Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 600: NHIỆM VỤ MỚI

"Em em em... Em nói em với Mệnh Phàm là quan hệ gì vậy?!" Tiểu Miêu khó có thể tin nên quay qua hỏi Hạ Lộ Lộ.

"Bạn pháo ạ."

Mình có phải nghe nhầm rồi không? Tiểu loli thế mà lại ở trước mặt mình thừa nhận một cái xưng hô bẩn thỉu như vậy?! Hơn nữa giọng điệu còn rất quen thuộc?! Cô bé này thật khiến mình cảm thấy khinh bỉ!

"Thật sự là em cùng Mệnh Phàm chính là quan hệ như vậy? Vậy em và Mệnh Phàm đã cùng nhau làm những gì!" Tiểu Miêu lấy dũng khí, hỏi lần cuối cùng.

"Đã làm gì? À,em trước đó cùng chỉ mở miệng hẹn chú ấy đi bắn pháo cùng em mà thôi."

Hẹn bắn pháo trong truyền thuyết?!

Sức tưởng tượng phong phúc của Tiểu Miêu trong đầu bỗng nhiên xuất hiện cảnh Tiêu Phàm cùng Hạ Lộ Lộ toàn thân trần trụi cùng nhau tạo khung cảm mờ ám, sau đó...A...A...A...

"A! Mấy người không có tiền đồ như vậy sao!"

Tiểu Miêu che lấy hai gò má nóng hổi của mình, thét với phía Tiêu Phàm và Hạ Lộ Lộ.

"Không nghĩ tới anh... Anh... Anh thế mà lại có khẩu vị như vậy!"

Tiểu Miêu run rẩy chỉ vào Tiêu Phàm, vẻ mặt xấu hổ có chút bối rối, cuối cùng thậm chí còn không dám nhìn thẳng vào Tiêu Phàm, trực tiếp xoay người sang chỗ khác, che mặt mà khóc, chạy vội về phía xa, lúc đang chạy vẫn không quên mắng một câu: "Trách không được lúc ở trận doanh Ác Ma Mệnh Phàm luôn cùng Thái Thập Tam đi cùng nhau, hóa ra Mệnh Phàm là một loli khống buồn nôn như vậy! Hơn nữa còn thích cùng tiểu loli bắn pháo, thật sự là dơ bẩn quá đi! Hức hức hức hức..."

Nhìn thân ảnh của Tiểu Miêu dần dần biết mất về phía xa, Tiêu Phàm một mặt đờ đẫn, thật lâu sau mới yếu ớt nói một câu: "Mẹ nó chuyện này rốt cuộc là như nào vậy?"

Được rồi, Tiểu Miêu hiểu lầm thì cứ hiểu lầm đi, dù sao Tiêu Phàm vẫn luôn không thể lý giải được tư duy của Tiểu Miêu.

Hạ Lộ Lộ dường như cũng có chút không vui: "Làm cái gì vậy? Chị ta sao chưa đánh đã chạy rồi? Hạ Lộ Lộ còn muốn ném pháo cho chị ta nữa mà..."

Tiêu Phàm nhìn thoáng qua phần tử bạo lực bên cạnh mình, có chút bất đắc dĩ nói: "Hạ Lộ Lộ, trước mặt người khác có thể đừng gọi chú là bạn pháo không..."

"Vì sao?" Hạ Lộ Lộ nhìn Tiêu Phàm có chút không hiểu cho lắm.

Vì sao?

Nhìn ánh mắt đơn thuần của Hạ Lộ Lộ, Tiêu Phàm thật đúng là không biết nên nói nguyên nhân với Hạ Lộ Lộ như thế nào: "Dù sao chính là không gọi bạn pháo nữa!"

"Ài, Phàm muội, chú lại khinh người rồi, quan hệ giữa chúng ta có cái gì mà không thể nói sao."

Hạ Lộ Lộ dùng bộ mặt khinh bỉ nhìn Tiêu Phàm, ánh mắt phảng phất lời nói tiện nhân chính là già mồm

"Chú... Mẹ nó!"

