Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 601: TỔ ĐỘI

Nhìn Tiểu Miêu bị họng pháo đen ngòm của Hạ Lộ Lộ dọa sợ phải trốn phía sau mình, Tiêu Phàm không thể không thuyết phục Hạ Lộ Lộ một chút.

"Hạ Lộ Lộ, đi, đừng dọa cô ta, mặc dù cô ta kỳ quái một chút, nhưng cũng không có ác ý với chúng ta, không nhất thiết phải tạo thêm nghiệt không cần thiết cho bản thân."

Mặc dù Tiểu Miêu nghe được Tiêu Phàm là đang vì mình mà suy nghĩ, nhưng nghe kĩ từng từ trong lời nói, luôn luôn cảm thấy là lạ, cái gì gọi là "mặc dù cô ta kỳ quái một chút"?

"Được rồi, nếu bạn pháo là chú đã nói như vậy, Hạ Lộ Lộ tôi liền tha cho chị ta một lần."

Tiếp đến Tiêu Phàm lại quay người uyển chuyển giải thích với Tiểu Miêu: "Thật có lỗi, hiện giờ tôi muốn đi làm nhiệm vụ, không rảnh để đưa cô về, cô vẫn là tự giải quyết đi..."

Nghe được lời nói của Tiêu Phàm, trong lòng Tiểu Miêu liền cảm thấy tức giận.

A?! Mình không nghe nhầm chứ! Tiểu Miêu thực sự bị lạc đường đó! Thế mà Mệnh Phàm còn để cho mình tự đi giải quyết?!

Mệnh Phàm người này có lầm không vậy?!

Tiểu Miêu thật vất vả đại nhân đại lượng mà tha thứ và bỏ qua hiềm khích lúc trước với cái người loli khống buồn nôn này, cũng chủ động sáng tạo cho hắn một cơ hội để ở cùng đại mỹ nữ Tiểu Miêu này, hắn chẳng những không quý trọng mà còn vứt bỏ nó! Chẳng lẽ người này thật sự là GAY ư!

Đợi một chút, vì sao gần đây trong đầu Tiểu Miêu luôn luôn hiện ra ba chữ cái tiếng Anh kỳ quái này?

A a a! Đều do tên khốn nạn Mệnh Phàm này!

Có điều lý do Mệnh Phàm vừa mới đưa ra để từ chối mình là cái gì nhỉ?

Đúng, làm nhiệm vụ!

Hả, làm nhiệm vụ???

Hai mắt Tiểu Miêu bỗng nhiên sáng lên!

"Mệnh Phàm, anh muốn làm nhiệm vụ cấp bậc gì vậy?"

"Sử thi."

Nhìn sắc mặt của Tiểu Miêu ở trước mặt mình trong thời gian ngắn đã thay đổi một cách chóng mặt, Tiêu Phàm thực sự không đoán được tâm tư của cô ta, chỉ có thể thành thật trả lời.

Sử thi?!

Ha ha ha!

Nghe được hai chữ "Sử thi" này, Tiểu Miêu cảm thấy hưng phấn hẳn lên!

Làm một đội viên lười biếng, nhất định phải có một khứu giác nhạy cảm để lười biếng!

Vậy đường tắt để có thể lười biếng tốt nhất là gì?

Dĩ nhiên chính là nhiệm vụ!

Đi theo những nhiệm vụ có người đùi to để bám vào, cấp bậc khó của nhiệm vụ cao, thì kinh nghiệm đạt được sau khi nhiệm vụ hoàn thành lại càng nhiều, hiệu quả lười biếng lại càng tốt.

'Lich King' Mệnh Phàm là đại sát tứ phương tại trận doanh Thú Nhân, cho nên đùi to có rồi;

Nhiệm vụ cấp bậc sử thi, cho nên độ khó ở mức cao nhiệm vụ cũng có luôn.

Vậy mình còn chờ cái gì nữa!

Một cơ hội tuyệt vời như vậy, không theo để kiếm chút lợi thì đúng là ngu ngốc!

Tiểu Miêu là người có thâm niên lười biếng trong trò chơi, đã có thể ngửi được số lợi mình có thể nhận được...

