Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 590: CÓ BẠN TỪ PHƯƠNG XA TỚI

"Chú biết không, từ sau khi cháu nghiên cứu về đuốc pháo, thì liền thích cái đồ chơi này, ống pháo bằng kim loại thô kệch nặng nề cảm giác lạnh lẽo, lại phun ra lửa nóng bỏng, một quả pháo đã có uy lực khiến tất cả phải nằm xuống, đây là thứ khiến cháu thích thú khi đánh nhau bằng pháo! Đáng tiếc, tại quê hương của cháu không ai nhận ra được binh khí trong tay cháu, bọn họ thậm chí còn cho rằng hỏa pháo là "Ác Ma Gầm Thét", cái tên buồn cười biết bao!"

Nhìn thần sắc của Hạ Lộ Lộ từ hưng phấn chuyển thành đau thương, ở trong nội tâm Tiêu Phàm bỗng nhiên sinh ra một chút đồng cảm với cô bé.

Nhưng một tiểu loli Tinh Linh thích bắn pháo thật sự bình thường sao? một chủng tộc yêu thích hào bình như Tinh Làm làm sao có thể sinh ra một người phản nghịch vô cùng bạo lực như thế, tích cách của tiểu loli này hẳn là không ở đây mới đúng!

"Thế nào! Cháu vừa nói không sai chứ! Không phải chú đã được trải nghiệm cảm giác khoái cảm khi bắn pháo mà cháu vừa nói sao, bạn pháo!

Lại nghe Hạ Lộ Lộ gọi mình là bạn pháo, sắc mặt của Tiêu Phàm có chút không được tự nhiên.

"Chẳng lẽ chú không cho là như vậy?"

Nhìn thấy vẻ mặt lúc này của Tiêu Phàm không được tự nhiên, Hạ Lộ Lộ bỗng nhiên cảm thấy có chút thất vọng, "Chú vừa mới nhận ra đây là hỏa pháo, cháu lại cho là chú cũng thích hỏa pháo giống cháu, nhưng cháu không nghĩ tới... Chú dường như căn bản không rõ mị lực của việc bắn pháo!"

Hạ Lộ Lộ trực tiếp ném hỏa pháo trong tay mình cho Tiêu Phàm, "Cầm!"

Tiêu Phàm bắt lấy binh khí Hạ Lộ Lộ vừa ném tới, nghi hoặc nhìn Hạ Lộ Lộ một chút.

Hạ Lộ Lộ không để ý đến Tiêu Phàm, sau đó lại lấy từ trong hành trang đằng sau mình ra một hỏa pháo khác, "Bạn pháo! Chú hãy nhìn cho thật kỹ! Cháu sẽ cho chú nhìn thấy mị lực của bắn pháo! Sau khi nhìn nó, chú nhất định sẽ say mê nó! Về sau chúng ta lại tụ thành một khối đánh nhau vui vẻ!"

Tiêu Phàm nghe thấy lời nói của Hạ Lộ Lộ, mặc dù hiểu rõ ý tứ mà cô bé nói tới không phải là như kia, nhưng vẫn có cảm giác có biến đổi.

Hạ Lộ Lộ lại nhìn Tiêu Phàm một chút, nhắm ngay họng pháo ở phía trên, hô to một câu: "Vì hoa nhường nguyệt thẹn, mỗi ngày một pháo đãi trời!"

Hoa lửa nổ tung ra từ họng pháo kim loại, một tiếng vang lớn, chấn động đến lỗ tai của Tiêu Phàm ong ong vang dội.

Bóng cây trên đỉnh đầu cũng theo tiếng nổ này mà nứt ra một lỗ hổng, từng tia từng tia ánh nắng chiếu thẳng xuống, có điều để cho Tiêu Phàm cảm thấy khiếp sợ nhất chính là, một pháo này của Hạ Lộ Lộ thế mà lại đánh một người quen từ trên trời xuống...

