Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 602: TỐI CƯỜNG PHỐI TRÍ

Hả?!

Lúc này Tiểu Miêu mới phát hiện phía sau Hạ Lộ Lộ có đánh dấu NPC, hóa ra tiểu loli dữ dằn này là một NPC sao.

Có điều nếu Hạ Lộ Lộ là NPC thì vì sao là gọi Tiêu Phàm là bạn pháo?

Có tin đồn nói, Mệnh Phàm dựa vào kỹ năng không hạn chế trong trò chơi của mình mà cua được những NPC nữ trong trò chơi, chẳng lẽ...

Không thể nào!

Tiểu Miêu dùng sức lắc lắc đầu của mình, nếu Mệnh Phàm muốn ra tay thì ra tay với mình mới đúng chứ, cái tiểu loli NPC này muốn có mông không có mông muốn có ngực không có ngực, có cái gì tốt chứ!

Có điều dường như Mệnh Phàm có khuynh hướng loli khống nghiêm trọng, nghĩ được như vậy, Tiểu Miêu không khỏi nhớ lại Thái Thập Tam trong trận doanh Thú Nhân.

Nhưng vẫn là không có khả năng nha!

Hệ thống sẽ không để cho người chơi cưỡng ép NPC nữ, bằng không "Tân Sinh" khẳng định chắc chắn sẽ bị coi như trò chơi sắc tình mà bị niêm phong luôn.

Như vậy... Đây rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?

Tiểu Miêu lại quét mắt nhìn đi nhìn lại Hạ Lộ Lộ một lúc, cuối cùng ánh mắt như ngừng lại ở trên hỏa pháo đặt trên bả vai kia của Hạ Lộ Lộ.

Cái này... Không phải là bởi vì cái này chứ?

Như vậy thì vừa nãy là mình đã hiểu làm Mệnh Phàm?

Vậy mà mình còn... Trời ạ, mắc cỡ quá đi!

Nghĩa đến chuyện vừa mới xảy ra, Tiểu Miêu bỗng nhiên cảm thấy thẹn thùng, không khỏi cúi đầu.

Đáng chết, tất cả những điều này đều do tên thối Mệnh Phàm!

Từ sau khi trở về từ trận doanh Thú Nhân, tư tưởng thuần khiết của Tiểu Miêu đã bị Tiêu Phàm làm cho vấy bẩn, hừ!

Có điều sau khi biết Mệnh Phàm và Hạ Lộ Lộ không phải kiểu quan hệ kia, trong lòng Tiểu Miêu cũng trở nên phấn khởi hẳn, tiếp tục mang nhắc nhở vừa nãy của hệ thống thầm đọc lần nữa.

Hiện tại thành viên của đội ngũ có: Hạ Lộ Lộ, Tiểu Miêu, Tiểu Sửu Hoàng, Mệnh Phàm.

Ầu! Lần này đội ngũ có thêm Tiểu Miêu nên tổng cộng có bốn người!

Tiểu Miêu có chút hưng phấn, nhưng không bao lâu, ánh mắt của cô ta chợt biến sắc...

Đợi một chút, bốn người?

Tiểu Miêu duỗi đầu ngón tay ra bấm, đếm từng người từng người.

Hạ Lộ Lộ, Tiểu Miêu, Tiểu Sửu Hoàng, Mệnh Phàm...

Tiểu Sửu Hoàng?

"Mệnh Phàm... Không phải chúng ta ở đây mới chỉ có ba người sao? Trong đội ngũ vì sao lại có thêm Tiểu Sửu Hoàng nữa? Là hệ thống nhầm lẫn đúng không? Ha ha..." Mồ hôi lạnh của Tiểu Miêu chảy ròng ròng.

"Tiểu cô nương, cô đang tìm tôi sao? Tôi vẫn luôn ở đây mà, chỉ là tầm mắt của cô luôn nhìn chằm chằm vào Mệnh Phàm nên mới không chú ý đến tôi thôi, quác quác"

Tiểu Sửu Hoàng dí sát khuôn mặt trắng bệch của mình vào người Tiểu Miêu, Tiểu Miêu nhìn thấy không mặt không có chút máu của Tiểu Sửu Hoàng, trong lòng giật mình, bị dọa đến mức kêu lên: "Ai u cái meo meo a, hù chết người ta rồi! Hức hức..."

