"Đương nhiên rồi, bắn pháo chắc chắn niềm vui thú vô tận!"
Carla trưng ra vẻ mặt vênh váo. Sau đó móc từ trong bao lớn sau lưng ra một ống đại bác thẳng tay ném cho Tiểu Sửu Hoàng. Tiểu Sửu Hoàng nhìn ống pháo kim loại Carla đưa cho trong tay, vẻ mặt vui vẻ hệt như một đứa trẻ có đồ chơi mới. Có điều, vẻ mặt vui vẻ kết hợp với khuôn mặt trắng bệch của Tiểu Sửu Hoàng, ngược lại trông càng kinh dị hơn.
Thấy Carla và Tiểu Sửu Hoàng đang chơi chung đến vô cùng hòa hợp bên cạnh, Tiêu Phàm hơi kinh ngạc.
Này là tình huống gì đây?
Chẳng lẽ ông chú kỳ quái và lolli sánh đôi là quy luật thiên nhiên sao?
Nếu không thì một tên điên như Tiểu Sửu Hoàng sao có thể chơi chung mà lại còn hòa thuận với con bé Carla này được chứ?
"Tiểu Sửu Hoàng, rốt cuộc anh đến chỗ này làm gì?"
Mặc dù Tiểu Sửu Hoàng cũng không vừa thấy mặt mình đã ra tay công kích như mâsy lần trước nhưng trong lòng Tiêu Phàm vẫn cảnh giác như cũ. Bởi vì cho tới bây giờ, hắn vẫn không biết tại sao tên nguy hiểm này lại xuất hiện bên cạnh mình.
"Mệnh Phàm, tôi biết anh đang lo lắng cái gì, nhưng lần này tôi thật sự không phải tới tìm anh đâu. Tôi chỉ trùng hợp đi ngang qua mà thôi, quác quác."
"Trùng hợp đi ngang qua?"
Lời của tên điên này chẳng thể tin được chút nào, thành Freya phía tây hiếm khi có người đến, người bình thường sẽ không ai rảnh mà mò mẫm ở đây! Tiểu Sửu Hoàng nói gã chỉ là trùng hợp đi ngang qua, có ma tin!
"Đúng vậy? Tôi chỉ là trùng hợp đi ngang qua đây, sao Mệnh Phàm anh không tin chứ?" Tiểu Sửu Hoàng trưng ra vẻ mặt vô tội: "Thật ra gần đây tôi luôn trốn trên ngọn cây này, nói ra thì là chính anh xông đến nơi này mới đúng."
Gần đây luôn trốn trên ngọn cây này?
Tiểu Sửu Hoàng có ý gì? Chẳng lẽ trước giờ gã vẫn luôn ở chỗ này chỉ là mình và Carla không phát hiện ra?
Khoan đã, nếu như trước đó gã luôn ở đây...
Sắc mặt Tiêu Phàm bỗng nhiên biến đổi: "Anh... Anh... Chưa thấy cái gì đâu ha?"
Tiểu Sửu Hoàng suy nghĩ một chút: "Ế? Hình như cũng chỉ nhìn thấy anh vô cùng thô bạo mà lấy tay bắt Carla, rồi mặt mũi tràn đầy hưng phấn sờ soạng phía bên dưới người cô bé..."
"A! Anh im ngay đi!"
Mặt Tiêu Phàm nóng đến sục sôi, giống như một con mèo bị đạp đuôi vọt về phía Tiểu Sửu Hoàng...
"Tại sao... Tại sao lại là tôi... Tại sao mấy người cứ thích lôi tôi xuống nước..."
Tiêu Phàm túm lấy Tiểu Sửu Hoàng gào nửa ngày, rốt cục cũng thấy mệt. Giọng điệu vô cùng kích động lúc ban đầu cũng dần dần trở nên yếu ớt, nhưng sự oán giận trong mắt vẫn không ngừng tuôn trào như nước sông.
Carla đứng nột bên, hai mắt sáng long lanh nhìn Tiêu Phàm đang gào lên với Tiểu Sửu Hoàng, vẻ mặt hâm mộ bảo: "Quan hệ giữa hai chú tốt thật đó!"
