"Cầm thú! Cặn bã! Không bằng heo chó!"
Ngọc Sinh Yên gào lên một tiếng, như núi lửa phun trào bay tới tận chân trời.
"Không ngờ rằng cô bé này đã bị anh làm hại rồi! Cô bé mới bao nhiêu tuổi chứ, anh đã bắt cô bé làm đồng dâm! Anh quả thật là tên khốn nạn nhất trên đời!"
Ngọc Sinh Yên trợn mắt, roạt một tiếng rút kiếm phương tây sắc bén bên hông ra.
Nhìn thấy Ngọc Sinh Yên nổi giận đùng đùng rút ra vũ khí của mình, Tiêu Phàm biết cô đã quyết động thủ, cảm thấy khóc không ra nước mắt.
Cũng bởi vì nghĩa khác trong lời nói của Hạ Lộ Lộ, Ngọc Sinh Yên lại lần nữa muốn chém giết mình, Tiêu Phàm cảm thấy thật sự bực tức rồi.
15 phút trước, Tiêu Phàm giao đấu với Đoạn Thủy Lưu, cho dù công hội Tinh Thần phía sau Đoạn Thủy Lưu có thế lực khổng lồ, Tiêu Phàm vẫn dám đánh nhưng chỉ riêng người phụ nữ Ngọc Sinh Yên này, Tiêu Phàm không hề muốn trêu chọc chút nào cả.
Bởi vì Tiêu Phàm thấy lòng dạ phụ nữ đều rất hẹp hòi, bất luận kết quả thế nào, cô ấy đều gây rất nhiều phiền phức cho bạn, mà bạn lại không hề có cách nào khác, dù sao thì trời sinh phụ nữ là để khắc chế đàn ông...
"Ngọc Sinh Yên, hãy nghe tôi nói, sự tình không như cô nghĩ đâu!"
Thấy Ngọc Sinh Yên đã rút kiếm bay về phía mình, Tiêu Phàm hoảng loạn bởi vì trong lòng hắn không muốn chiến đấu với Ngọc Sinh Yên.
Tiêu Phàm ở cùng với Ngọc Sinh Yên ở công hội Hoa Nguyệt một khoảng thời gian dài, vẫn là có hảo cảm với cô gái này, hơn nữa tráo đỏi giới tính đã kết thúc, bản thân đã quay trở về làm đàn ông, trạng thái thành viên của công hội Hoa Nguyệt của Phàm Tử đã không còn nữ rồi, thoát khỏi sự quan hệ với công hội Hoa Nguyệt, Tiêu Phàm cảm giác bản thân và Ngọc Sinh Yên thật sự không thể nào tiếp tục chém giết.
Nhưng Ngọc Sinh Yên lúc này không nghĩ như vậy, trong đầu cô đều tràn đầy mấy chữ "đồng dâm", lại nhìn đến Hạ Lộ Lộ bên cạnh Tiêu Phàm, sự tức giận trong lòng càng tăng lên!
Tên Tiêu Phàm cặn bã đê tiện hạ lưu! Ngọc Sinh Yên ta hôm nay sẽ vì dân trừ hại!
"Anh đừng có nói để lừa gạt người khác nữa! Thù mới hận cũ giữa chúng ta sẽ thanh toán luôn!"
Ngọc Sinh Yên đạp gió, bước chân đâm ra kiếm phương tây.
Nhìn Ngọc Sinh Yên càng ngày càng tới gần mình, Tiêu Phàm cảm thấy vô cùng phiền chán nhưng hắn không thể ngồi chờ chết vì thế hắn nắm chạt kiếm trong tay.
Đúng vào lúc này, một bóng dáng nhỏ nhắn đứng chắn trước mặt Tiêu Phàm, hất hất tay nhỏ bé ý bảo Tiêu Phàm lùi về phía sau.
"Đồng dâm, chú lui ra, trận chiến này giao cho chị Hạ Lộ Lộ đi!" Hạ Lộ Lộ ra vẻ âm trầm nói.
Tiêu Phàm nhìn lolita đáng yêu trước mặt này, cảm thấy có chút xấu hổ, cũng hơi lo lắng cho Hạ Lộ Lộ.