Ngọn pháo bắn trên trời cao của Carla trong cái quãng trường cũ tĩnh lặng không người của thành Freya đột ngột đến dị thường.

Ngọn cây cũng bị pháo xé toạc ra một cái lỗ bự, đám chim bồ câu trắng trên ngọn cây vì âm thanh của hỏa lực làm cho hoảng sợ mà bay tán loạn. Tất cả mọi chuyện diễn ra rất là tự nhiên, thế nhưng thành Freya của trận doanh Tinh Linh lại khác trận doanh nhân loại ở chỗ, loài chim bồ câu trắng hầu như rất ít xuất hiện ở đây...

Bịch một tiếng, một người rơi từ trên cao xuống, đầu cắm vào bụi cỏ phía trước Tiêu Phàm và Carla, chỉ lộ ra bên ngoài chiếc quần có màu sắc rực rỡ và đôi ủng da đầu ngọn đẹp đẽ.

Đôi chân cao gầy mảnh khảnh lúc này không khác gì một nhánh cây đang bị cắm ngược.

Carla hơi tò mò nhìn người mới bị rớt xuống, mà Tiêu Phàm trông thấy phong cách ăn mặc vô cùng đẹp đẽ trước mặt thì bỗng có cảm giác quen quen.

Nhưng mà, điều quan trọng nhất bây chính là người trước mặt có bị làm sao hay không?

Người này hình như bị pháo của Carla vô tình bắn trúng, sau đó từ trên trời rớt xuống rồi ngã chỏng vó vào đây, dùng mặt tiếp đất. Bị như vậy là biết xui cỡ nào rồi.

Đúng vào lúc này, hai cẳng chân gầy ốm, mảnh khảnh trong bụi cỏ bỗng nhúc nhích bằng một tư thế vô cùng kỳ quái, giống như đang run rẩy, vô cùng quỷ dị khác thường, lại kết hợp thêm màu sắc rực rỡ trên chiếc quần, hình ảnh này thực sự làm người ta vô cùng sợ hãi.

Ngay sau đó, người nọ bỗng nhiên co người lại, cơ thể bắn vọt ra, ấy vậy mà dùng một tư thế đặc biệt kỳ lạ, thình lình bắn lên, thế là cơ thể đang cắm trong bụi cỏ đã được rút ra.

Mấy phiến lá xanh bay lả tả từ trên cơ thể người nọ xuống, hai tay gã nhẹ nhàng vỗ vỗ mặt mình, phủi bớt tro bụi dính trên đó, phủi xong lại lộ ra một khuôn mặt trắng bệch kinh dị.

Sau đó, gã híp mắt nhìn về phía trước, cuối cùng ánh mắt rơi vào người Tiêu Phàm: "Ủa?"

Câu này có hơi ngả ngớn nhưng khi Tiêu Phàm nhìn thấy nụ cười không rõ ý vị kia thì cả người lại bắt đầu căng thẳng hết cả lên.

Ủa cái khỉ à! Sao cái tên điên này lại xuất hiện ở đây!

Người trước mặt Tiêu Phàm có thân hình cao gầy, trên người ăn mặc tuy đẹp nhưng lại rất buồn cười, bốn thanh đoản kiếm cắm ngược sau lưng thành hình chữ "x", đầu tóc vàng chóe dựng đứng, trông vừa ngông cuồng vừa tùy tiện.

Tư thế đứng thẳng vừa bừa bãi vừa lười biếng, đôi vai trùng xuống ỉu xìu, nhưng dù vậy Tiêu Phàm cũng chẳng dám xem thường gã này, bởi vì trên đầu gã là một ID đỏ đến nỗi sắp biến thành đen thui, Tiểu Sửu Hoàng.

Tiểu Sửu Hoàng, tên điên mà Tiêu Phàm đề phòng nhất.

Mặc dù gã này rất điên rồ, nhưng Tiêu Phàm không thể không thừa nhận thực lực chiến đấu của Tiểu Sửu Hoàng vô cùng cao siêu. Dù sao khi đó, lúc mình giao chiến với Tiểu Sửu Hoàng, cứ bị gã không chế tiết tấu trận đấu, cuối cùng là rơi xuống thế hạ phong.

