Vũ khí trong tay Mệnh Phàm là song kiếm, xem ra Mệnh Phàm thuộc loại người chơi cận chiến. Nhìn vào ngoại hình của vũ khí, Mệnh Phàm hẳn là một chiến sĩ thiên về tốc độ, mặc dù đối phó với một người chơi cận chiến nhanh nhẹn có khó hơn đối phó với một người chơi cận chiến thiên về sức mạnh đôi chút nhưng cũng không có vấn đề gì. Bởi vì trong mắt mình, những người chơi cận chiến đối đầu với mình đều là rác rưởi, hoàn toàn không chạm nổi đến một cọn lông của mình. Mà ngay thời điểm hắn bắt đầu tấn công, với tốc độ di chuyển của mình, khoảng cách giữa cả hai sẽ bị kéo giãn ra, dần dần trận đấu sẽ diễn ra theo tiết tấu của gã...
Đoạn thủy Lưu cười nhẹ một tiếng, cả khuôn mặt tràn ngập sự tự tin. Nhưng ngay sau đó nụ cười ung dung của Đoạn Thủy Lưu lập tức ngưng bặt, thay vào đó là một tràng cười càn rỡ: "Ha ha ha cười chết ta, "Ô Yêu Vương" Mệnh Phàm đối mặt với tao đây mà còn phải uống thêm rượu tăng độ dũng cảm sao, vô dụng quá đi mất."
Không sai, trước mặt Đoạn Thủy Lưu lúc này, Tiêu Phàm không biết móc đâu ra một bình Vodka rồi uống, uống xong cũng vì tửu lượng không cao mà gương mặt dần phiếm hồng, chật vật ợ ra một hơi trông có vẻ buồn cười.
Đoạn Thủy Lưu trước nay vẫn luôn khinh thường thực lực của Tiêu Phàm, căn bản chưa từng xem Tiêu Phàm chiến đấu một lần nào. Gã nhìn thấy Tiêu Phàm uống rượu trước khi chiến đầu như thế liền không kìm được mà cười nhạo một trận.
Tiêu Phàm hiện tại cũng không chịu nổi. hắn vẫn không quen được độ cay mãnh liệt của Vodka, nhịn không được chậc lưỡi một cái, nhíu mày.
Có điều nếu như đã quyết định xuất toàn lực tiêu diệt Đoạn Thủy Lưu trong một đòn tấn công, vậy thì rượu này không uống không được...
Tiêu Phàm đứng yên, men rượu chầm chậm dâng lên não khiến hắn có cảm giác choáng váng, hai mắt nhìn thẳng vào Đoạn Thủy Lưu đang cười lớn trước mặt mình. Chân phải hắn bỗng nhiên đạp mạnh xuống, sau đó là một tiếng nổ đùng, một lần nữa lam liêm từ trên người Tiêu Phàm bắn tung tóe...
"Chú, cái tên kia đúng là đồ đáng ghét! Dám chế giễu bạn của Carla!"
"Chú, vì sao Phàm Muội cứ phải nhân nhượng như thế chứ? Cái tên đó đáng ghét như vậy mà!"
"Chú, Phàm Muội lại dám cất hỏa pháo mà cháu co chú ấy để lấy song kiếm ra dùng. Chẳng lẽ chú ấy không muốn dùng hỏa pháo chiến đấu hay sao, dùng hỏa pháo rõ ràng vừa nhanh vừa đã hơn mà!"
"Chú, Carla không nhịn được nữa, Carla muốn nã cho tên kia một quả pháo quá!"
Carla trốn trong bụi cỏ quan sát nhưng còn có vẻ gấp gáp hơn người trong cuộc là Tiêu Phàm. Trong mấy giây ngắn ngủi đã nói không biết bao nhiêu câu, thậm chí còn có mấy lần thiếu chút nữa là đã không nhịn được xông ra khỏi bụi cỏ rồi. Nếu không nhờ có Tiểu Sử Hoàng bên cạnh một mực ngăn lại, phỏng chừng ngay lúc Đoạn Thủy Lưu cười to kia ít nhất cũng ăn được một quả pháo của Carla vào mồm.
