Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 603: VÂY THÀNH

Sau khi đi theo đường phố cũ của thành tây Freya, cuối cùng Tiêu Phàm cũng cảm nhận được độ khó của nhiệm vụ này, Hạ Lộ Lộ thế mà phải tránh ánh mắt của tất cả NPC trong thành mới có thể chạy ra khỏi thành Freya!

Trời ạ, rốt cuộc trước đó tiểu loli này đã làm chuyện kinh thiên động địa gì vậy! Vì sao mà cô bé phải tránh né hết ánh mắt của tất cả NPC trong thành mới có thể ra ngoài chứ! Cái này không phải tương đương với việc Hạ Lộ Lộ đang bị thành Freya truy nã sao!

Tiêu Phàm cảm thấy vấn đề này siêu cấp kinh dị, bởi vì hắn nhìn bản đồ thu nhỏ của trò chơi, măc kệ là bán trang bị hay là bán thuốc, chỉ cần là NPC trong thành Freya, đều bị đánh dấu thành điểm đỏ.

Đánh dấu màu đỏ phụ trợ người chơi trên bản đồ ở trong game chỉ có một ý nghĩa, chính là đơn vị của kẻ địch.

Mà bây giờ trên bản đồ của Tiêu Phàm, vị trí xung quanh chỗ của Tiêu Phàm chằng chằng chịt chịt những điểm đỏ...

Tiêu Phàm nơm nớp lo sợ mà nhìn đánh dấu trên bản đồ của mình, nghi hoặc mà đặt câu hỏi cho Hạ Lộ Lộ: "Hạ Lộ Lộ, rốt cuộc cháu đã làm gì, vì sao mà người trong thành Freya đều muốn tìm cháu hả?"

Hạ Lộ Lộ một mặt lơ đễnh: "Cái này có cái gì kỳ quái, Hạ Lộ Lộ trời sinh quyến rũ, người dân trong thành Freya này mê đắm Hạ Lộ Lộ dung nhan vô cùng đáng yêu không có cách nào kiềm chế là chuyện rất bình thường nha..."

Trời sinh quyến rũ?!

Mê đắm Hạ Lộ Lộ dung nhanh vô cùng đáng yêu không có cách nào tự kiềm chế?!

Coi mình là kẻ ngu sao, nơi này còn lâu mới như vậy, làm sao mà người của một thành đều là loli khống buồn nôn như vậy?!

Sau khi nghe lời nói của Hạ Lộ Lộ, vẻ mặt Tiêu Phàm có chút run rẩy.

Có điều xem ra Hạ Lộ Lộ không có ý định nói ra nguyên nhân, thế là hắn xoay người đi trưng cầu ý kiến của Tiểu Sửu Hoàng.

Lần này Tiêu Phàm cũng không phải người chỉ huy đội ngũ, bản thân không nghĩ ra biện pháp gì tốt, Hạ Lộ Lộ thì càng không thể, cho nên hắn hi vọng Tiểu Sửu Hoàng có thể đưa cho mình một chủ ý tốt.

Tiểu Sửu Hoàng mặc dù là người kiêu ngạo một chút, nhưng thực lực của Tiểu Sửu Hoàng vẫn là được Tiêu Phàm công nhận, về phần người mà mình không muốn gia nhập đội ngũ nhất là Tiểu Miêu, không thể nghĩ tới được, dù sao người này chắc chắc không nghĩ ra được chủ ý nào ra hồn.

"Anh hỏi tôi giải quyết như thế nào? Mệnh Phàm lần này xem như anh hỏi đúng người rồi, quác quác"

Con mắt của Tiểu Sửu Hoàng híp lại thành một khe hở, lại phát ra tiếng cười khó nghe kia một lần nữa, mà Tiêu Phàm lại loáng thoáng cảm nhận được ánh sáng vẻ nhìn xa trông rộng từ đôi mắt đang híp lại chỉ còn một khe hở kia.

"Giết chết, giết hết, tất cả đều giết!"

