Đầu tiên, Tiểu Miêu rút kinh nghiệm lần trước, tìm một người đáng tin hơn đó là công hội Tinh Thần.
Nhưng mà phản ứng của công hội Tinh Thần lại khiến cho cô cảm thấy thất vọng, ngoại trừ vị "đại sư huynh" Đoạn Thủy Lưu luôn quan tâm đến đại mỹ nữ đáng yêu vô địch Tiểu Miêu này, thành viên khác thì đến cái lông cũng chưa nhìn thấy, khiến người khác có cảm giác không được tôn trọng!
Nhưng mà cũng không sao, chỉ cần "đại sư huynh" này dâng lên kinh nghiệm của bản thân là được rồi.
Tiếp theo đó, vì để bắp đùi trong trò chơi không ghét bỏ sự trói buộc này, Tiểu Miêu cũng đã làm tốt công tác chuẩn bị. Thông qua việc không ngừng tỏ ra dễ thương, lên tiếng ủng hộ bắp đùi, ý muốn để bắp đùi cảm nhận được sự đáng yêu vô địch của đại mỹ nữ Tiểu Miêu.
Nhưng hiệu quả lần này hình như không được như ý, vị "đại sư huynh" của công hội Tinh Thần này cả quá trình đều làm mặt như người chết, khiến cho người ta rất xấu hổ.
Nhưng Tiểu Miêu tuyệt không thừa nhận nguyên nhân là vì bản thân không đủ sức quyến rũ, chắc chắn là khuynh hướng tình dục của Đoạn Thủy Lưu có vấn đề, dù sao người này nhìn cũng giống GAY.
Tuy rằng, chuẩn bị trước đó của cô như tát nước đổ đi nhưng hiệu quả hoa thủy lần này không tệ, mới có một lát, cấp bậc của Tiểu Miêu tăng từ 20 lên cấp 25.
Đối với việc này Tiểu Miêu tự hào nghĩ thầm: "Hừ hừ! Mình đã nói rồi, người đẹp này dựa vào hoa thủy, sao có thể không thăng cấp được!"
Nhưng Tiểu Miêu chưa đắc ý được bao lâu, tên Đoạn Thủy Lưu không hiểu phong tình này đã dội một chậu nước lã.
"Trở về thành!"
Trở về thành?!
Người đẹp đây còn chưa kiếm đủ kinh nghiệm đâu, về thành cái rắm!
Tiểu Miêu thật sự không thể hiểu được suy nghĩ của Đoạn Thủy Lưu, một đại mỹ nữ dùng ánh mắt sùng bái nhìn anh ở trong rừng anh lại không quý trọng, không nói nhiều lời liền đòi quay về thành, nói Đoạn Thủy Lưu không phải GAY, Tiểu Miêu không tin!
Nhưng cuối cùng cũng không còn cách nào, Tiểu Miêu chỉ có thể chỉ có thể không vui mà đi theo sau Đoạn Thủy Lưu, về thành Frya.
Không thể không nói, tên Doạn Thủy Lưu này ngoại trừ bắn chim có chút lợi hại, những điểm khác thật sự không biết nói sao.
Sau khi trở về thành Đoạn Thủy Lưu lại làm cho nữ thần Ngọc Sinh Yên tức điên, đây là một việc mà đàn ông nhìn thấy người đẹp sẽ làm sao? Chắc chắn chỉ có điên mới làm vậy!"
Quá đáng hơn là, cuối cùng Đoạn Thủy Lưu chuồn đi trước, để lại đại mỹ nữ như mình ở lại nơi không người qua lại!
Nơi này rốt cục là chỗ nào! Tiểu Miêu vừa mới tới thành Frya của trận doanh Tinh Linh không lâu hoàn toàn không biết được, hơn nữa nơi này không một bóng người! Vắng vẻ, trống không, thật là ghê người!
"Ầm ầm ầm..."
