Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 594: KỲ VỌNG CỦA HẠ LỘ LỘ

Chuyện này... Chuyện này sao có thể chứ?

Đoạn Thủy Lưu kinh hoàng, gã không Tiêu Phàm có thực lực đến vậy.

Giữa trung tâm cơn lốc, gã có thể cảm nhận được uy lực kình khủng của Tinh Bạo Khí Lưu Trảm. Mấy đợt ánh kiếm và Lam Viêm tuôn ra một khi thế như muốn ép nát thân thể gã tan thành mảnh vụn!

Đoạn Thủy Lưu vốn định nét hết tấn công của Tiêu Phàm, định giảm thương tổn mà công kích của Tiêu Phàm gây ra xuống mức thấp nhất. Thế nhưng bây giờ gã lại không có cách nào khác ngoài đứng ngốc ra ở đây, yên lặng chịu đựng. Bởi vì thứ mà kiếm và lửa này muốn phá hủy đi chính là không gian của gã.

Tên Mệnh Phàm sao lại có được bản lĩnh kinh khủng nhứ thế này được? Không phải hắn hạng tôm tép nhãi nhép sao! Sao có thể thành như vậy được!

Nhìn thấy HP của mình bắt đầu tuột dốc không phanh, Đoạn Thủy Lưu rốt cuộc cũng cuống lên. Cảm giác lo lắng như thế này đã rất lâu rồi gã chưa từng trải qua.

Lúc này Đoạn Thủy Lưu vô cùng bất lực, bởi vì gã hoàn toàn không thoát ra khỏi không gian bị kiếm và lửa bao bọc này, chỉ có thể âm thầm cầu nguyện bộ đồ phòng ngự sử thi mà gã vất vả mới có được kia có thể giúp gã ngăn công kích của Tiêu Phàm...

Tiêu Phàm liên tục đánh chém, mồ hôi trên trán Đoạn Thủy Lưu cũng liên tục nhỏ xuống. Gã hoàn toàn không ngờ đòn công kích của Tiêu Phàm lại kinh khủng như vậy, mình mặc đồ phòng ngự sử thi mà HP cũng không ngừng giảm xuống.

Nhìn HP cứ giảm như vậy, sắc mặt Đoạn Thủy Lưu dần trở nên trắng bệch. Gã bắt đầu sợ rằng mình sẽ không sống sót qua nổi một đòn công kích này của Tiêu Phàm. Nếu như mình thật sự bại dưới tay Mệnh Phàm, đây chẳng phải chứng minh "Ô Yêu Vương" Mệnh Phàm thực sự lợi hại hay sao?

Không! Đoạn Thủy Lưu này tuyệt đối không thừa nhận phường tôm tép như thế này!

Nhìn lại giá trị tổn thương này, Đoạn Thủy Lưu rốt cuộc cũng thở hắt ra một hơi. Hắn điều chỉnh lại sự hoảng loạn bay nãy, lên tinh thần một lần nữa.

Thanh máu ngừng giảm, mình cũng nên cho tên nhóc Mệnh Phàm này một bài học rồi chứ nhỉ!

Nhưng đến khi màn lửa xanh thẳm bao lấy trời đất mất đi, Đoạn Thủy Lưu mới phát hiện ra mình không còn ở vị trí cũ nữa, hiện tại gã cũng không rõ mình đang ở đâu.

Nơi này có một dòng sông, nước sông chậm rãi chảy, không nhìn thấy điểm tận cùng.

Đoạn Thủy Lưu đứng bên bờ sông nhìn xuống dòng nước chảy, trong nháy mắt dường như quên mất phiền não nãy giờ.

Đúng lúc này, một đoá hoa trắng lặng yên nở rộ dưới chân Đoạn Thủy Lưu, mặc dù nó trắng như tuyết, thế nhưng lúc nở rộ lại có vẻ đẹp lộng lẫy, khí chất phi phàm.

Tiếp sau đó là đóa thứ hai, lại đến đóa thứ ba,... Đến đóa thứ năm, hoa rốt cuộc cũng ngừng nở, HP của Đoạn Thủy Lưu cũng theo đó mà chạm đáy...

