"Chỉ mong... Không có chuyện gì..."
Sau khi nghe thấy lời nói của Claude, thị vệ cười cười, cảm thấy Claude có hơi lo lắng quá đáng đối với tiểu công chúa Hạ Lộ Lộ.
Nhưng mà, hắn ta hiểu rõ, Claude lo lắng cũng không phải là Hạ Lộ Lộ, mà là tòa thành Freya này...
"Oành!"
Thị vệ kinh hoảng quay đầu, nhìn về nơi truyền đến tiếng nổ, "Đây là..."
"Không sao, là Hạ Lộ Lộ tiểu công chúa điện hạ, chúng ta tranh thủ thời gian chạy tới, ngăn cản tai nạn phát sinh..."
Dứt lời, Claude lo lắng chạy về phía nơi xa.
...
Một phía khác, sau khi nhóm người Hổ Nữu cùng Xà Cơ tập hợp lại, liền vội vội vàng vàng mang theo nhsom người Xà Cơ chạy đến trước cửa đại bản doanh công hội Hoa Nguyệt, dự định tiếp tục chờ đợi Tiêu Phàm xuất hiện.
Nhưng sau khi Hổ Nữu bước vào cửa công hội Hoa Nguyệt, lại phát hiện một đám "Quân đoàn Sói Lẳng Lơ" đang ngã ngổn ngang lộn xộn trên mặt đất.
Hổ Nữu không khỏi kinh hoảng, đi ra phía trước, hỏi người đang nằm không một chút động đậy là Hoàng Mả Tử: "Các người là bị sao vậy?! Lúc tôi không ở đây rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?!"
Phát hiện ra âm thành của Hổ Nữu bên tai, ánh mắt như sắp chết của Hoàng Ma Tử kia cuối cùng cũng có một tia ánh sáng tỏa ra một lần nữa.
Vèo một tiếng, thân thể gầy gò của Hoàng Ma Tử bỗng nhiên như cá chép nhảy mà lật lên một cái, tứ chi chạm đất nhanh chóng bò qua phía Hổ Nữu, một tay ôm Hổ Nữu: "Hổ Nữu các hạ, cuối cùng cô cũng trở về, cô biết không? Thánh địa của chúng ta đã bị một tiểu bạch kiểm làm cho ô uế, hắn ta còn đánh ngã hết toàn bộ chúng tôi, rồi chạy ra ngoài, hu hu..."
"Anh tìm đường chết sao! Đừng chiếm tiện nghi của bản cô nương, mau buông bàn tay bẩn thỉu của anh ra!"
Hổ Nữu nhìn thấy Hoàng Ma Tử định ôm đùi mình, chợt cảm thấy buồn nôn, bất chấp tất cả, trực tiếp vung roi ở trong tay ra!
"A! Dừng tay! Hổ Nữu các hạ đau!"
"Hổ Nữu các hạ không thương! Đánh chết anh cái gã bỉ ổi này!"
...
Hoàng Ma Tử núp trong góc tường, trong mắt ngập tràn nước mắt ủy khuất, ở một bên nhìn chằm chằm cái roi của Hổ Nữu mà run lẩy bẩy.
"Nói cách khác, Phàm Tử đã rơi đại bản doanh công hội Hoa Nguyệt, sau đó các người còn gặp một tiểu bạch kiểm từ trong công hội Hoa Nguyệt đi ra ngoài!" Hổ Nữu quơ quơ cái roi trong tay mình, nhìn xuống Hoàng Ma Tử, bộ dáng như tra khảo.
"Đúng vậy, Phàm Tử công chúa điện hạ đã rời đi, còn có một gã tiểu bạch kiểm ghê tởm thế mà lại đi ra từ trong công hội Hoa Nguyệt. Phải biết nơi đây chính là thánh địa của 'Quân đoàn Sói Lẳng Lơ'! Không chỉ có như thế, hắn còn hành hung chúng tôi một trận, về sau liền bỏ trốn mất dạng. Hổ Nữu các hạ, cô nhất định phải làm chủ cho chúng ta!"
