Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 596: GIỮA CHÚNG TA LÀ TÌNH BẠN THUẦN KHIẾT

Hơn nữa, sau một thời gian nghĩ lại, Ngọc Sinh Yên thậm chí cảm thấy sau khi mình biến thành đàn ông, Tiêu Phàm từng có ý nhân nhượng và chăm sóc cho cô.

Loại cảm giác kì lạ này khiến cho tâm trạng khó khăn lắm mới bình ổn xuống lại lần nữa hỗn loạn lên.

Trực tiếp giết chết tên cặn bã này hay để cho hắn một cơ hội hối cải?

Ngọc Sinh Yên bắt đầu do dự rồi...

"Oành!"

Một tiếng động nổ ra khiến cho Ngọc Sinh Yên chú ý, cô nhanh chóng đi về phía tiếng pháo nổ ra.

"Đây là..."

Càng đến gần, Ngọc Sinh Yên càng ngửi thấy mùi thơm nhàn nhạt trong không khí, hương thơm này vô cùng quen thuộc, tựa như hương thơm mà Phàm Tử tỏa ra, chẳng qua mùi này càng làm say lòng người hơn trước mà thôi.

Xem ra Mệnh Phàm ngay đằng trước, mình gặp hắn thì nên nói gì đây?

Sau một khoảng thời gian bình tĩnh, cảm xúc của Ngọc Sinh yên dần ổn định xống, nghĩ đến việc gặp mặt Tiêu Phàm, Ngọc Sinh Yên vẫn có chút xấu hổ nhưng không còn kích động nữa, thậm chí trong lòng còn có suy nghĩ sẽ hòa hợp với hắn.

Đúng lúc này, cách đó không xa bỗng truyền tới một trận cãi vã, Ngọc Sinh Yên nhướng mày, không nghe rõ nội dung.

Ngay lúc này qua màn cây cối che mắt, cô nhìn thấy Tiêu Phàm ở nơi cách cô không xa, mà trong tay Tiêu Phàm là một cô bé nhỏ tuổi...

"Mệnh Phàm! Quả nhiên anh là tên cặn bã!"

Ngọc Sinh Yên trừng to mắt hét lên một tiếng, suy nghĩ tha thứ cho Tiêu Phàm khi nãy lập tức biến mất đến chín tầng mây, trong lòng lại lần nữa tràn đầy suy nghĩ chính nghĩa báo thù và vì dân trừ hại...

A ha ha...

Trong lòng Ngọc Sinh Yên cười lạnh không thôi, tiếng cười có chút điên cuồng...

Mình vừa cảm thấy Tiêu Phàm có khả năng vô tội, nếu hắn xin lỗi mình liền tha thứ cho hắn.

Ha ha ha...

Thật là buồn cười, thật hoang đường, Mệnh Phàm này quả nhiên là không thể thay đổi được!

Ngọc Sinh Yên nhìn cảnh tượng xảy ra trước mắt mình, tức giận điên cuồng!

Đây là một cô bé khoảng 10 tuổi, tuy rằng trang phục mộc ma nhưng không thể giấu được vẻ linh động, đôi mắt to ngập nước, vô cùng đáng yêu.

Một thiếu nữ ngây thơ hoạt bát như vậy, tên cặn bã Mệnh Phàm lại có thể ra tay với cô bé sao!

Tiêu Phàm nghe được tiếng hô quen thuộc, nhìn về phía xa,đến lúc nhìn rõ người tới là ai liền cảm thấy xấu hổ.

Ngọc Sinh yên?!

Sao cô lại đuổi theo đến đay rồi?

Nhìn thấy Ngọc Sinh Yên, Tiêu Phàm cảm thấy vô cùng buồn rầu.

Tiêu Phàm xảy ra hiểu lầm nhiều lần với "nữ thần trong game" này, trong lòng có chút áy náy, thật sự không muốn gặp lại cô ấy trong trò chơi này nữa.