"Tôi cũng muốn tham gia vào nhiệm vụ lần này!"

Tiểu Miêu vui vẻ bừng bừng khí thế kêu lên.

Trên mặt sớm đã không còn chút nước mắt nào.

Tiêu Phàm nhìn Tiểu Miêu bỗng nhiên kêu la muốn tham gia náo nhiệt với mình, vẻ mặt có chút run rẩy, hắn cũng không muốn để Tiểu Miêu phải lội qua vũng nước đục lần này.

Chỉ là bên cạnh mình đã có hai kẻ không bình thường là Tiểu Sửu Hoàng và Hạ Lộ Lộ, Tiêu Phàm đã vô cũng nhức đầu đến mức phải đứng trên bờ vực sụp đổ, lại thêm Tiểu Miêu có tư duy logic quái dị này, vậy lần này không phải là mình sẽ bị làm cho mệt chết sao?

Có điều Tiêu Phàm còn chưa mở miệng trả lời, Hạ Lộ Lộ đã đi lên nói: "Chị đi?"

Nhìn tiểu loli đang dùng ánh mắt khinh bỉ nói chuyện với mình, trong lòng Tiểu Miêu bỗng nhiên sinh ra một tia dũng khí: "Thế nào, không được sao! Tiểu Miêu thế nhưng rất lợi hại đó!... A! Meo!"

Vốn là Tiểu Miêu có chút ra vẻ, nhưng nhìn thấy Hạ Lộ Lộ hướng họng pháo về phía cô ta, liền hoảng hốt thét lên, lại trốn sau lưng Tiêu Phàm.

Hạ Lộ Lộ không để ý đến phản ứng của Tiểu Miêu, mà cầm hỏa pháo trên vai xuống rồi quơ quơ trong tay, đặt câu hỏi cho Tiểu Miêu: "Chị biết đánh pháo sao?"

Đánh đánh đánh... pháo?

Khuôn mặt nhỏ của Tiểu Miêu lại đỏ lên, lại nhớ tới quan hệ của cô bé trước mặt với Tiêu Phàm.

"Lần này người đi cùng Hạ Lộ Lộ đều là bạn pháo của Hạ Lộ Lộ, chị ngay cả đánh pháo cũng không biết, thì đến đó làm gì."

Mình thế mà lại bị cô bé này khinh thường?!

Cô bé nói mình sẽ không đánh pháo? Ý của câu này chính là nói mình chưa đủ thành thục sao?"

Thật sự là lẽ nào lại như vậy, Tiểu Miêu ta làm sao có thể nhận thua cô nhóc hài hước trước mặt này!

"Ai... Ai nói chị sẽ không đánh pháo? Đừng tưởng răng chỉ có em cùng Mệnh Phàm mới đánh pháo lợi hại nha, chị chị chị... cũng được." Nói xong Tiểu Miêu lại xoay người cúi đầu, mặt đỏ tới tận mang tai, run rẩy nói nhỏ: "Chị chị chị... lần đầu tiên của chị... Em em em... Em phải nhẹ nhàng một chút..."

"Cô đang nói cái gì vậy?"

Tiêu Phàm trông thấy Tiểu Miêu xoay người lại, không biết mình đã đánh giá thấp người trước mặt cái gì, mở miệng hỏi.

"A a! Tiểu Miêu không làm! Mắc cỡ chết đi được! Hức hức..."

Tiêu Phàm nhìn không hiểu vì sao Tiểu Miêu lại nổi điên nên im lặng...

"Cho nên chị sẽ không đánh pháo phải không?" Hạ Lộ Lộ bình tĩnh nhìn Tiểu Miêu.

"Chị... Chị chưa từng đánh qua... Nhưng loại chuyện này sớm muộn gì khi Tiểu Miêu kết hôn cũng sẽ làm! Đừng thảo luận nữa chứ! Mắc cỡ chết mất!"

Hạ Lộ Lộ đánh giá Tiểu Miêu một chút, rồi cho ra một cái kết luận giống hệt Tiêu Phàm, người này đúng là một con người kỳ quái.