Tiếp đến Tiểu Miêu dùng tư thế sét đánh không kịp bịt tai lẻn đến sau lưng Tiêu Phàm, cũng nắm thật chặt góc áo của Tiêu Phàm, sau đó mới dám thò đầu ra nhìn về hướng Tiểu Sửu Hoàng.

Đến lúc nhìn thấy ID trên đỉnh đầu gã từ màu đỏ biến thành màu đen, Tiểu Miêu lại bị dọa sợ lần nữa mà rụt cổ trở về.

Hức hức, thật đáng sợ nha!

Người này quả nhiên là sát nhân cuồng ma Tiểu Sửu Hoàng trong truyền thuyết!

Tiểu Sửu Hoàng, người cuồng sát thứ nhất bên trong "Tân Sinh", đại đại đại lão của Huyết Tinh Ma Thuật Xã!

Nghe nói gã yêu thích việc giết người, chỉ cần hơi nhìn thấy ai không vừa mắt thì liền trực tiếp giết chết.

Trời ạ, cái loại bệnh tâm thần một câu không hợp liền giết chết này vì sao lại xuất hiện nơi đây!

"Này, tiểu cô nương, cô như vậy là không tốt nha, nói thế nào thì tôi cũng là đồng đội của cô, cô cứ một mực trốn tránh tôi như vậy sao?"

Đúng vậy, hiện giờ Tiểu Sửu Hoàng là đồng đội của mình, như vậy gã chắc chắn sẽ không ra tay với mình rồi.

Tiểu Miêu cố lấy dũng khí, chui ra từ đằng sau lưng Tiêu Phàm.

Nhưng ai biết, cô ta vừa mới bước ra, liền nhìn thấy Tiểu Sửu Hoàng trực tiếp đứng ở sau lưng mình rút ra một thanh đoản kiếm sắc bén!

Tiểu Miêu bị dọa liền trốn về chỗ cũ, cũng cuống quít kêu to: "Không phải anh nói chúng ta là đồng đội sao!"

"Đúng vậy, đây là tôi muốn gọt táo, cô muốn ăn không?"

Tiểu Miêu thò đầu ra, nhìn thoáng qua, quả thật nhìn thấy Tiểu Sửu Hoàng đang cầm một quả táo đỏ tươi mà gọt, trong lòng thoáng nhẹ nhõm mà thở ra: "Cảm ơn, không cần."

Người này quả nhiên vẫn là thật đáng sợ, hức hức...

Có điều nói đi cũng phải nói lại, đội ngũ chúng ta có một người đại biến thái giết người không chớp mắt Tiểu Sửu Hoàng, tiểu nhóc tỳ NPC Hạ Lộ Lộ dữ dằn, lại có thêm 'Lich King' Mệnh Phàm danh tiếng có một không hai trong trò chơi, nhìn từ mặt chiếc lực, đội ngũ này thật là mạnh nha!

Vậy sự nghiệp lười biếng lần này của mình... Hắc hắc

Tiểu Miêu lén lút lộ ra tiếng cười như được mùa.

Toàn bộ hành trình làm bia đỡ đạn cho Tiểu Miêu Tiêu Phàm đều chú ý động tĩnh của Tiểu Miêu, nhìn bộ dáng buồn vui bất thường của cô ta, trong lòng lại khẳng định lần nữa quan điểm của mình...

Tên Tiểu Miêu này quả nhiên là người chơi mà lúc hệ thống sàng lọc đã để sót mất.

Tiểu Miêu hoàn toàn không chú ý tới nét mặt cổ quái lúc này của Tiêu Phàm, trong lòng đang đắc ý mà nghĩ rằng, ba người chủ yếu đảm nhận chiến lực, lại thêm mình đảm đương sức sống mãnh liệt trong đội ngũ, đội ngũ được sắp xếp lớn mạnh như vậy, việc lười biếng trong nhiệm vụ sử thi lần này, Tiểu Miêu ổn rồi, hắc hắc

Tiểu Miêu vốn cho rằng lần này mình có thể đi theo chiến chút lợi như vậy, mọi người ở đằng trước đánh nhau, mình ở hậu phương hô cố lên cùng gom nhặt kiếm lợi, kinh nghiệm có thể dễ dàng đến tay.

