Trong trang thứ nhất chỉ có một câu nói đơn giản: "Bùm! Nổ cũng là nghệ thật!" Lạc khoản - Deidara.
Câu nói này cực kỳ bình thường nhưng bạn nhỏ Hạ Lộ Lộ lại chưa từng thấy qua.
Ở thế giới Tinh LInh, dù là một việc bình thường nhất các Tinh Linh cũng sẽ tìm một từ ngữ uyển chuyển phù hợp, khiến việc nói chuyện cũng trở nên văn vẻ thanh cao nhằm thể hiện sự tu dưỡng cao quý của bản thân. Còn câu nói thẳng thắn, đơn giản mà bạo lực này, bỗng chốc hấp dẫn tầm mắt Hạ Lộ Lộ.
Đây là một quyển tiểu thuyết của Địa Tinh do người tên là Cheese Small Goblin viết, tên gọi là "Đại bác là lưỡi dao". Cuốn tiểu thuyết này kể về một tiểu Địa Tinh tên là Deidana rất thích cầm đại bác quậy phá khắp nơi.
Kết thúc của câu chuyện chính là, vì để cắt đứt suy nghĩ điên cuồng của mình, nhân vật này đã tự nổ chết.
Từ nội dung có thể thấy, đây chắc chắn là một quyến tiểu thuyết có tư tưởng vô cùng nguy hiểm nhưng mà đối với Hạ Lộ Lộ vốn đã chán ngấy những câu chuyện xưa hoa mỹ về công chúa, hoàng tử thì đây chẳng khác nào một món đồ thú vị vô cùng mới mẻ.
Hạ Lộ Lộ bị sự nhiệt huyết và điên cuồng của nhân vật chính trong sách hấp dẫn, tự hiểu ra rằng cuộc sống của mình trước giờ bị thiếu đi sự kích thích, kết quả là, tư tưởng nguy hiểm bắt đầu dần dần nảy sinh trong lòng vị công chúa nhỏ...
Lại thêm mấy năm nữa trôi qua, Hạ Lộ Lộ ba mươi tuổi (mười lăm tuổi). Những năm gần đây cô đã góp nhặt rất nhiều những đồ vật của Địa Tinh, xem thêm những sách cổ liên quan đến nền văn minh của Địa Tinh, cũng dựa vào sự thông tuệ của mình mà tự nghiên cứu chế tạo ra một loạt sản phẩm mang phong cách Địa Tinh.
Hạ Lộ Lộ nhìn thành quả nghiên cứu chế tạo của bản thân,vừa cảm thấy hưng phấn lại vừa tự hào!
Nhưng mà hoàng thất Tinh Linh lại không đống ý với những hành động này của cô, cho rằng cô đang chơi đùa với những thứ chết chóc, lại còn dùng tinh lực vào những vật phẩm thô tục của bọn Địa Tinh, khuyên cô nên dành nhiều thời gian hơn cho việc luyện tập ma pháp...
Hạ Lộ Lộ đã bước vào thời kỳ phản nghịch đương nhiên sẽ không chịu thua như thế, cô cho rằng thời đại do vũ khí nóng đứng đầu sớm muộn gì cũng sẽ đến, hơn nữa sự truyền thống cũ kỹ của Tinh Linh này không thích hợp với cô, cuộc sống của cô hẳn phải giống như Deidara trong "Đại bác là lưỡi dao" kia, có kích thích, có phấn chấn có điên cuồng mới đúng. Dù cho cuối cùng có bị nổ thành tro bụi thì cũng không cảm thấy hối tiếc! Bởi vì Hạ Lộ Lộ cảm thấy cuộc sống như vậy mới thật sự có ý nghĩa!
Bỗng nhiên có một ngày, Hạ Lộ Lộ nổi hứng muốn đến thành Freja.
Bởi vì trong một quyển sách cổ cô bé sưu tầm được có nói về manh mối của di tích Địa Tinh, mà nơi quyển sách cổ kia ám chỉ chính là ở gần thành Freja bây giờ của trận doanh Tinh Linh.
Vì thế Hạ Lộ Lộ thầm tưởng tượng về một cuộc đại mạo hiểm của chính mình, cũng xin vua cha Tinh Linh cho đi du lịch.
Cô bé vốn tưởng rằng sẽ phải viện rất nhiều cớ mới xin được phụ hoàng, chẳng ngờ rằng vua Tinh Linh lại nhanh chóng đồng ý như vậy, còn có dáng vẻ như trút được gánh nặng nữa chứ.
Nhìn vẻ mặt của vua Tinh Linh, Hạ Lộ Lộ cảm thấy vô cùng khó hiểu.
Nhưng quản nhiều làm gì! Chỉ cần cô bé có thể đến được thành Freja để thám hiểm là được rồi!
Cứ như vậy, Hạ Lộ Lộ túm lấy người thầy là đại hiền giả Lao Lai Lai râu bạc cùng với sự hộ tống của kiếm sĩ Claude của Phong Cung Tinh Linh, rời khỏi nơi đã từng sinh hoạt ba mươi năm là hoàng thành này.
Cảm thụ những cơn gió mang theo hơi thở tự do suốt dọc đường, tâm trạng của Hạ Lộ Lộ vô cùng vui vẻ, bởi vì cô bé cảm thấy cuối cùng mình cũng thoát khỏi nhà giam của hoàng thất Tinh Linh kia rồi, nhận được tự do đúng nghĩa kể từ khi chào đời đến nay.
Nhưng tâm trạng vui vẻ của Hạ Lộ Lộ cũng chẳng duy trì được bao lâu, bởi vì sau khi đến được thành Freja, cô bé lại trở về với cuộc sống vốn chẳng thay đổi gì so với trước kia.