Có điều, bây giờ, cái đồ điên Tiểu Sửu Hoàng bỗng nhiên xuất hiện trong thành Freya trận doanh Tinh Linh làm cái gì chứ? Sẽ không phải là lại tìm mình gây phiền phức đó chứ? Đúng là có khả năng thật, cái tên này vui buồn thất thường có tiếng mà!

"Quác quác, Mệnh Phàm, anh căng thẳng như vậy làm gì chứ. Chẳng lẽ nhìn thấy người bạn cũ này nên không vui sao?"

Tiểu Sửu Hoàng lại phát ra tiếng cười đặc trưng của gã làm Tiêu Phàm thấy rùng hết cả mình.

"Ồ? Đồng dâm, hóa ra ông chú kỳ quái này là bạn của chú à?"

Carla ngờ vực nhìn Tiểu Sửu Hoàng một chút rồi hỏi Tiêu Phàm.

Chưa đợi Tiêu Phàm lên tiếng trả lời, Tiểu Sửu Hoàng đã phấn khởi đáp lời: "Đúng rồi đó, chú với Mệnh Phàm là đồng hương, đều ra từ cùng một trận doanh."

"Ồ, thảo nào ông chú lại ăn mặc khác thường như vậy, phải biết gu ăn mặc của mọi người trong trận doanh Tinh Linh cứng nhắc cực kỳ ấy."

Carla thấy Tiểu Sửu Hoàng gật đầu nhẹ, sau đó bày ra bộ dáng 'đúng là thế thật'.

"Này này, Carla, cháu đừng dựa vào cái tên nguy hiểm này gần như thế!"

Thấy Carla không hề cảnh giác tụ lại một chỗ với Tiểu Sửu Hoàng, Tiêu Phàm không khỏi cảm thấy lo lắng, vội lên tiếng nhắc nhở.

"Mệnh Phàm, anh nói chuyện tổn thương người khác thật đó! Cái gì gọi là cái tên nguy hiểm, chúng ta không phải là bạn tốt sao."

"Đúng vậy, đồng dâm, ông chú này mặc dù bề ngoài có hơi buồn cười chút,

nhưng chú ghét bỏ bạn bè thế là không đúng đâu." Carla cũng trách móc theo.

"Cháu không biết đó thôi, cái tên này là phần tử bạo lực đó! Vui cái là xách dao ra đâm người à!" Tiêu Phàm nói rồi, thận trọng liếc thoáng qua mấy thanh đoản kiếm sau lưng Tiểu Sửu Hoàng.

Carla nghe Tiểu Sửu Hoàng là phần tử bạo lực thì dường như hứng khởi hẳn lên: "Ồ, nghe cũng không tệ nha!"

"Hả?"

Tiêu Phàm choáng váng, cái con bé lolli này còn là người bình thường sao, phản ứng kiểu gì thế!

Nhưng Carla lại chẳng thèm để ý tới Tiêu Phàm nữa, đi thẳng đến trước mặt Tiểu Sửu Hoàng, trong lòng thầm chờ mong: "Ông chú, chú có biết vật trong tay cháu là gì không?"

"Quác quác, hoả pháo hả?"

Nghe thấy Tiểu Sửu Hoàng trả lời vậy thì đôi con ngươi của Carla sáng rực lên: "Ông chú tuyệt thật nha! Nếu chú đã là bạn tốt của đồng dâm cháu, vậy thì từ giờ trở đi chú và Carla cũng là đồng dâm!"

"Đồng dâm" Tiểu Sửu Hoàng nghe Carla nói ra một từ xưng hô kỳ lạ mà khó hiểu đôi chút, nhưng sau đó cũng quác quác cười nói: "Cái này hình như cũng thú vị đó!"

"Đương nhiên rồi, bắn pháo chắc chắn niềm vui thú vô tận!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!