Mười sáu kiếm đâm ra, lửa xanh rơi xuống nở ra năm đóa hoa...

Nhìn đóa hoa nở rộ kia rơi xuống, hình như Đoạn Thủy Lưu ý thức được điều gì đó, sắc mặt trở nên vô cùng khinh hoàng nhưng đã không còn kịp nữa rồi, bóng dáng của Đoạn Thủy Lưu đã dần mờ đi trong không trung...

Một luồng khí tinh bạo nhanh chóng chém tới, động tác Tiêu Phàm dừng lại một chút, có vẻ cứng ngắc nhưng đây chẳng phải là gánh nặng mà tứ chi mang lại mà là bởi vì Tiêu Phàm đang mạnh mẽ ép chiêu thức trước mặt mình dừng lại.

Mục tiêu công kích của hắn đã tiêu biến theo ngọn lửa xanh, khiến cho Tiêu Phàm cảm thấy mờ mịt.

Bị giết chết rồi ư?

Nhìn trước mặt mình không có gì, Tiêu Phàm không thể tin được, hắn không ngờ rằng hắn đánh ra một liên kích khiến cho Đoạn Thủy Lưu biến mất không thấy tăm hơi, hắn vốn có kế hoạch chuẩn bị kiếm, tranh thủ làm cho Đoạn Thủy Lưu bị thương nặng trong lúc hắn phục hồi lại tinh thần nhưng không ngờ rằng Đoạn Thủy Lưu lại yên lặng biến mất như vậy.

Tiêu Phàm thậm chí nghi ngờ rằng vừa rồi không phải là Đoạn Thủy Lưu thật, nếu là "đại sư huynh" nổi tiếng nhất công hội Tinh Thần, hẳn là nên đỡ được một chiêu vừa rồi.

Tiêu Phàm cũng không biết, thực ra kết quả này vô cùng hợp lý.

Đầu tiên Tiêu Phàm hoàn thành được nhiệm vụ truyền thuyết rất khó ở trận doanh Thú Nhân, cấp bậc hiện tại đã đứng trong nhóm dẫn đầu trong trò chơi, mà Đoạn Thủy Lưu tuy rằng là người chơi chức nghiệp nhưng công việc ở công hội Tinh Thần rất bận rộn, cấp bậc cũng không cao hơn nhiều so cới Tiêu Phàm, chỉ có thể coi như là trình độ trung bình trong số những người chơi.

Tiếp theo, chiêu tất sát "Luồng Khí Tinh Bạo, Trảm" này Tiêu Phàm sở ngộ được ở cấp độ rất cao, uy lực của nó hơn rất nhiều so với những kĩ năng của người chơi khác, tuy rằng chịu sự hạn chế của cấp bậc của Tiêu Phàm, không thể thi triển hết uy lực như trong thời mạnh nhất nhưng lạc đà gầy còn hơn ngựa, đánh một chiêu ra có thể áp chế được Đoạn Thủy Lưu hoàn toàn.

Hơn nữa lần này Tiêu Phàm đánh giá Đoạn Thủy Lưu cực kỳ cao, có thể nói là dùng toàn lực để công kích.

Động Cơ Bùng Cháy đánh lên phù trợ cho Luồng Khí Tinh Bạo, Trảm, còn sử dụng thế bị động của Mạn Đà La Hoa bản Bỉ Ngạn Nở Hoa, quả thực là một "món ăn xa hoa" dành cho Đoạn Thủy Lưu.

Ngoài ra, Tiêu Phàm còn âm thầm mở kỹ năng Ác Ma Hóa của mình ra. Các loại kỹ năng chồng lên nhau, dưới cú đánh của Tiêu Phàm, xử lý được một cung thủ Đoạn Thủy Lưu không chết mới là lạ.

Cho nên chiến thuật tốc chiến tốc thắng mà Tiêu Phàm định ra trong lòng xem ra là hoàn thành như dự kiến của hắn rồi.