Người này thế mà dự định kết hôn để học tập bắn pháo, nhưng bắn pháo với kết hôn có quan hệ gì với nhau sao?

Có điều, đối với việc Tiểu Miêu không để việc không đánh pháo xấu hổ kia, Hạ Lộ Lộ vẫn là vô cùng tán đồng.

Không nghĩ tới nữ nhân này nhìn đần độn, nhưng thế mà lại quan trọng việc đánh pháo như vậy, thậm chí vì không đánh pháo mà cảm giác sỉ nhục sâu sắc.

Mặc dù hiện tại cô ta sẽ không đánh pháo, không thể trở thành bạn pháo của Hạ Lộ Lộ, nhưng việc coi trọng chuyện đánh pháo của cô ta đã làm cảm động sâu sắc Hạ Lộ Lộ, tinh thần này của cô ta khiến Hạ Lộ Lộ cảm giác cực kì vui mừng...

"Được rồi, Hạ Lộ Lộ đồng ý để chị gia nhập đội ngũ thám hiểm của Hạ Lộ Lộ!" Hạ Lộ Lộ thỏa mãn đáp.

"Hả? Hạ Lộ Lộ sao cháu có thể..."

Tiêu Phàm cực kì kinh ngạc, làm sao mà chỉ trong chớp mắt đội ngũ mình chuẩn bị tham gia để làm nhiệm vụ lại có thêm một vị bị bệnh tâm thần chỉ biết bám víu?

Tiếc rằng đã trễ rồi, Tiêu Phàm nhận được một tin tức từ hệ thống...

Hệ thống nhắc nhở: Hạ Lộ Lộ mời ngài gia nhập đội ngũ thám hiểm của cô ấy, hiện tại thành viên của đội ngũ có: Hạ Lộ Lộ, Tiểu Miêu, Tiểu Sửu Hoàng, Mệnh Phàm.

"Phù... Phù... Phù..."

Tiểu Miêu thở hổn hển, sắc mặt ửng hồng, đổ mồ hôi đầm đìa, mồ hôi chảy xuống theo lọn tóc, đọng ở trên da thịt trắng noãn, lộ ra một vẻ mê người.

Bộ ngực đầy đặn cũng theo sự hô hấp mà phập phồng, khiến cho người ta mơ tưởng viển vông.

Vì sao lại thành dạng này, không phải Tiểu Miêu muốn lười biếng một chút sao, làm sao mà trở nên mệt mỏi như vậy!

"Mấy người đợi tôi với!"

Nhìn thân ảnh của Tiêu Phàm sắp biến mất ở phía trước, Tiểu Miêu vội vàng hô to một tiếng, kéo lấy thân thể mệt mỏi mà chạy theo.

Mà ở đằng sau Tiểu Miêu, một đám người chơi hùng hùng hổ hổ chăm chú đuổi theo, còn lớn tiếng hô: "Mọi người nhanh lên bắt bọn chúng lại!"

"Hức hức... Tại sao bọn họ lại muốn bắt chúng ta chứ, còn nữa tại sao đám người Mệnh Phàm lại đi nhanh như vậy, một cái chớp mắt đã không thấy người đâu, chẳng lẽ đã vứt bỏ không quan tâm gì đến Tiểu Miêu nữa sao?"

Tiểu Miêu vừa chạy vừa hối hận khóc thút thít nói...

Ước chừng mười phút sau, Tiểu Miêu thành công gia nhập vào đội ngũ tham gia nhiệm vụ của bọn Tiêu Phàm.

Vì để xuất sắc kiếm được chỗ lười biếng, trong lòng Tiểu Miêu lầm nhẩm đọc trong lòng nhắc nhở của hệ thống vừa mới nhận được:

Hạ Lộ Lộ mời ngài gia nhập đội ngũ thám hiểm của cô ấy, hiện tại thành viên của đội ngũ có: Hạ Lộ Lộ...

Hả?!

Lúc này Tiểu Miêu mới phát hiện phía sau Hạ Lộ Lộ có đánh dấu NPC, hóa ra tiểu loli dữ dằn này là một NPC sao.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!