Thế nhưng mà, mọi chuyện lại không được thuận lợi như Tiểu Miêu mong muốn.

Cách đây không lâu lắm, khi Tiểu Miêu đi sau ba vị đại lão này ở thành Freya, đã bị vô số người chơi truy sát...

"Hức hức, tại sao những người này lại muốn truy sát chúng ta?!"

"Hức hức, tại sao mình lại muốn chạy theo chứ?!"

"Hức hức, mấy người đừng chạy nhanh như vậy, đừng bỏ tôi lại mà !"

Lần đầu tiên Tiểu Miêu cảm thấy người chơi trong trò chơi này rất nhiều, bởi vì thật sự đang có rất nhiều người đang truy đuổi ở sau lưng cô ta!

Tiểu Miêu không biết vì sao mình lại phải chạy theo nhóm người Tiêu Phàm, nhưng mà những người đằng sau cô ta có thần sắc vô cùng hung ác rất rất đáng sợ nha!

"Này! Mệnh Phàm, mấy người đang ở đâu, đừng có vứt bỏ Tiểu Miêu một mình như vậy! Hức hức..."

Mới chỉ trong chớp mắt như thế, bọn Tiêu Phàm thế mà đã trực tiếp vứt bỏ mình rồi không thấy bóng dáng đâu, Tiểu Miêu tại sao lại xui xẻo như vậy! Hức hức...

Trong lúc Tiểu Miêu thở hồng hộc mà đuổi theo đến một chỗ ngoặt, từ trong bóng tối vươn ra một cánh tay, bưng kín miệng Tiểu Miêu, vèo một tiếng kéo Tiểu Miêu vào trong...

"Ưm ưm ưm..."

Tiểu Miêu luống cuống, liều mạng mà giãy giụa, nghĩ thầm rằng không phải mình gặp phải ác ôn chứ, mà mình lại còn tràn đầy sức sống như thế, nếu như mình cứ bị lưu manh ra tay như thế, vậy thì... Hu hu hu, Tiểu Miêu thật đáng thương...

"Tiểu Miêu, là tôi, cô nhỏ giọng một chút, cũng đừng để bị phát hiện!"

Tiêu Phàm vội vàng lên tiếng nhắc nhở Tiểu Miêu, tránh để cho cô ta gây ra tiếng động quá lớn hấp dẫn đám người đang truy đuổi kia.

Nghe được lời nói của Tiêu Phàm, rốt cuộc Tiểu Miêu cũng bình tĩnh lại, nhìn lại tứ phía, phát hiện ngoại trừ Tiêu Phàm ra, Hạ Lộ Lộ cùng với Tiểu Sửu Hoàng cũng đang trốn ở chỗ này.

Hiện giờ Tiêu Phàm cảm thấy rất mệt mỏi, bởi vì không biết thế nào, trong thành Freya lại có một đám người đang đuổi bắt mình, mà một nhóm người lớn này không chỉ có người chơi.

Sau khi Tiêu Phàm gia nhập đội ngũ đi làm nhiệm vụ của Hạ Lộ Lộ, tiếp đến nhiệm vụ vòng thứ nhất chính là mang theo Hạ Lộ Lộ đi ra khỏi thành Freya.

Nội dung nhiệm vụ này nhìn thực sự quá mức đơn giản, đơn giản đến mức để trong lòng Tiêu Phàm sinh ra dự cảm không ổn.

Sau khi đi theo đường phố cũ của thành tây Freya, cuối cùng Tiêu Phàm cũng cảm nhận được độ khó của nhiệm vụ này, Hạ Lộ Lộ thế mà phải tránh ánh mắt của tất cả NPC trong thành mới có thể chạy ra khỏi thành Freya!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!