Mẹ nó, thiểu năng!

Vì sao mình lại để tên điên này nghĩ kế chứ!

Nếu tôi có thể hạ được hết những NPC đẳng cấp cao đang canh giữ ngoài cửa thành kia thì tôi còn hỏi anh sao!

Đoán chừng với đẳng cấp hiện tại của chúng ta mà xông lên, chắc chắn trong nháy mắt đã bị người ta đè rạp xuống đất!

Thật là đau đầu, chỉ cần cửa thành có NPC một mực canh giữ ở đó, chúng ta sẽ không thể ra được, vậy nhiệm vụ này làm sao có thể tiến hành tiếp?

Đúng lúc Tiêu Phàm đang suy nghĩ, bỗng nhiên nghe được bên tai mình truyền đến một tiếng hét lớn: "Mau nhìn xem! Đây không phải là Mệnh Phàm sao?!"

"Quả nhiên là hắn,

Đoàn người nhanh lên! Hãy giết hắn đến không còn một mảnh giáp!"

Còn chưa đợi Tiêu Phàm kịp phản ứng, bên tai liền truyền đến từng trận từng trận gió thổi, vèo vèo hai lần, mấy mũi tên bên sát qua người Tiêu Phàm.

Chuyện gì đã xảy ra? Tại sao những người này bỗng nhiên lại muốn công kích mình?

Nhưng không để Tiêu Phàm kịp suy nghĩ nhiều thêm nữa, bởi vì một nhóm lớn người chơi đã truy đuổi tới.

"A! Bọn hắn ở bên kia!"

"Đừng để bọn hắn chạy trốn!"

"Mọi người mau đuổi theo!"

Cứ như vậy, biển người dậy sóng, thành Freya lập tức như có ngày hội mà náo nhiệt.

Trong những người này công hội Tinh Thần, có công hội Hữu Diệp, có công hội Hoa Nguyệt.

Lúc đầu thành viên công hội Hoa Nguyệt đã cho rằng Tiêu Phàm logout từ bỏ đuổi bắt để nghỉ ngơi, mà lại ngoại trừ Mị Hỏa thì chuyện những thành viên mới của công hội Hoa Nguyệt đối đầu truy sát 'Lich King' Mệnh Phàm này cũng không thể nào mưu cầu danh lợi.

Bất đắc dĩ Ngọc Sinh Yên sau khi hồi sinh khóc như vậy, mới biết được tội đầu sỏ chính là Tiêu Phàm, vậy là Tiêu Phàm một chút liền khiến công chúng phẫn nộ.

Thế là mọi người trong công hội Hoa Nguyệt đoàn kết nhất trí đồng tâm hiệp lực, thề phải chính tay đam chết tên ác độc Tiêu Phàm.

Về phần bên công hội Tinh Thần, dưới việc bị Vũ Tinh đánh sưng mặt mũi, lần này mục tiêu truy sát của Hội trưởng công hội Tinh Thần mở rộng hai người, Tiểu Sửu Hoàng và Tiêu Phàm.

Cho nên nhìn vào tình trạng của thành Freya bây giờ, trên đường phố từng đám người chơi vừa đi vừa về bôn ba, khiến cho đám người Tiêu Phàm cảm thấy thần hồn nát thần tính.

"Đáng chết, vì sao tôi cảm thấy một thành toàn người đều muốn đuổi bắt chúng ta, như vậy chúng ta phải là thế nào mới có thể thoát ra được?!"

Nhìn xem lại có một đoàn cả người và ngựa đi ngang qua đường cạnh người mình, Tiêu Phàm đang tạm lánh ở nơi âm u hẻo lánh, không khỏi oán trách một tiếng.

"Ài, Mệnh Phàm anh cũng thật là, chỉ biết gây phiền toái cho mọi người" Tiểu Sửu Hoàng ghét bỏ nói một tiếng.