Dù cô bé đi đến đâu Claude cũng sẽ mang theo một đám thị hệ theo sát bên cạnh, còn ông lão Lao Lai Lai kia thì suốt ngày dạy dỗ cô bé về đống lễ nghi truyền thống nhàm chán cũ rích.
Lễ nghi truyền thống?
Cái thứ này cô bé đã chơi chán từ khi lên sáu tuổi rồi thế mà vị đại hiền giả kia lại cứ nói liên tu bất tận mãi!
Trời ạ! Lỗ tai của cô cũng sắp bị đóng thành kén vì lão già này rồi!
Hạ Lộ Lộ đi đến thành Freja không phải là để đổi một nơi "ngồi tù" khác, cho nên cô bé cảm thấy vô cùng phiền muộn.
Mà đúng lúc này, Lao Lai Lai lại đột nhiên vui vẻ nói muốn tặng cho cô bé một món lễ vật.
Lễ vật?
Nghe thấy từ này, lúc đầu Hạ Lộ Lộ vẫn rất mong chờ.
Nhưng sau khi nhìn thấy món đồ chơi trong tay Lao Lai Lai thì cô bé đã hoàn toàn thất vọng.
Trứng?
Lao Lai Lai vậy mà lại nghĩ đến việc đưa một quả trứng đến lấy lòng cô bé?
Trời ạ! Quả thực là một đại hiền giả ngu xuẩn, món đồ chơi chỉ một mồi lửa đã chín thế này sao bản công chúa thèm liếc mắt chứ!
Vì thế, Hạ Lộ Lộ chẳng thèm nhìn quả trứng trong tay Lao Lai Lai mà xoay người bước đi thẳng...
Không được, không thể cứ tiếp tục như vậy được!
Nếu cô bé cứ bị nhốt mãi ở nơi này, bị một Đại hiền giả chỉ biết tặng trứng giáo dục thì nhất định chỉ số thông minh sẽ bị sụt giảm nghiêm trọng! Chắc chắn cuối cùng mình cô bé cũng sẽ biến thành một kẻ đầu đất chỉ biết nghịch quả trứng Lao Lai Lai tặng cho mất!
Nghĩ đến cuộc sống thê thảm sau này của mfinh, Hạ Lộ Lộ cảm thấy vô cùng sợ hãi, vì vậy cô bé hạ quyết tâm phải rời khỏi nơi này.
Hạ Lộ Lộ gói ghém hành trang, sử dụng thuật ngụy trang tự nhiên cho bản thân xong, thừa dịp đám người hầu không chú ý, lẻn rời khỏi phòng mình...
Rời khỏi đây rồi mình nên đi đâu đây?
Hạ Lộ Lộ cảm thấy rất mờ mịt, cô rất muốn đến di tích của Địa Tinh kia để xem xét, bắt đầu một cuộc phiêu lưu mạo hiểm đầy kích thích nhưng tình huống trước mắt không cho phép cô bé làm như vậy, bởi vì cô bé vốn không biết di tích Địa Tinh ở đâu mà chỉ biết rằng nó ở gần thành Freja mà thôi.
Hạ Lộ Lộ gẩy gẩy kính chắn gió mình đang đeo, cảm thấy hơi buồn rầu, xem ra cô bé vẫn là chuẩn bị chưa được đầy đủ rồi...
Nhưng mà nếu đã trốn thoát thì sẽ không trở về nữa, cô bé phải tìm một nơi để trú ngụ rồi dừng chân ở đó một thời gian mới được.
Hạ Lộ Lộ đã đến thành Freja được một thời gian rồi vậy nên địa hình trong thành cô bé cũng biết được đại khái. Cô bé thầm nghĩ, quảng trường cũ ở thành Tây cũng khá ổn, dù sao ít người, dễ lẩn trốn, vì thế Hạ Lộ Lộ đi thẳng đến nơi này.
Không thể không nói, vận khí của Hạ Lộ Lộ quả thực không tệ, thế mà cũng ngẫu nhiên tìm được đầu mối di tích của Địa Tinh ở trong một biệt thự cũ nãt ở quảng trường cũ phía Tây của thành Freja.
Đó là một tấm bản đồ đã cũ.
Nhìn nét chữ lờ mờ trên mảnh giấy ố vàng, ánh mắt Hạ Lộ Lộ sáng rực hẳnt lên. Cô bé biết cuộc phiêu lưu mạo hiểm của mình đã sắp có thể bắt đầu được rồi.
Nhưng mà trước đó, cô bé cần phải đánh dấu lại tấm bản đồ này đã, dù sao tấm bản đồ này cũng đã khá lâu mà thế sự xoay vần, thành Freja vốn đã thay đổi không ít.
Hôm nay, Hạ Lộ Lộ cũng ngồi trên một thân cây cao như những ngày khác, vừa đối chiếu lại vừa đánh dấu lại cảnh vật xung quanh lên tấm bản đồ, nhưng chẳng ngờ được rằng đột nhiên lại có một nhà thám hiểm xuát hiện trước mặt cô bé.
Cô bé vội vàng chạy tới một ngách nhỏ, lén lút dõi theo.
Những hành động của nhà mạo hiểm này khiến Hạ Lộ Lộ cảm thấy vô cùng tò mò. Cô bé lấy một cái ống nhòm từ ba lô của mình ra, nhắm về hướng nhà mạo hiểm kia đang trốn để quan sát.
Nhưng vừa nhìn xong cô bé lại bị động tác của nhà mạo hiểm kia dọa cho hoảng hốt, bởi vì nhà mạo hiểm này là nữ, lại còn có dáng vẻ vô cùng xinh đẹp, thậm chí còn chẳng hề kém các chị gái xinh đẹp của cô bé.