Cô bé đứng vào đây làm gì, nhỡ mình và Ngọc Sinh Yên đánh nhau không cẩn thận làm cô bé bị thương thì sao?
Với tính cách của Ngọc Sinh Yên hẳn là không đâm tới phái Hạ Lộ Lộ đâu nhỉ...
Nhưng mà tâm trạng của Hạ Lộ Lộ bây giờ cũng như thế này...
A ha ha Phàm muội nhất định cảm thấy bộ dạng bây giờ của mình thật ngầu, có người chị đáng tin như vậy hắn nhất định sẽ dùng bái Hạ Lộ Lộ.
Vậy tiếp theo, người làm chị như Hạ Lộ Lộ tất nhiên phải cứu hắn chứ!
Hạ Lộ Lộ kéo chiếc kính chắn gió trên trán mình xuống, nhấc pháo lên đặt lên vai, trên mặt bỗng nhiên nở nụ cười...
Ngọc Sinh Yên đang đâm kiếm về phía Tiêu Phàm, chợt thấy trước mặt Tiêu Phàm có một bóng người, trong lòng thầm mắng một tiếng: "Mệnh Ohamf quả nhiên thật đê tiên, vậy mà có thể lấy cô bé nhỏ như vậy làm lá chắn!
Nhưng mà Mệnh Phàm cho rằng lấy cô bé làm lá chắn sẽ khiến cho mình phải lùi bước sao? Thật sự quá coi thường mình rồi!
Cùng với sự tức giận trong lòng, Ngọc Sinh Yên càng bay tới nhanh hơn.
Nhưng bỗng nhiên, cô nhìn thấy Hạ Lộ Lộ lấy ra một đồ vật hình trụ dài bằng kim loại nhắm thẳng về phía mình, cảm thấy vô cùng nghi hoặc.
Sau khi nhìn thấy rõ vật trên vai Hạ Lộ Lộ là họng pháo, trong lòng Ngọc Sinh Yên sinh ra dự cảm bất thường, cô muốn lùi lại phía sau nhưng không kịp nữa rồi...
"Hỏa tiễn của tôi đã lên đạn, hỏa diễm mênh mông, lực lượng vô tận, RPG tồn tại vĩnh viễn! FIRE!"
Hạ Lộ Lộ cuồng nhiệt hô khẩu hiệu, ngay sau đó nhắm thẳng Ngọc Sinh Yên mà nổ súng...
"Oành! Oành! Oành!"
Một trận lửa đạn vang lên liên tiếp.
Trước mắt nháy mắt bụi mù cuồn cuộn không thể nhìn rõ cảnh vật.
Nhìn cảnh tượng hoành tráng trước mặt, Tiêu Phàm theo bản năng nuốt nước bọt, ngay cả Tiểu Sửu Hoàng đang cười liên tục cũng cứng lại như hình ảnh vậy.
Đợi đến khi tiếng nổ dừng lại, bụi mù tản đi, trước mắt Tiêu Phàm nào còn bóng dáng của Ngọc SInh Yên nữa?
Lúc này vẻ mặt của Tiểu Sửu Hoàng lại khôi phục lại vẻ ngả ngớn, huýt sáo vang trời, tâm trạng của gã bây giờ hình như không tệ.
Hạ Lộ Lộ xoay người nhìn ánh mắt kinh ngạc đến ngây người của Tiêu Phàm, cảm thấy vô cùng vừa lòng, sau đó ưỡn bộ ngực còn chưa phát triển lên, hếch mặt lên trời: "Hừ hừ hừ..."
Tiêu Phàm nhìn nơi mặt đất chỗ Ngọc Sinh Yên bị bắn cho tan tành, lại nhìn Hạ Lộ Lộ tràn đầy biểu cảm "mau khen cháu đi, chú mau khen cháu đi" vô cùng ngây thơ, trong lòng không thể bình tĩnh lại được
Thật là quá hung mãnh, không ngờ rằng "nữ thần trong game" Ngọc Sinh Yên cứ như vậy bị bắn tới cặn bã cũng chẳng còn.
Ngọc Sinh Yên, đừng trách tôi, đây đều là do lolita trước mắt này làm!