"Đúng rồi, đều là chú hại, làm hại Hạ Lộ Lộ phải theo chú chạy trốn khắp nơi" Hạ Lộ Lộ thể hiện cảm giác tán thành sâu sắc với câu này.

"Hai người các người còn có mặt mũi nói người khác!" Tiêu Phàm chỉ vào hai người một lớn một nhỏ đều có vấn đề này, trong lòng lại thêm tức giận.

"Tốt, nhân dịp bây giờ còn chưa có người phát hiện ra chúng ta, chúng ta nên thảo luận xem tiếp theo nên làm thế nào mới có thể thoát ra được hoàn cảnh khó khăn trước mắt này."

Hơi điều chỉnh trạng thái cùng tâm trạng của mình, Tiêu Phàm lại chủ động lĩnh giáo những người đồng đội của mình một lần nữa, dù sao nhiệm vụ lần này cũng không phải là chuyện của một người, với lại bây giờ chính hắn cũng không biết nên làm thế nào cho phải.

"Hoàn cảnh khó khăn?" Tiểu Sửu Hoàng nghi hoặc đặt câu hỏi: "Không phải chúng ta cảm thấy còn chơi mới cùng chạy với bọn họ sao?"

"Đúng vậy, đối với Hạ Lộ Lộ mà nói giải quyết chuyện này thực sự quá đơn giản, chỗ nào có khó khăn đáng nói sao, cháu còn tưởng rằng chú thích bị bọn họ đuổi bắt chứ? Hóa ra là chú bị buộc bất đắc dĩ sao?"

Hạ Lộ Lộ nhìn Tiêu Phàm với vẻ mặt xem thường, sau đó nói một câu cực kì tổn thương người nghe: "Phàm muội, chú thật là yếu nha."

Tiêu Phàm cảm thấy có chút khó thở với Hạ Lộ Lộ, có điều kinh ngạc hơn chính là câu trả lời của hai nhân vật có vấn đề này, nhưng hắn phát hiện hai người trước mặt mình này dường như cũng không phải là đang nói đùa với mình.

Mà Tiểu Miêu nhìn thấy ánh mắt khát máu của Tiểu Sửu Hoàng cùng với họng pháo đen ngòm đang được Hạ Lộ Lộ chống đỡ trên vai kia, bỗng nhiên cảm thấy vô cùng sợ hãi, bất tri bất giác mà đứng gần Tiêu Phàm một chút...

Theo sự rời đi của đám người Tiêu Phàm, thành tây Freya dường như lại trở về vẻ rách nát yên tĩnh, có điều cũng không phải là nói nơi đây đã không còn người...

Lúc này có một vị soái ca Tinh Linh tóc vàng mắt xanh tới nơi mà nhóm người Tiêu Phàm ở trước đó, anh ta khom người xuống, dùng tay sờ mó mặt đất cháy đen, cảm nhận dư âm mà hỏa lực của Hạ Lộ Lộ lưu lại, nhíu mày, tự lẩm bẩn, "Hạ Lộ Lộ tiểu công chúa dường như đã rời đi môt lúc rồi..."

"Claude đại nhân không cần quá lo lắng, coi như Hạ Lộ Lộ tiểu công chúa điện hạ đã rời đi chỗ khác, nhưng người vẫn chưa rời khỏi thành, thành chủ của thành Freya đã phân phó thị vệ sống chết giữ lấy cửa thành, sẽ không để Hạ Lộ Lộ tiểu công chúa thừa cơ chạy trống ra ngoài." Thị vệ bên người Claude tràn đầy tự tin nói.

Có điều Claude không tán đồng với cách nhìn của hắn ta, bởi vì anh ta hiểu rõ tính cách của Hạ Lộ Lộ tiểu công chúa có sự khác biệt lớn so với nhưng vị công chúa khác, nhớ tới mấy năm nay trên đường phố hoàng thành Tinh Linh thỉnh thoảng lại dấy lên khói lửa, Claude lại càng lo lắng.

"Chỉ mong... Không có chuyện gì..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!