Tiếng pháo nổ liên tiếp bên tai Tiểu Miêu, tuy rằng Tiểu Miêu vô cùng sợ hại nhưng vẫn tò mò đi về phía pháo nổ...
Sau khi sợ hãi đi qua một đám cây cối, trong tầm mắt Tiểu Miêu rốt cục đã xuất hiện một bóng dáng quen thuộc: "Mệnh Phàm, là anh sao?"
Cũng không biết bởi vì nơi này là nơi bỏ hoang không người hay vì nguyên nhân khác, trong lòng Tiểu Miêu bỗng có chút sung sướng.
Nhưng mà phản ứng của Tiêu Phàm lúc này có chút ngạc nhiên, người phụ nữ thần kinh Tiểu Miêu sao lại ở đây?
Đúng rồi, ngày trước khi làm Phàm Tử đi luyện cấp cùng với Ngọc Sinh Yên, người phụ nữ thần kinh Tiểu Miêu này ở cùng chỗ với Đoạn Thủy Lưu của công hội Tinh Thần, vừa rồi gặp được Đoạn Thủy Lưu, mình phải ở gần cô ấy là đúng rồi.
Nhưng mà Tiểu Miêu là người của công hội Tinh Thần sao?
Nếu là người của họ, mình đã đối địch với công hội Tinh Thần, vậy thì trử bỏ cô ấy mới là đúng nhất...
"Anh là cố ý đến trận doanh Tinh Linh tìm Tiểu Miêu sao?
Tiểu Miêu ngại ngùng chọc hai ngón trỏ vào nhau, cỏ vẻ ngại ngùng.
Cái quái gì với cô gái này vậy?
Tiêu Phàm thật sự không hiểu câu hỏi của Tiểu Miêu lúc này là gì, trong mắt Tiêu Phàm, hành động của Tiểu Miêu luôn vô cùng cô quái, hiện tại không biết tỏng đầu cô ấy đang nghĩ gì nhưng mà Tiêu Phàm không cảm giác được địch ý của Tiểu Miêu, chỉ cần không phải kẻ địch là tốt rồi, rốt cục bản thân có thể thả lỏng.
"Không phải..."
Tiêu Phàm thành thật trả lời, bộ dạng vẫn không có gì đặc biệt.
Tiểu Miêu nhìn bộ dáng chất phác của Tiêu Phàm, sinh khí bừng bừng liếc nhìn Tiểu Miêu một cái.
Hừ, còn già mồm cãi láo, không thành thật chút nào, nếu không phải đuổi theo Tiểu Miêu, vậy sao anh lại từ trận doanh Thú Nhân xa như vậy chạy đến đậy?
"Anh cố ý đến trận doanh Tinh Linh tìm Tiểu Miêu tôi sao?" Tiểu Miêu cười tủm tỉm trả lời.
Người phụ nữ này quả nhiên có tật, sao lại lặp lại lời nói hai lần.
"Không phải."
"Anh cố ý đến trận doanh Tinh Linh tìm Tiểu Miêu tôi! Sao lại không nhận!" Tiểu Miêu hung hăng trừng mắt với Tiêu Phàm.
Cô ta làm cái quỷ gì vậy? Ép mình nhận sao? Người phụ nữ này nói gì vậy?
"Được rồi..."
Tuy không hiểu chuyện gì nhưng Tiêu Phàm không muốn cãi qua lại với Tiểu Miêu, chỉ có thể thỏa hiệp.
Nghe được sự thừa nhận của Tiêu Phàm, Tiểu Miêu liền vui lên: "Hừ, vậy anh có có chuyện gì quan trọng muốn nói với Tiểu Miêu sao?"
"Hả?"
Nhìn Tiểu Miêu đang vui buồn thất thường, Tiêu Phàm có chút không hiểu, ban nãy còn cổ quái như vậy, sao nháy mắt lại chuyển sang một giai đoạn cổ quái khác? Logic của người phụ nữ này rốt cục là sao vậy?