Nhưng mà cuối cùng, có khi Ngọc Sinh Yên vẫn sẽ ghi thù trên đầu mình, haizz, đàn ông thật khổ...
"Hừ hừ hừ..."
Nghe liên tiếp mấy tiếng hừ, Tiêu Phàm không nói gì nhìn khuôn mặt cầu khen ngợi của Hạ Lộ Lộ.
Mà Hạ Lộ Lộ làm như không để ý tới Tiêu Phàm, lại hất đầu qua một bên: "Hừ hừ hừ..."
"A... Hạ Lộ Lộ... cháu thật là giỏi."Tiêu Phàm lau mồ hôi, nghĩ rằng nếu không khen cô bé một chút, có lẽ cô bé sẽ khiến cho mình xấu hổ chết.
Nghe được lời nói của Tiêu Phàm, Hạ Lộ Lộ lạp tức quay đầu lại, cười tươi như hoa: "A, không có gì, thực ra Hạ Lộ Lộ vẫn chưa cố hết sức đâu."
Tiêu Phàm xấu hổ, cảm xúc của đứa bẻ quả nhiên rất dễ đoán.
"Nhưng mà, Hạ Lộ Lộ, vì sao cháu lại tham chiến vậy?"
Đúng vậy, Tiêu Phàm không hiểu vì sao Hạ Lộ Lộ lại ra tay với Ngọc Sinh Yên.
"Thực ra lúc chú đánh nhau với người đàn ông kia, cháu đã muốn tham chiến rồi, cho nên nào có thể để lỡ mất lần này!" Hai mắt Hạ Lộ Lộ tỏa sáng, hình như vô cùng hưng phấn, trong lòng Tiêu Phàm lại toát mồ hôi, không ngờ rằng lolita này lại là một phần tử bạo lực, cô bé là tinh linh yêu thích hòa bình sao?
Nhưng mà câu nói tiếp theo của Hạ Lộ Lộ lại khiến cho Tiêu Phàm cảm thấy ấm lòng...
"Huống hồ người phụ nữ dã man này cứ mắng đồng dâm của cháu, hừ!"
"Hạ Lộ Lộ, chú có chút không hiểu, khẩu hiệu lúc cháu nổ súng là học ở đâu vậy? RPG là gì cháu có biết không?"
"Câu nói trong truyện 'Hỏa Pháo Đao Giả' đó! Cháu thấy rất ngầu nên học theo! Còn RPG là gì sao? Hạ Lộ Lộ cũng không biết, dù sao thì nói cũng rất thuận miệng. Hơn nữa trong đó còn có giáo lý rất ngầu đó, kỹ chính là nổ, nổ chính là kỹ, kỹ không phải nổ mà nổ cũng không phải kỹ. Không nổ không diệt, không nổ không tịnh, không nổ không được..."
"Dừng dừng dừng! Được rồi, chú biết rồi!"
Tiêu Phàm không thể không ngăn Hạ Lộ Lộ lại bởi vì hắn cũng không muốn nghe Hạ Lộ Lộ truyền bá giáo lý tà giá của RPG, chỉ cần biết là Hạ Lộ Lộ là người cuồng RPG thôi.
Còn về phần người thiết kế game? Nói thật, Tiêu Phàm cũng đã quen rồi, dù sao thì mấy thứ linh tinh như vậy trong trò chơi không phải là lần đầu.
May mà khi nổ pháo trong miệng Hạ Lộ Lộ không phát rồ nói: "Lạy thánh Allah vĩ đại", nếu không thì Tiêu Phàm thật sự bị Hạ Lộ Lộ làm cho phát điên mất...
Điểm sống lại trong thành Frya, Đoạn Thủy Lưu hơi ngửa đầu, ánh mắt nhìn xuyên qua tán cây, ngơ ngác nhìn bầu trời xanh thẳm...
"Tôi không nói ai cả, tôi chỉ nói các vị đang ngồi đây đều là đồ bỏ đi..."
Đoạn Thủy Lưu hồi tưởng lại những tháng năm hăng hái, nhất thời cảm thấy mình đã già đi rất nhiều, thở dài một hơi.
"Haizz... Mình thế mà... Bị giết ngay lập tức..."