"Quỷ mới có quan hệ tốt với tên điên này!"
Nghe Carla nói mình hợp với tên thần kinh Tiểu Sửu Hoàng, Tiêu Phàm nhịn không được nữa thét to về phía Carla.
"Hừ! Cháu đoán không sai mà, Phàm Muội quả nhiên là tsundere!"
Bị Tiêu Phàm gào như thế, Carla có vẻ hơi không vui, nhưng sau đó cũng bắt đầu tận tình khuyên bảo Tiêu Phàm: "Chị cháu nói, nếu như con gái mà cả ngày ngạo kiều là không dễ gã đi đâu, Phàm Muội phải sửa tính này đi."
Nhìn dáng vẻ Carla như bà cụ non, Tiểu Sửu Hoàng đứng bên cạnh không kìm được mà lại phát ra tiếng cười đặc trưng cổ quái kia.
Đối mặt hai nhân vật một lớn một nhỏ đều có vấn đề như này, Tiêu Phàm cảm thấy mình sắp bị ép đến điên rồi, trong lòng trở nên hết sức bực bội. Hắn gãi gãi đầu, ngửa đầu thét dài.
Tiểu Sửu Hoàng thấy Tiêu Phàm khổ não thì cảm thấy thú vị lắm, đang muốn trêu chọc hắn tiếp thì đúng vào lúc này, bỗng nhiên Tiểu Sửu Hoàng nghe thấy một tiếng vang nhỏ xíu truyền từ xa đến, lỗ tai gã giật giật, giống như đã nhận ra gì đó rồi, tròng mắt hơi híp lại. Sau đó gã túm lấy Carla đang định mắng Tiêu Phàm một trận, che miệng trốn vào trong bụi cỏ.
Tiêu Phàm đang bị hai nhân vật có vấn đề này làm cho hoài nghi cuộc đời, tất nhiên không thể phát hiện được tiếng động lạ bên cạnh. Lúc phát hiện Tiểu Sửu Hoàng và Carla bên cạnh bỗng nhiên biến mất thì sững sờ, nhưng còn chưa đợi hắn đi tìm, nơi xa đã truyền đến một loạt tiếng bước chân...
Trước đó, ống pháo bắn trên trời của Carla, quảng trường phồn hoa của thành Freya không thể nào không phát hiện ra chút nào được.
Một tên thị vệ tinh linh nhìn trưởng quan Claude, sắc mặt nghiêm trọng nói: "Claude đại nhân, đây không phải là... ?"
"Ngươi đoán không sai, tiếng nổ này chính là đặc trưng của 'Ác Ma Gầm Thét' trong tay công chúa điện hạ Carla, từ phương hướng truyền đến tiếng nổ có thể biết được, công chúa Carla hẳn là đang ở thành tây, chúng ta phải nhanh chóng đi đến đó!"
Mặc dù Claude không thích tiếng vang "Ác ma gầm thét" phát ra, nhưng lại không thể không thừa nhận nó là một binh khí có sức phá hoại kinh khủng. Bây giờ "Ác Ma Gầm Thét" lại được công chúa điện hạ Carla sử dụng, không lẽ công chúa điện hạ bây giờ đang gặp cái gì bất trắc sao?
Không được! Chúng ta phải nhanh lên mới được!
Nghĩ vậy, nội tâm Claude càng trở nên lo lắng, dẫn thủ hạ của mình bước đi nhanh hơn.
Lúc Claude dẫn đầu đội hộ vệ vội vàng đi về phía thành Tây Freya, Ngọc Sinh Yên đã vào nơi này từ lâu, nhưng cô lại không lập tức gặp được Tiêu Phàm, mà lại gặp người quen mới đánh dã ngoại đang chạy về thành Freya.
Tâm trạng Đoạn Thủy Lưu rất tệ. Đầu tiên là bị Hội Trưởng Công Hội Tinh Thần sai đi chiêu đãi một nữ phóng viên đần độn, làm trễ nải việc vây quét tên cuồng sát Tiểu Sửu Hoàng.