Tiêu Phàm vốn dĩ còn muốn nói thêm gì nữa,

Nhưng cuối cùng lại biến thành chữ "Mẹ nó".

"Đại thúc còn không ngại, chú để ý cái gì chứ, tâm tư của cô gái nhỏ mấy người quả nhiên là kỳ quái, muốn thành thục thì phải học tập Hạ Lộ Lộ đại tỷ tỷ này." Hạ Lộ Lộ bày ra một bộ dáng thành thục, bắt đầu giáo huấn Tiêu Phàm, khiến Tiêu Phàm cảm thấy có chút phát điên.

Mà lúc này Tiểu Sửu Hoàng lại bổ nhào ra: "Ừm, tôi không ngại..."

"A! Tôi bị hai người các người làm cho phát điên rồi! Đi, hiện tại mọi người không có việc gì, nên làm cái gì thì lập tức làm cái đó đi thôi! Ai về nhà nấy, tự về tìm mẹ."

Đúng vậy, Tiêu Phàm không muốn ở cùng chỗ với hai tên điên này.

Nhưng Tiêu Phàm nói xong, Tiểu Sửu Hoàng không nhúc nhích, Hạ Lộ Lộ cũng không nhúc nhích, chỉ là nhìn chằm chặp Tiêu Phàm.

Tiêu Phàm nuốt nước miếng một cái, thử thăm dò: "Hai người như vậy là có ý gì, sẽ không đi cùng tôi chứ?"

"Vì sao anh lại tới đây, Mệnh Phàm?" Tiểu Sửu Hoàng hỏi.

"Để tránh người khác."

"Ầu, tôi cũng thế." Tiểu Sửu Hoàng đáp.

"Hạ Lộ Lộ cũng giống vậy." Hạ Lộ Lộ phụ họa.

"Cho nên tất cả mọi người ở đây đều để tránh khỏi bị đuổi bắt, hiện tại anh nói chúng ta nên đi đâu chứ?"

Nghe Tiểu Sửu Hoàng nói như vậy, Tiêu Phàm không thể không thừa nhận là cũng có lý, bây giờ hắn không chỉ có bởi vì Tuyết Dạ gây chuyện bị công hội Hoa Nguyệt để mắt tới, cũng bởi vì quan hệ của Tiểu Sửu Hoàng chọc tới công hội Tinh Thần, cạnh bên này ngoài thành Freya dường như không có chỗ nào để đi nữa, vả lại bạn hắn hiện giờ cũng không có việc gì cũng không biết muốn làm gì.

"Anh cũng hiểu rõ, ba người chúng ta ngoại trừ nơi này, dường như không còn chỗ nào có thể ẩn núp. Với lại hoàn cảnh ở đây cũng không tệ, nếu như công hội Tinh Thần lùng bắt nhân viên lạc đàn ở chỗ này, tôi còn có thể giết mấy người đó chơi đùa."

Tiểu Sửu Hoàng bình tĩnh nói, ánh mắt có chút khát máu, Tiêu Phàm lại cảm thấy rùng mình, trong lòng âm thầm nghĩ, cái tên điên này quả nhiên là một nhân vật nguy hiểm, giết mấy người chơi đùa, mẹ nó! Tâm lý thật là biến thái!

"Có điều nói thật, cả ngày ngồi xổm ở nơi này, tôi cũng có chút nhàm chán, anh có chỗ gì tốt không, Mệnh Phàm?" Tiểu Sửu Hoàng vô thức nhìn Tiêu Phàm một chút.

Vì cái gì mà gã lại hỏi mình, chẳng lẽ tên điên này hiện tại quyết tâm đi theo mình sao, không được, mình phải tranh thù thời gian chuồn đi mới được, mình không muốn ở cùng bọn có bệnh tâm thần này đâu!

"Bạn pháo, mấy người không có chỗ sao? Có muốn cùng đi thám hiểm cùng Hạ Lộ Lộ không, nhiều người nhất định chơi rất vui!" Hạ Lộ Lộ nhìn Tiêu Phàm cùng Tiểu Sửu Hoàng chân thành hỏi.