Không ngờ hắn bỏ lại cô ở đại bản doanh của công hội Hoa Nguyệt không bao lâu, người phụ nữ này đã đuổi theo, hơn nữa vừa thấy liền chửi rủa mình, không phải là đã giải thích cho cô hiểu rất nhiều lần rằng mình không phải người như vậy rồi sao...

Người phụ nữ này thật khiến cho mình phải đau đầu...

"A... Đã lâu không gặp... Nhưng cô cũng không đến nỗi phải vừa gặp đã mắng tôi chứ..."

Tiêu Phàm không biết mình nên dùng thái độ như thế nào để đối mặt với Ngọc Sinh Tên, một lúc lâu sau mới thốt ra một câu như vậy.

"Không chửi tên cặn bã anh thì chửi ai! Không ngờ rằng ngay cả cô bé nhỏ tuổi như vậy anh cũng không buông tha!"

Ngọc Sinh Yên hoàn toàn không giữ hình tượng dè dặt như trước, mắng chửi như một người đàn bà chanh chua.

Bởi vì trước đó, Ngọc Sinh Yên đã nhìn thấy cảnh tượng vô cùng căm phẫn...

Mệnh Phàm như tên ác bá ép bức dân nữ, thô bạo kéo gần vào người mình.

Cô bé không theo, liều chết kháng cự nhưng không thể thoát khỏi bàn tay của Mệnh Phàm, cuối cùng cô bé này vì để trốn thoát mà còn cắn xé đối phương.

Nếu như hôm nay cô không ở đây, tên cặn bã Mệnh Phàm này chắc chắn sẽ gây tai họa cho cô bé này thôi!

"Hả?! Cô nói cái gì vậy?!"

Trời ạ, không phải Ngọc Sinh Yên hiểu lầm gì rồi chứ?

Vừa rồi rõ ràng là Hạ Lộ Lộ chủ động nhào về phía mình, lấy lý do "tìm nhiên liệu chứng minh mình là người máy" để tóm lấy chỗ đó của mình, mình chỉ có thể phản kháng lại ,tại sao trong mắt Ngọc Sinh Yên, Hạ Lộ Lộ lại trở thành người bị hại vậy?

Hơn nữa hắn là người như vậy sao!

Bị Ngọc Sinh Yên hiểu lầm, Tiêu Phàm thật sự cảm thấy vô cùng bi thương...

Nhìn thấy vẻ mặt mơ hồ của Tiêu Phàm, Ngọc Sinh Yên vô cùng bực mình.

"Anh đừng làm như vô tôi! Tôi biết anh sẽ giả vờ, lần trước tôi đã suýt tin lời anh rồi! Anh nhìn xem cánh tay bẩn thỉu của anh đang để ở đâu!"

Tay?!

Tay gì?

Sau khi Ngọc Sinh Yên nổi giận gầm lên một tiếng, Tiêu Phàm và Hạ Lộ Lộ liền dừng lại.

Nghe Ngọc Sinh Yên nói vậy, Tiêu Phàm mới cúi đầu nhìn tay mình, phát hiện hai tay mình chửng biết từ khi nào đã để trước ngực Hạ Lộ Lộ, mà Hạ Lộ Lộ nghe Ngọc Sinh Yên nói chuyện với Tiêu Phàm, không hiểu nhìn mình.

Mẹ nó! Sao mình đen quá vậy! Vì sao lúc giằng co với Hạ Lộ Lộ cái tay mình lại để ở đó! Trời ạ, lần này nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội!

Tiêu Phàm cuống quýt lui tay lại: "Ngọc Sinh Yên, cô bình tĩnh lại. Nghe tôi nói, chuyện không phải như vậy đâu, tôi... tôi... chúng tôi chỉ là bạn bè, vừa nãy đùa giỡn không cẩn thận đụng tới, hơn nữa..."

Hơn nữa hắn cũng không phải là thích loli, không thèm bộ ngực không cảm xúc này đâu!

"Bạn bè? Ha ha."

"Mệnh Phàm, anh cho rằng Ngọc Sinh Yên tôi là đồ ngốc sao! Nếu hai người là bạn vì sao cô bé này lại làm loạn cùng anh như vậy? Người ta vì sao lại cấu véo cắn xé như vậy!"