"Làm chủ! Ha ha, anh còn nhớ rõ trước khi rời đi tôi đã bàn giao cho anh thứ gì không?"
"Hả..."
"Tôi để anh nhìn cho thật kỹ nơi này, nếu là Phàm Tử, nhất định phải nói cho tôi biết! Hiện tại anh đã làm những gì, mà để cho một tiểu bạch kiểm đánh ngã trên mặt đất rồi giả chết nửa ngày?! Tôi còn chưa truy cứu khuyết điểm của anh một chút đâu! Anh còn muốn để tôi vì anh mà đi trút giận?!"
Hai tay Hổ Nữu lại kéo chặt roi trong tay, bày ra một bộ dáng hung ác chuẩn bị ra tay với Hoàng Ma Tử.
"Hổ Nữu các hạ, tiểu nhân biết sai rồi, đừng đánh nữa!"
Nhìn thấy Hổ Nữu lại muốn ra tay, Hoàng Ma Tử vội vàng cầu xin tha thứ.
"Vậy 'Quân đoàn Sói Lẳng Lơ' các người có biết Phàm Tử hiện giờ đang ở đâu không?"
Hoàng Ma Tử nhìn chằm chằm vào roi của Hổ Nữu, nhìn hổi lâu phát hiện nó không rơi xuống trên người mình nữa, mới âm thầm thở dài một hơi: "Việc này tôi đã hỏi lũ sói con trên đường phố thành Freya một chút..."
...
"Phàm Tử công chúa điện hạ ở đâu, chúng tôi không biết..."
"Không phải anh nói 'Quân đoàn Sói Lẳng Lơ' các người thần thông quảng đại, tin tức linh thông sao? Vậy sao hiện giờ..."
Nhìn thấy roi trong tay Hổ Nữu lại bắt đầu chuẩn bị rơi xuống người mình, Hoàng Ma Tử cuống quít kêu lên: "Chúng tôi không phát hiện được hành tung của Phàm Tử công chúa điện hạ, nhưng chúng tôi lại phát hiện ra động tĩnh của 'Lich King' Mệnh Phàm bệ hạ!"
"Mệnh Phàm?"
"Đúng vậy, hiện tại hắn bị công hội Hoa Nguyệt, công hội Tinh Thần, còn có một đám ma quỷ đáng ghét của tổ chức công hội Hữu Diệp đuổi theo!" Hoàng Ma Tử nói lèo một hơi, chỉ sợ chậm một chút, roi của Hổ Nữu sẽ lập tức rơi xuống người mình.
Mệnh Phàm xuất hiện? Còn bị một đống người chơi truy sát?
Nói như vậy thì hiện giờ Phàm muội muội đã biến trở về dáng dấp ban đầu, còn không hiểu sao mà chọc phải một đống phiền phức.
Mà nghe Hoàng Ma Tử nói công hội Hoa Nguyệt dường như còn chạy theo một nam nhân mà bọn họ không quen biết, làm sao mà cảm thấy trong khoảng thời gian mình không ở đây đã phát sinh ra thật nhiều chuyện thú vị nha!
Hổ Nữu bỗng nhiên cảm thấy trong lòng trống không, sau đó dần dần bị một cỗ cảm giác tiếc nuối mãnh liệt lấp đầy...
Không được!
Mình không thể bất động ở chỗ này được, đợi một chút nữa lại bở lỡ trò hay thì biết phải làm sao bây giờ!
"Nói nhanh, hiện giờ Mệnh Phàm đang ở đâu?"
"Tôi... Tôi... Tôi không biết, các huynh đệ chỉ nói thấy được thân ảnh của 'Lich Kinh' Mệnh Phàm, về nơi cụ thể, hắn đang chạy trốn trong thành, chúng tôi không có cách nào xác định."