"Đại tiểu thư của tôi ơi, nhó phải kiên nhẫn chút, đừng có nóng nảy như vậy. Nếu như còn muốn nhìn thấy cái thứ hay ho kia thì im lặng ở yên đây đi. Nho chưa chín đã vội hái ăn, chắc chắc chỉ là nho xanh chua mà thôi. Nếu như nhóc còn muốn gây dựng hình tượng chị gái vĩ đại trong lòng Mệnh Phàm, vậy thì nhất định phải đợi đến khi Mệnh Phàm lâm vào đường cùng, lúc ấy mạnh mẽ xuất hiện ra tay cứu giúp mới có thể đạt được hiệu quả cao nhất, quác quác!"
"Hình tượng chị gái vĩ đại?"
Nghe được mấy từ ngữ trọng điểm này, hai mắt Carla lại sáng rực lên, tràn ngập chờ mong một tương lai tươi đẹp trước mắt, sau đó cắn răng trở về tiếp tục ngồi xổm trong bụi cỏ.
Đúng lúc này Carla chợt nghe một loạt tiếng nổ vang trên trời. Cô thề, ngoại trừ tiếng pháo nổ của mình, đây chính là âm thanh hay nhất mà cô từng nghe.
"Rầm rầm rầm!"
Carla quay đầu nhìn về hướng tiếng nổ ầm ầm kia, bây giờ mới phát hiện chẳng biết từ lúc nào, cả người Tiêu Phàm đã dấy lên Lam Viêm, trông đẹp đến không gì sánh được.
Nhìn thấy từ nơi ấy hết đất đá lại đến lửa bắn ra, nghe bên tai liên tục truyền đến âm thanh nổ ầm ầm, Carla cảm thấy đáy lòng mình vừa phấn khích vừa sục sôi.
Đây là thứ gì vậy?
Chẳng lẽ đây là thứ hay ho mà ông chú kỳ quái kia nói?
Có điều, cái này cũng khủng quá đi mất!
Cảm giác ngầu như bắn pháo vậy!
Hai mắt Carla chỉ tập trung nhìn thẳng phía trước, phản chiếu trong mắt chỉ có những mảng màu xanh đỏ do đốm lửa tạo nên. Tiểu Sửu Hoàng bên cạnh nhíu mũi hít hà mấy hơi, chẳng biết từ lúc nào trong không khí đã tràn ngập một làn gió thơm thế này. Gã đưa mắt nhìn Tiêu Phàm cả người đang cháy hừng hực cách đó không xa, nở nụ cười âm hiểm: "Mệnh Phàm, ngươi đúng là một người thú vị, quác quác..."
Bây giờ Tiêu Phàm làm gì biết Tiểu Sửu Hoàng và Carla đang nhìn mình kiểu gì. Trong đầu hắn chỉ có một suy nghĩ phải nhanh chóng giải quyết tên Đoạn Thủy Lưu trước mắt.
Tiêu Phàm nhìn hết sức chăm chú vào mục tiêu trước mắt mình, cảm nhận được sau khi động cơ thiêu đốt được khởi động thì máu cũng sục sôi mãnh liệt trong cơ thể, dâng lên sức lực công kích về phía Đoạn Thủy Lưu.
Lam viêm sau lưng Tiêu Phàm phun phùn phụt như súng phun lửa, kéo thành một chiếc đuôi vô cùng lộng lẫy...
Đoạn Thủy Lưu đang còn cười nhạo Tiêu Phàm vô dụng chỉ biết uống rượu để tăng thêm dũng cảm thì đột nhiên nghe thấy tiếng nổ ầm ầm khiến gã khẽ giật mình.
