Nhưng mà đáng tiếc là hình như chỉ số thông minh của người này không được cao cho lắm, sau khi dừng bước thì cứ ôm lấy con mèo nhỏ kia lẩm bẩm không dứt, quả thực chẳng khác nào Lao Lai Lai tặng cô bé quả trứng kia.
Cũng vì vậy nên Hạ Lộ Lộ cảm thấy nhà thám hiểm từ ngoài đến này chẳng có gì thú vị. Cô bé đang định cất ống nhòm đi, tiếp tục nghiên cứu bản đồ trong tay mình thì đột nhiên một cảnh tượng vô cùng kỳ dị xuất hiện trước mặt Hạ Lộ Lộ! Nhà thám hiểm kia đột nhiên biến thành đàn ông! Đây là tình huống gì thế này?
Tuy rằng mấy năm nay Hạ Lộ Lộ có nghiên cứu về văn hóa Địa Tinh nhưng ma pháp Tinh Linh của cô bé cũng không hề tụt giảm. Theo sự hiểu biết về phóa thuật của cô bé, ngoại trừ việc biến thân của Druid ra thì thuật biến hình của pháp sư loài người và yêu thuật của Shaman ra dường như chẳng còn có pháp thuật nào có thể tha đổi bản thân hoặc ngoại hình cả, càng đừng nói đến pháp thuậ thay đổi giới tính như thế kia!
Nhưng nếu như thứ người này thi triển không phải là pháp thuật vậy thì nó là cái gì?
Chẳng lẽ là thuật dịch dung phụ trợ cho việc trộm cắp của bọn đạo tặc?
Cũng có thể lắm, nhìn thân thủ nhanh nhẹn của anh ta thì chắc chắn là một nhà mạo hiểm chuyên đi trộm cắp rồi.
Vì thế Hạ Lộ Lộ quyết định đi xuống dưới đó tìm tòi nghiên cứu một phén.
Hạ Lộ Lộ xuất hiện trước mặt người thám hiểm này, nhưng phản ứng của anh ta lại khiến cô bé cực kỳ thất vọng. Anh ta cứ ngốc nghếch đứng ngây ra như phỗng ở đó.
Hạ Lộ Lộ vốn còn muốn chào hỏi anh ta nhưng nhìn dáng vẻ anh ta như thế cô bé đành bỏ qua.
Nhưng chuyện này cũng là bình thường thôi, dù sao anh ta cũng là một người đáng thương đến mức phải nói chuyện phiếm với mèo, vậy thì cô bé nên mong chờ gì ở anh ta đây?
Tuy người này hơi ngu ngốc nhưng vẫn không ảnh hưởng đến việc cô bé muốn nghiên cứu năng lực của chị ta.
Vì thế Hạ Lộ Lộ đi thẳng qua màn chào hỏi bước đầu, muốn tiến hành học tập kỹ thuật dịch dung của đối phương, mà điều khiến Hạ Lộ Lộ cảm thấy tò mò nhất chính là giới tính của nam và nữ vốn khác nhau, vậy thì vị trí kia chị gái này đã dùng thứ nguyên liệu gì để tiến hành thay thế vậy?
Hạ Lộ Lộ vươn bàn tay nhỏ bé, ánh mắt nhìn chăm chú về phía trước, chộp thẳng tới.
Hạ Lộ Lộ có thể cảm nhận được xúc cảm đang truyền đến từ tay mình, trong lòng cô bé vô cùng kinh ngạc.
Dáng vẻ này, độ co giãn này, sự mềm mại này, còn có nhiệt độ nóng bỏng hơn mức bình thường của cơ thể nữa, quả thực vô cùng chân thực!
Không thể ngờ được rằng tên trộm này lại có "thuật dịch dung" cao minh đến vậy. Nếu không phải trước đó mình đã nhìn thấy dáng vẻ nữ của chị ta thì quả thực không thể nhìn ra đâu!
Nhưng mà cái này làm từ thứ gì vậy nhỉ?
"Cảm giác này, chẳng lẽ là keo dán silic sao?"
Hạ Lộ Lộ nhíu nhíu mày, cảm thấy hơi hoang mang. Cô bé đã từng nghiên cứu và nghiên cứu và luyện tập thuật luyện kim nhiều năm nay, kiến thức khá phong phú nhưng loại nguyên liệu cho cảm giác chân thật thế này thì trong thời gian ngắn cô bé quả thực không nhận ra được.
Nhưng chẳng ngờ, tên đạo tặc có kỹ thuật dịch dung cao siêu này lại còn có cả kỹ thuật diễn xuất sắc nữa chứ, giả vờ tái mặt cứ y như thật. Nếu không phải Hạ Lộ Lộ đã biết đối phương là nữ từ sớm thì quả thực còn tưởng chị ta bị hành động của mình dọa cho hoảng hồn đấy!
Đang lúc Hạ Lộ Lộ âm thầm tán thưởng kỹ thuật diễn xuất của người trước mắt, đối phương bỗng dưng thô bạo xông lên, bắt cô bé lại, rồi vươn tay sờ xuống dưới!
Đáng giận!
Xấu hổ chết mất!
Chẳng phải chị ta chỉ bị mình sờ có một cái thôi sao! Có cần phải ăn miếng trả miếng sờ lại như thế không! Hơn nữa chỗ này của mình đến cả các chị gái của mình còn chưa chạm qua lần nào đâu!
"Ngươi làm gì với ta thế hả? Mau dừng tay!"
Hạ Lộ Lộ tức giận hét lớn.
Nhà thám hiểm bỗng nhiên sửng sốt, dường như bị tiếng hét của cô bé dọa ngốc, Hạ Lộ Lộ âm thầm vui vẻ, mở cái miệng nhỏ nhắn ra cắn mạnh lên tay đối phương một cái!