Sau đó, lúc ra ngoài đi săn dã quái tinh anh thì lại bị đám Ngọc Sinh Yên của công hội Hoa Nguyệt giành mất, cuối cùng lại còn bị con mẹ xấu xí Ngọc Sinh Yên lên mặt nhìn.
Liên tục gặp chuyện không thuận lợi, Đoạn Thủy Lưu cũng chỉ bất đắc dĩ phát tiết oán khí lên mấy con dã quái nhỏ trong rừng. Nhưng lúc mình đang khó ở giết quái nhỏ, nữ phóng viên đần độn thế mà lại lớn tiếng khen giỏi, cả người trở nên vô cùng hưng phấn. Mà Đoạn Thủy Lưu nhìn thấy bộ dạng ngốc nghếch của Tiểu Miêu, tâm trạng lại càng thêm phiền não...
Mình không làm nữa! Sao mình lại bắn chim cho con bé ngu ngốc Tiểu Miêu này xem chứ! Đậu móa! Về thành!
Thế là Đoạn Thủy Lưu không nói hai lời đã từ dã ngoại trở về thành Freya.
Tiểu Miêu vốn đang hứng khởi bừng bừng kiếm kinh nghiệm từ mấy con dã quái.
Thì thấy "đại sư huynh" đang không ngừng công kích tự dưng quay người về thành, cảm thấy khó hiểu, lên tiếng hỏi: "Cao thủ, bây giờ chúng ta đi đâu?"
"Về thành, tôi cảm thấy tư liệu cô đưa chắc là đủ rồi, dù sao tôi cũng đã dẫn cô dạo một vòng dã ngoại rồi."
"Cái này... Cái này..."
Tiểu Miêu nghe Đoạn Thủy Lưu nói muốn về thành thì trở nên ấp úng. Trong lúc nhất thời không biết làm sao cho phải. Quan trọng nhất vẫn là mình còn chưa kiếm đủ kinh nghiệm mà!
Nhưng mắt thấy Đoạn Thủy Lưu sắp đi xa rồi, Tiểu Miêu chỉ có thể len lén bực bội giẫm chân sau lưng Đoạn Thủy Lưu, rồi vội vàng đuổi theo.
Trên đường đi, Tiểu Miêu hết sức khó chịu. Mình xin đẹp như này, tên gay chết tiệt Đoạn Thủy Lưu lại nỡ lòng nào bỏ mặc mình, hừ!
Nhưng mà có câu nói, họa phúc bất thường, sao biết không phải phúc mà. Tiểu Miêu vừa mới trở về thành Freya không lâu, cô nàng lại vui vẻ lên lần nữa...
Bởi vì cô gặp được thần tượng trong game của mình Ngọc Sinh Yên trên đường về!
Lúc trước bỏ lỡ, lần này chắc là mình có thể nới chuyện với Ngọc Sinh Yên, Tiểu Miêu tự tin thầm nghĩ.
Nhưng lúc Đoạn Thủy Lưu lại gặp Ngọc Sinh Yên lần nữa thì hơi bực bội trong lòng, nghi ngờ hỏi: "Ngọc Sinh Yên, sao cô lại xuất hiện ở đây?"
Ngọc Sinh Yên đang vội tìm Tiêu Phàm báo thù đâu rảnh rỗi mà để ý đến Đoạn Thủy Lưu, định qua mặt Đoạn Thủy Lưu để dò xoát phía trước.
Nhìn thấy Ngọc Sinh Yên lại không thèm nhìn mình, Đoạn Thủy Lưu tức muốn điên, trực tiếp ngăn trước mặt Ngọc Sinh Yên, mặt hé ra nụ cười khó coi: "Bạn cũ gặp nhau, không nhìn mặt như vậy là không tốt đâu, rốt cuộc giờ cô muốn làm gì?"
Thấy Đoạn Thủy Lưu ngăn trước mặt mình, Ngọc Sinh Yên hơi bực bội: "Đoạn Thủy Lưu, anh tránh ra, đừng làm phiền! Tôi không có thời gian đâu!"
Làm phiền?