Nhưng mà, đối với điều này Tiêu Phàm có chút bất mãn bởi vì kỹ năng "Ác Ma Hóa" lần này hắn không thể dùng được hoàn chỉnh.

"Ác Ma Hóa" có thể khiến cho thuộc tính của hắn tăng tới 30150, vừa rồi Tiêu Phàm cũng chỉ miễn cưỡng dùng tới 30% uy lực, thậm chí sau "Ác Ma Hóa" ngoại hình của hắn cũng chưa thay đổi, chỉ có trên da nỏi lên một chút vệt đen người khác không dễ nhận ra mà thôi.

Có được một kỹ năng tốt mà không có cách nào phát huy toàn bộ uy lực của nó, Tiêu Phàm cảm tháy có chút nhục. vì vậy Tiêu Phàm không thể không suy nghĩ một phen cẩn thận.

Cách sử dụng "Ác Ma Hóa" thiên hướng về ác ma, rốt cục là chỉ cái gì?

Suy nghĩ của Tiêu Phàm mơ hồ, lúc này bỗng nhiên cảm thấy phía sau lưng mình có cảm giác va chạm mạnh...

"A! Đồng dâm ! Vừa nãy đánh đẹp lắm! Kỹ thuật chiến đấu tốt thật!"

Hạ Lộ Lộ nhìn thấy Đoạn Thủy Lưu bị Túy Nguyệt Viêm của Tiêu Phàm đốt thành tro, vội vàng nhảy khỏi lùm cây chạy về phía Tiêu Phàm, hai tay vươn ta nắm lấy cô hắn, theo quán tính nhảy lên xoay tròn quanh người Tiêu Phàm.

Mà phía sau Hạ Lộ Lộ, Tiểu Sửu Hoàng cũng nhanh chóng đứng lên, nhìn Tiêu Phàm phía xa xa, ánh mắt lộ ra ánh sáng, thoạt nhìn tâm trạng không hề tệ!...

"Khụ! Khụ! Khụ!..."

Bị Hạ Lộ Lộ tóm lấy dã man, Tiêu Phàm khó có thể chịu được cảm giác thắt cổ, liên tiếp ho khan khổ sở.

Mẹ nó, Hạ Lộ Lộ này thật sự thuộc tộc Tinh Linh cao quý tao nhã sao?

Tại sao lại cảm thấy hành động dã man này giống với thú nhân như vậy!

Bị Hạ Lộ Lộ bõng dưng đánh úp lại từ phía sau lưng.

Tiêu Phàm liền muốn chửi mẹ nó nhưng khi hắn cúi đầu nhìn lolita đang tóm lấy cổ mình, liền không nhịn được mà quay đầu lại.

Bởi vì ánh sáng tỏa ra từ mắt Hạ Lộ Lộ thật sự rất chói mắt, giống như hai cái bóng đèn 25 watt khiến cho Tiêu Phàm không có cách nào có thể nhìn thẳng, giống như đứa trẻ nhìn thấy món đồ chơi yêu thích vậy.

Vốn là Hạ Lộ Lộ định để khi Tiêu Phàm rơi vào cảnh khốn đốn rồi sau đó uy vũ mà đánh chết Đoạn Thủy Lưu, xây dụng hình tượng "chị đại Hạ Lộ Lộ" trong lòng Tiêu Phàm.

Nhưng mà Hạ Lộ Lộ không ngờ rằng tình hình chiến đấu lại không giống với kịch bản trong lòng cô đã sắp xếp, Tiêu Phàm lại có thể tự mình đánh chết tên khốn nạn này, khiến cho kịch bản "mỹ nhân cứu anh hùng" của Hạ Lộ Lộ không khỏi công toi.

Tuy rằng Hạ Lộ Lộ thầm mắng Đoạn Thủy Lưu bất tài nhưng khi Hạ Lộ Lộ nhìn về phía Tiêu Phàm, tâm trạng lại trở nên vô cùng phấn khởi!

"Đồng dâm! Đồng dâm! Hạ Lộ Lộ rất thích chú!"

"Hả?!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!