"A!"
Chỉ nghe nhà mạo hiểm kia kêu lên một tiếng đau đớn, Hạ Lộ Lộ lập tức giãy thoát, lục lấy vũ khí mà mình tự hào nhất trong ba lô ra, nhìn chăm chú vào người trước mắt. Nếu không phải cô bé muốn học được kỹ thuật hóa trang từ chị ta thì cái tên vô lễ này đã bị cô bé dùng đại bác bắn cho tan xác rồi, ai cho chị ta dám sờ soạng cô bé như vậy chứ.
Chỉ thấy nhà mạo hiểm nhanh chóng hồi phục lại tinh thần từ trong kích động, nhìn chăm chú vào cô bé, dùng giọng nói ngu ngốc như cũ thốt ra hai chữ "đại bác".
Nhưng vừa nghe thấy hai chữ "đại bác" này, Hạ Lộ Lộ bỗng nhiên có nỗi xúc động muốn khóc òa lên, bởi vì cuối cùng trên thế giới này cũng có người biết món vũ khí trong tay cô bé rồi...
Đại bác, đây chính là binh khí mà Hạ Lộ Lộ đã phải mất rất nhiều năm nghiên cứu văn hóa của Địa Tinh mới chế tạo ra được.
Lúc Hạ Lộ Lộ dùng đại bác do chính mình chế tạo bắn thẳng vào vách tường khiến nó bị vỡ toang thành một lỗ đen ngòm cô bé đã vô cùng vui vẻ, đây chính là uy lực kinh người của đại bác đó!
Hạ Lộ Lộ xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn bị bụi mò trong phòng thí nghiệm bôi bẩn, mang theo đại bác trong tay, vui vẻ chạy về hoàng cung, cô bé muốn chia sẻ sự vui sướng trong lòng mình với mọi người.
"Đây là cái gì?"
Vua Tinh Linh nhìn ống tuýp hình trụ bằng kim loại trong tay con gái mỉm cười hỏi. Lúc này hoàng hậu và các chị gái của Hạ Lộ Lộ cũng tò mò xúm lại xem.
"Phụ vương đoán thử đi!"
Hạ Lộ Lộ nhìn dáng vẻ của mọi người, âm thầm đắc ý.
Vua Tinh Linh nhìn ống tuýp bằng kim loại trước mắt với vẻ khó hiểu. Ông chưa từng thấy qua thứ này trong trận doanh Tinh Linh, chẳng lẽ đây là một loại sản phẩm mỹ nghệ mới?
Nhất định là bởi vì Hạ Lộ Lộ còn nhỏ tuổi, tay nghề chưa đủ nên mới tạo ra một món đồ thô kệch như thế, ngay cả hoa văn mỹ lệ cũng chưa kịp chạm khắc lên nữa, nhưng mà để chế tạo ra một món hàng mỹ nghệ bằng kim loại thế này cũng đã là khó khăn cho con bé rồi.
"À, ta biết rồi!"
Vua Tinh Linh ôn hòa cười nói.
"Hả, phụ hoàng đoán ra được rồi à?"
Hạ Lộ Lộ nghe phụ hoàng của cô bé nói biết về đại bác nên cảm thấy vô cùng vui vẻ, nhưng mà hành động tiếp theo của vua Tinh Linh lại khiến Hạ Lộ Lộ thất vọng.
Chẳng biết vua Tinh Linh lấy được ở đâu ra một đóa hoa rất đẹp, sau đó cắm vào miệng đại bác của Hạ Lộ Lộ, tự tin nói: "Thứ Lộ Lộ làm được là một chiếc bình hoa đúng không!"
"Hóa ra là như vậy, Hạ Lộ Lộ muội muội làm được một chiếc bình hoa đẹp thật nha."
Các chị gái của Hạ Lộ Lộ nói xong, cũng học theo vua Tinh Linh cắm vào họng đại bác của cô bé mấy đóa hoa, dường như muốn giúp cho "bình hoa" có kỹ nghệ thô vụng kia trở nên xinh đẹp hơn.
Hạ Lộ Lộ nhìn thấy thế, sững sờ tại chỗ, chỉ mới chớp mắt thôi, họng đại bác do cô bé tự tay chế tạo đã bị vua Tinh Linh và các chị gái cắm vào đầy hoa. Nhìn họng đại bác bị cắm đầy hoa tươi, nước mắt Hạ Lộ Lộ tuôn trào...
"Hu hu! Ta ghét mọi người!"
Hạ Lộ Lộ lấy lại đại bác của mình, chạy ra ngoài cung, hoa tươi rớt đầy trên đất trông vô cùng xinh đẹp...
Tới tận lúc này, trong hoàng thành vẫn không ai biết được món đồ hình trụ trong tay Hạ Lộ Lộ có tên là gì. Dù cho Hạ Lộ Lộ mang theo đại bác này quậy cả hoàn thành rối loạn hết cả cũng chẳng ai có thể biết được thật ra nó là cái gì.
Bọn họ nghe tiếng nổ đáng sợ của đại bác đều ngơ ngác cho rằng đó là tiếng "ác ma rống giận", mà Hạ Lộ Lộ cũng từ một tiểu công chúa được mọi người yêu thích trở thành một "tiểu ác ma" nghịch ngợm chỉ biết gây sự...
Cho nên giờ này khắc này, Hạ Lộ Lộ bỗng nhiên nghe thấy hai chữ "đại bác" từ miệng Tiêu Phàm" đột nhiên có cảm giác như gặp được tri kỷ.
"Ngươi vừa mới nói đây là cái gì?"