Ngay sau đó, trong mắt Đoạn Thủy Lưu là hình bóng Tiêu Phàm cả người toát ra ngọn lửa kỳ lạ, còn chưa đợi gã kịp suy nghĩ ra vì sao lại vậy, Tiêu Phàm đã giậm chân vọt về phía gã.
Thậm chí, mới chớp mắt một cái hắn vọt đến ngay trước mặt rồi...
Đợi đến khi Đoạn Thủy Lưu hoàn hồn thì khiếp sợ vô cùng. Sao có thể nhanh đến như vậy được chứ? Thằng nhãi Mệnh Phàm này làm sao có thể mới giậm một bước chân đã vọt đến ngay trước mặt mình thế này được?
Đoạn Thủy Lưu cảm nhận được hơi nóng của ngọn lửa kỳ quái trên người Tiêu Phàm, gã hết hồn, đến cả mũi tên trong tay còn không kịp đụng vào.
Này cũng không phải do Đoạn Thủy Lưu phản ứng quá chậm, một tuyển thủ chuyên nghiệp như gã sao có thể phản ứng chậm được chứ? Chỉ là do Tiêu Phàm tiếp cận quá nhanh, Đoạn Thủy Lưu thậm chí còn cảm thấy tính đến hiện tại, cao thủ của công hội Tinh Thần cũng không ai có thể làm được chuyện này.
Cái tốc độ như tên bắn này rõ ràng là hack mà!
Bản thân Tiêu Phàm đã có tốc độ di chuyển cực nhanh, lại thêm tác động từ "động cơ thiêu đốt" đẩy cậu về phía trước, thế nên cái tốc độ này là điều đương nhiên.
Bản thân Tiêu Phàm cũng không cảm thấy hắn có chỗ nào khác thường cho lắm.
Bởi vì hắn đã quen rồi, trong thời gian ở trận doanh Thú Nhân với Aina , tốc độ của hắn còn nhanh hơn bây giờ.
Bởi vì đã dành được cơ hội hiếm có, Tiêu Phàm tất nhiên sẽ không bỏ lỡ. Hai tay nắm chặt song kiếm, sắc bén như răng nanh trong miệng mãnh thú vậy...
Đoạn Thủy Lưu nhìn ánh kiếm và Lam Viêm đang vung đến, tuy trong lòng có hơi căng thẳng nhưng cũng không hề bối rối. Đây chính là tố chất mà một game thủ chuyên nghiệp như gã nên có.
Đoạn Thủy Lưu bắt đầu điều chỉnh tốc độ di chuyển của mình, dự định cố hết sức né tránh đòn công kích của Tiêu Phàm. Lúc này gã mới thầm nghĩ, xem ra là mình xem thường Mệnh Phàm quá rồi. Bản thân hắn xem ra cũng có chút bản lĩnh, nhưng cũng chỉ có nhiêu đó mà thôi. Bây giờ mình đã mất đi cơ hội chủ động, chỉ có thể tránh đòn tấn công của Mệnh Phàm, tìm cơ hội kéo dài khoảng cách với hắn rồi mới chậm rãi dụ hắn rơi vào tiết tấu chiến đấu của mình...
Đoạn Thủy Lưu âm thầm tính toán nhanh trong chớp mắt, suy tính rất nhiều kế hoạch sau đó, thế nhưng gã lại quên mất hiện tại một chớp mắt này cũng đã đủ cho Tiêu Phàm hành động.
Tinh Bạo Khí Lưu Trảm!
Ánh kiếm lóe khắp, Lam Viêm nở rộ, như một cơn lốc triệt để phá vỡ không gian xung quanh.
Rốt cuộc Đoạn Thủy Lưu đã không còn nhìn thấy những thứ khác được nữa, vì hiện tại chung quanh hắn chỉ có một sắc xanh bao trùm, từng đợt ánh kiếm xanh như thủy triều không ngừng phun trào bên cạnh gã.
Chuyện này... Chuyện này sao có thể chứ?