Thám hiểm? Nói đùa gì vậy, mình không muốn tụ tập cùng với tiểu loli hung hãn và vị thúc thúc quái dị điên cuồng này đâu! Mình phải nhanh chóng hất bọn họ ra, rồi chuồn đi mới được!

Đúng lúc Tiêu Phàm muốn từ chối lời đề nghị của Hạ Lộ Lộ, hắn bỗng nhiên nhận được một cái nhắc nhwor từ hệ thống...

Hệ thống nhắc nhở: Người chơi Mệnh Phàm không nguyện ý tiếp nhận nhiệm vụ sử thi "Thám hiểm địa tinh di tích" của Hạ Lộ Lộ?

Hả? Lại là nhiệm vụ sử thi? Cái này...

Tiêu Phàm do dự, mặc dù Tiêu Phàm không muốn tiếp tục ở cùng chỗ với Hạ Lộ Lộ, nhưng cái nhiệm vụ sử thi Hạ Lộ Lộ phát cho mình có chút hấp dẫn nha.

Bởi vì không phải là người mạo hiểm công hội ban bố nhiệm vụ, nó cũng không giống nhiệm vụ sử thi lần trước ở trong trận doanh Thú Nhân Long Hổ bang, cuối cùng chỉ ban thưởng một chút đồ vật không có chút ý nghĩa nào cho mình, loại nhiệm vụ NPC ban bố thì phần thưởng sẽ phong phú, có nên Tiêu Phàm có chút lung lay.

Có điều đúng lúc Tiêu Phàm dự định đồng ý với Hạ Lộ Lộ, tiếng khóc liên tiếp mà quen thuộc lại truyền tới từ phía xa...

"Hức hức hức..."

Tiêu Phàm quay người lại, nhìn thiếu nữ trước mặt, biểu lộ có chút ngạc nhiên.

"Tiểu Miêu không quen người trong thành cũng như địa hình trận doanh Tinh Linh thành Freya, không tìm thấy đường trở về, anh anh anh..."

Nghe lời nói của Tiểu Miêu, Tiêu Phàm cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Điều khiến Tiêu Phàm cảm thấy khổ não nhất là, con người Tiểu Miêu này thế mà trực tiếp chạy tới, một mặt lại tự nói với bản thân: "À, con người loli khống này, lần này bản mỹ nữ ta sẽ phá lệ để ngươi tiền ta về nhà."

Nói xong, vẫn không quên tiếp tục ríu rít vài tiếng, để bày tỏ nỗi đau khổ khi bị lạc đường của mình.

Mà Hạ Lộ Lộ nghe thấy tiếng khóc đáng ghét của Tiểu Miêu, liền vô thức hạ họng pháo trên vai của mình xuống, một mặt bình tĩnh nói với Tiêu Phàm: "Đồng dâm, có cần Hạ Lộ Lộ dùng một pháo tiễn nữ nhân đáng ghét này xuống Địa Ngục luôn không?"

Lời nói của Hạ Lộ Lộ khiến Tiêu Phàm kinh hồn bạt vía, loli này rốt cuộc là Tinh Linh hay là Ác Ma đây! Khuynh hướng bạo lực như vậy thật khiến người ta cảm thấy cô bé này đã đầu thai sai kiếp!

Mặc dù Tiêu Phàm cũng không thích Tiểu Miêu làm phiền mình, nhưng dù sao thì mình cùng Tiểu Miêu cũng đã gặp nhau một lần bên trong trận doanh Thú Nhân, mặc dù khi đó cô ta để lại trong lòng mình ấn tượng tương đối kỳ quái.

Có điều nói thế nào thì Tiểu Miêu cũng là cố nhân của mình trong trò chơi, để Hạ Lộ Lộ dùng pháo tiễn vào Địa Ngục, à... Theo lý thuyết... Dường như cái ý đồ này không tồi, nhưng như vậy vẫn là không tốt lắm, không tốt lắm nha...

Nhìn Tiểu Miêu bị họng pháo đen ngòm của Hạ Lộ Lộ dọa sợ phải trốn phía sau mình, Tiêu Phàm không thể không thuyết phục Hạ Lộ Lộ một chút.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!