"Tức chết tôi rồi! Các người rốt cuộc có thể làm được cái gì!"
Đúng lúc Hổ Nữu lại muốn trút giận lên người Hoàng Ma Tử, bỗng nhiên trong thành lại vang lên một tiếng nổ lớn...
...
Tiểu Miêu ngơ ngác nhìn tiểu nhóc tỳ NPC trước mặt kia, nội tâm không ngừng sợ hãi, hai tay chẳng biết lúc nào đã ôm lấy cánh tay của Tiêu Phàm, thân thể không ngừng run rẩy.
Tiểu Miêu có chút hối hận khi dự định lười biếng mà gia nhập vào đội ngũ này, bởi vì những người trong đội ngũ này dường như đều là Ác Ma!
Bên trên một cái cây trên đường phố thành Freya đã bị thiếu một khoảng lớn, phía trên chụp thêm một tần tro bụi cháy rụi. còn có mấy sợi lửa thiêu đốt dọc theo thân cây, thỉnh thoảng bắn tung tóe ra một tia lửa nhỏ, rung động đùng đùng.
Những đám người chơi đuổi theo Tiêu Phàm dừng lại bước chân đuổi theo của mình, nhìn một thân cây đã bị đốt cháy khét, nhịn không được mà nuốt nước miếng một cái, bởi vì trước đó đứng đấy có một vị đồng đội của mình!
Mà tại trước người bọn họ, một tên lùn trên đầy đội một cái mũ sắt có một tấm che gió trước mắt đang kia một hỏa pháo đứng trước mặt bọn hắn, kính chắn gió hạ xuống lộ ra cái miệng nhỏ đang cong lên một độ cong đẹp đẽ...
Lời nói của hai người bọn họ rốt cuộc là ý gì?
Nghe câu trả lời của Tiểu Sửu Hoàng cùng Hạ Lộ Lộ, trong lòng Tiêu Phàm liền giật mình, cảm giác bất an dần dần tràn ngập nội tâm của Tiêu Phàm.
Có lẽ Tiêu Phàm đã sớm có đáp án đối với việc này, chỉ là kiên quyết không dám thừa nhận thôi...
Lúc này Hạ Lộ Lộ vô cùng đắc ý, tay nhỏ không biết từ chỗ nào lấy ra một dải băng đầy màu sắc đáng yêu, thuần thục buộc lên mái tóc màu xanh nhạt của mình.
Ngay sau đó cô bé sửa sang lại y phục vì vừa mới chạy nên có chút xộc xệch của mình, nhẹ nhàng kéo mắt kính chắn gió của mình xuống, che đậy khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của mình, lại đội mũ sắt bạc kia lên đầu mình.
Hạ Lộ Lộ sờ hỏa pháo trong tay mình, động tác êm ái kia giống như vuốt ve bảo bối của mình, sau đó hắn xoay người lại nhìn vẻ mặt hưng phấn của Tiểu Sửu Hoàng cùng vẻ mặt không hiểu gì của Tiêu Phàm và Tiểu Miêu, nhẹ nhàng nói ra: "Chúng ta đi thôi "
Chúng ta đi thôi?
Bây giờ có thể đi đâu?
Hạ Lộ Lộ bình bình thản thản nói một câu, khiến Tiêu Phàm cảm thấy vô cùng kinh hoảng.
Có điều rất nhanh sau đó Hạ Lộ Lộ đã dùng hành động của mình để trả lời câu hỏi...
...
"Tên Mệnh Phàm đáng chết đi đâu rồi?" Người chơi nào đó vô cùng bực bội nói.
"Ai biết được? Tên Mệnh Phàm này chạy thật là nhanh."
"Không phải sao, mới một chớp mắt như vậy đã không thấy bóng dáng đâu."
" Nhưng mấy công hội chúng ta nhiều người như vậy ở trong thành Freya chặn hắn, hắn có thể chạy đi đâu?"