Tính cách của lolita này như vậy, hắn cũng không còn cách nào...

Tiêu Phàm thì không dám nói với Ngọc Sinh Yên như vậy, chỉ hy vọng Hạ Lộ Lộ có thể giải thích, vì thế Tiêu Phàm liền tươi cười nói với Hạ Lộ Lộ: "Hạ Lộ Lộ, mau nói cho cô ấy biết, chúng ta có phải là bạn không?"

Quan hệ giữa Ngọc Sinh Yên và Tiêu Phàm, Hạ Lộ Lộ đứng xem có chút mơ hồ, Ngọc Sinh Yên nói muốn đánh giết Tiêu Phàm, mà Tiêu Phàm lại nhún nhường như vậy, tình huống gì đây?

Chẳng lẽ người máy đánh nhau thì phải hạ thấp mình sao?

Nhưng mà bây giờ Tiêu Phàm yêu cầu cô bé, Hạ Lộ Lộ tất nhiên là đồng ý rồi.

Hạ Lộ Lộ lạnh lùng nhìn Ngọc Sinh Yên, biểu cảm nghiêm túc.

Phát hiện ra hành động của Hạ Lộ Lộ, Ngọc Sinh Yên có chút hoảng hốt.

Sau khi mình đến cô bé này không khóc lóc phản kháng với Tiêu Phàm nữa, chẳng lẽ mình hiểu lầm Mệnh Phàm thật sao, sẽ không như vậy chứ, hiên hạ này làm gì có nhiều hiểu lầm vậy?

Nhưng mà chỉ cần cô bé này mở miệng, mọi việc sẽ rõ trắng đen, nếu thật sự là hiểu lầm, cùng lắm là mình xin lỗi hắn là được chứ gì, hừ!

"Cô gái bên kia nghe cho rõ lời tôi nói đây!"

Hạ Lộ Lộ vươn tay chỉ vào Ngọc Sinh Yên, vẻ mặt có chút kiêu ngạo.

Ngọc Sinh Yên không khỏi nhướng mày, cảm giác cô bé này không lễ phép, điều khiến cho Ngọc Sinh Yên bất an nhất là cô bé này không có chút cảm giác nào là người bị hại cả, ngược lại có vẻ chấn định tự nhiên, vô cùng thản nhiên, điều này khiến cho Ngọc Sinh Yên càng tin vào phán đoán khi trước của mình rồi.

Không thể nào, chẳng lẽ mình thật sự hiểu lầm Mệnh Phàm?

"Mệnh Phàm là đồng dâm của Hạ Lộ Lộ tôi!"

Hạ Lộ Lộ chống nạnh, hiên ngang nói với Ngọc Sinh Yên...

"Đồng dâm... Đồng dâm... Đồng dâm..."

Khu phố cũ ở phía tây thành Frya bỗng nhiên yên tĩnh lại, chỉ có tiếng "đồng đâm" văn vẳng truyền lại, âm thanh vô cùng rõ ràng.

Mặt Tiêu Phàm xám như tro, cả người Ngọc Sinh Yên run run.

Tiểu Sửu Hoàng làm người xem, nhìn Hạ Lộ Lộ lại nhìn Ngọc Sinh Yên, sau đó lại nhìn Tiêu Phàm, cuối cùng phát ra tiếng cười cô quái: "He he..."

Hiện tại Tiêu Phàm có chút hối hận, hắn cảm thấy bản thân nên giải thích rõ cho Hạ Lộ Lộ đừng có gọi bậy bạ "đồng dâm" trước mặt người khác.

Đáng tiếc là bây giờ đã muôn, Tiêu Phàm nhìn Ngọc Sinh Yên như bao trùm một tầng mây xám đã hoàn toàn biến thành màu đen, thì đột nhiên cảm thấy tim đập nhanh từng nhịp.

"Cầm thú! Cặn bã! Không bằng heo chó!"

Ngọc Sinh Yên gào lên một tiếng, như núi lửa phun trào bay tới tận chân trời.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!