"Hả cái gì? Đều đã đến đây rồi, anh còn muốn giả vờ nữa sao? Làm đàn ông phải có dũng khí biết không?" Tiểu Miêu ưỡng ngực, chống nạch bĩu môi, thoạt nhìn có chút đáng yêu.
"Có thể nói rõ một chút được không, tôi không hiểu..." Tiêu Phàm có chút bất đắc dĩ, chỉ có thể thừa nhận mình không theo kịp suy nghĩ của Tiểu Miêu.
"Tôi thật sự thua anh rồi đó! Nơi này ngoại trừ chúng ta không có người ngoài, anh còn thẹn thùng gì nữa! Được rồi, tôi nói rõ cho anh, tôi muốn hỏi có phải anh thích..." Tiểu Miêu chưa nói xong thì có một bóng người từ trong lùm cây chui ra...
"Đồng dâm! Chú đang làm gì vây? Cô ta có phải địch không? Là địch thì mau giết cô ta đi! Hạ Lộ Lộ trong lùm cây không chịu nổi nữa!"
Hạ Lộ Lộ nhảy tới bên cạnh Tiêu Phàm, thúc giục một tiếng, có vẻ không kiên nhẫn...
Nhìn thấy bên cạnh Tiêu Phàm bỗng nhiên hiện ra thêm một bóng người, Tiểu Miêu giật nảy mình.
Sau khi định thần tập trung nhìn lại, trong lòng không khỏi sợ hãi mà than một tiếng, thật là một người tinh tế.
Khuôn mặt nhỏ mũm mĩm hồng hồng, mắt to sáng lấp lánh, mái tóc màu xanh nhạt mỹ lệ, cô bé này nhìn tựa như một con búp bê đáng yêu, thật khiến người ta cảm thấy yêu thích.
Chỉ có điều ánh mắt cô bé này nhìn mình dường như có chút hung ác, mà bộ dáng hung ác của cô, Tiểu Miêu cảm giác có chút quen thuộc, dường như đã gặp qua ở chỗ nào...
Rốt cuộc là đã gặp ở đâu rồi?
Đúng, Thái Thập Tam!
Tiểu Miêu vô thức nhìn lướt qua Hạ Lộ Lộ vừa lướt qua người Tiêu Phàm, càng khẳng định ý nghĩ tỏng lòng mình.
Cô bé này từ đầu đến cuối đều là dạng bạo lực không có thuốc nào chữa được giống Thái Thập Tam, trách không được mình lại cảm thấy quen thuộc.
Nhưng mà... Vì sao bên cạnh Tiêu Phàm lại xuất hiện một người có bộ dạng như vậy, hẳn là Mệnh Phàm hắn có khẩu vị như vậy sao?
Tiểu Miêu nhìn cô gái đáng yêu trước mặt mình, trong lòng bỗng nhiên cảm nhận được cảm giác nguy hiểm trước nay chưa từng có.
"Bạn pháo! Chú đang lề mề gì vậy? Chị ta có phải là kẻ địch hay không? Nếu là kẻ địch thì mau xử lí chị ta thôi! Hạ Lộ Lộ bên trong lùm cây không thể tiếp tục chờ được nữa!"
Hạ Lộ Lộ không để ý Tiểu Sửu Hoàng lại nhảy lên sau khi đi ra, nổi giận đùng đùng gầm thét một tiếng về phía Tiêu Phàm.
Thanh âm cuộc trò chuyện rất lớn, nhưng Tiêu Miêu không đến nỗi bị hù dọa, bởi vì sau khi nghe xưng hô của Hạ Lộ Lộ với Tiêu Phàm, cả người Tiểu Miêu đều ngơ ngẩn, sắc mặt ửng hồng, máu chạy nhanh hơn...
Cô bé cô bé... vừa mới gọi Tiêu Phàm là cái gì? Bạn bạn bạn pháo?
"Em em em... Em nói em với Mệnh Phàm là quan hệ gì vậy?!" Tiểu Miêu khó có thể tin nên quay qua hỏi Hạ Lộ Lộ.
"Bạn pháo ạ."